Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 172: Đã Bảo Rồi, Không Được Gọi Con Gái Tôi

Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:48

Husky phản phúc vốn đang nín, bị Cố Quyên Nhĩ bất ngờ hét lên một tiếng làm giật mình, thế là xổ ra một tràng, tè cả lên mu bàn chân của con Nhân Tiêu.

Hạo nhiên chính khí trong m.á.u của Lão trọc Minh và Thượng Chí Kiên vừa hay có thể triệt tiêu âm khí của Nhân Tiêu.

Nhưng phân và nước tiểu là vật ô uế, có tác dụng tụ sát khí.

Trừ nước tiểu của đồng tử.

Husky phản phúc rõ ràng không còn là ch.ó đồng t.ử nữa, bãi nước tiểu này của nó khiến âm khí của con Nhân Tiêu tăng vọt.

Sự thay đổi chỉ diễn ra trong chớp mắt, Cố Quyên Nhĩ còn không có thời gian nhét mọi người vào túi quần để bỏ chạy.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cô chỉ có thể hét lớn: "Quỳ xuống cho ta!"

Dứt lời, uy áp của Thiên Đạo như bánh xe nghiền nát không thương tiếc qua mặt tất cả sinh vật ở tầng này.

Đầu gối của tất cả sinh vật không thèm hỏi ý chủ nhân, tự ý đập mạnh xuống sàn.

Sức mạnh của Nhân Tiêu rất lớn, đám Kim Luân cơ bắp đã uống t.h.u.ố.c thử G cũng không phải dạng vừa.

Mọi người đồng loạt quỳ một cú, không ngờ lại đập thủng cả sàn nhà, rơi từ tầng một xuống tầng hai.

Một trận bão tuyết cực lạnh ập đến không báo trước bao trùm cả thế giới, thổi cho đầu óc mọi người đông cứng lại.

Họ còn chưa kịp định hình xem mình là ai, đang ở đâu, tại sao lại quỳ xuống, thì một người phụ nữ trắng toát đã xuất hiện trong tầm mắt.

Mộng cơ bắp kinh ngạc tột độ: "Đây là Tuyết Nữ sao? Nhân vật lợi hại thật, lại có thể hòa làm một với bão tuyết!"

"Hòa cái đầu nhà cô ấy! Là ai? Đứa nào dám đập hỏng nóc nhà của bà?" Người phụ nữ điên cuồng giũ sạch lớp bụi trắng trên người, để lộ ra bộ mặt thật.

Khi cô ta nhìn rõ mọi thứ trước mắt, không khỏi hít một hơi khí lạnh: "Ựa... khụ khụ khụ khụ khụ... khụ khụ khụ..."

Bụi bay mù mịt, hít vào không nổi.

Tuyết Nữ bị sặc bụi đến nửa sống nửa c.h.ế.t, vội vã vốc hai nắm tuyết nhét vào miệng cho xuôi.

Còn chưa kịp phản ứng, Cố Quyên Nhĩ đã xuất hiện sau lưng cô ta từ lúc nào, cho cô ta một liều gây mê vật lý.

Tuyết Nữ vừa ngất đi, trận bão tuyết dữ dội lập tức ngừng lại.

Đám Nhân Tiêu dưới đất đều bị đông thành que kem, hành động bị hạn chế rất nhiều.

Đám Kim Luân cơ bắp cũng chẳng khá hơn là bao, cho dù Cố Quyên Nhĩ đã gỡ bỏ uy áp Thiên Đạo, họ cũng chỉ có thể bò về phía trước với tốc độ của ốc sên.

Bất đắc dĩ, Cố Quyên Nhĩ đành phải mở rộng cái quần đùi của mình ra, định nhét mọi người vào trong.

Mộng cơ bắp vừa thấy đã ghê tởm la lên: "Tôi không vào đâu, tôi không vào đâu!"

Gã đàn ông kia vừa mới đi bậy vào trong đó.

Nói gì thì nói, An Mộng cũng không muốn vào!

Sở Thiên Khuyết và những người khác cũng rùng mình một cái, quyết không làm bạn với nước tiểu.

"Lồng, nhốt chúng tôi vào lồng đi!" Phược cơ bắp hiếm khi cùng chung chiến tuyến với con người, ném cái lồng chim trong tay cho Cố Quyên Nhĩ.

"Hả? Thế này không hay lắm đâu nhỉ?" Cố Quyên Nhĩ gãi đầu, lồng chim của cô đúng là có thể chứa được nhiều người như vậy.

Nhưng lát nữa chạy lên, sấm sét không có mắt, e là sẽ bị đ.á.n.h oan.

Huống hồ tên của mấy anh em người Đại Nga Quốc kia, cô căn bản không nhớ nổi.

Mộng cơ bắp thấy đám Nhân Tiêu xung quanh đang kêu răng rắc, từ từ vây lại, liền sốt ruột giục: "Cố đại sư, đừng có lề mề như đàn bà thế! Chúng tôi chịu được mà!"

"Được thôi." Đã nói đến nước này rồi, Cố Quyên Nhĩ bèn cầm lấy lồng chim.

Cô gọi tên tất cả những người muốn vào lồng.

Chỉ riêng mấy người Đại Nga Quốc là không gọi.

Mặc kệ họ xì xà xì xồ phản đối, cô kéo túi quần ra nhét họ vào.

Cố Quyên Nhĩ quay đầu định tóm Husky phản phúc, nhưng mắt cô hoa lên, một bóng dáng tuấn tú đã ngoạm lấy gáy Husky phản phúc rồi bỏ chạy.

Tốc độ của nó cực nhanh, như một tia chớp.

Nó đạp một phát lên mặt Tuyết Nữ vừa mới tỉnh lại, để lại hai dấu móng vuốt.

"A!" Tuyết Nữ hét lên t.h.ả.m thiết, bị đạp đến mức m.á.u mũi phun ra xối xả.

Hướng mà con ch.ó bỏ chạy chính là lối đi xuống tầng ba dưới lòng đất.

“Gâu gâu gâu...” Mấy con husky khác nhốn nháo không yên, vừa tru lên về phía đại ca biến mất, vừa để lộ ánh mắt vừa kích động vừa đầy trí tuệ.

Đại ca đi rồi, thế có nghĩa là đổi đại ca mới được rồi đúng không?

...

Cố Quyên Nhĩ vác lồng chim, đuổi theo sát gót.

Cô tung một cước, đạp lên bụng Tuyết Nữ rồi phóng đi.

Cú đạp khiến Tuyết Nữ trợn trừng mắt, m.á.u tươi phun không ngừng.

Đó đâu chỉ là trọng lượng của một mình Cố Quyên Nhĩ!

Cả một lồng Kim Luân cơ bắp, là nỗi đau mà sinh mệnh của Tuyết Nữ không thể nào chịu nổi.

Sắp... sắp c.h.ế.t rồi!

Người phụ nữ đáng thương run rẩy đưa tay, muốn bò dậy.

Nhưng rồi cô ta lại nghe thấy tiếng ầm ầm từ phía sau.

Cô ta quay đầu lại nhìn, đám Nhân Tiêu bị đóng băng đã dần cử động lại được.

Chúng tức tối chạy về phía này, bụi đất tung mù mịt khiến sắc mặt Tuyết Nữ tái mét.

Cô ta vừa bò về phía trước, vừa kêu cứu: “Các... các ngươi... đừng qua đây... á...”

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết chìm nghỉm trong làn bụi mịt mù.

...

Cố Quyên Nhĩ vác lồng chim đến lối vào tầng ba.

Một lúc vượt qua hai ải, tốc độ nhanh đến mức chính cô cũng không ngờ tới.

Lôi người có mống mắt và vân tay di động ra, Cố Quyên Nhĩ lại nhét người đó vào lại.

Bước vào tầng ba, Cố Quyên Nhĩ sững sờ.

Từng cặp mắt xanh lục lập lòe sáng lên trong bóng tối.

Vẻ lạnh lùng sắc bén toát ra tính dã thú và sự tàn nhẫn của động vật.

Những đôi mắt dày đặc chi chít khiến Mộng Cơ Bắp và những người khác trong lồng nổi hết cả da gà.

Lão trọc Minh nuốt nước bọt ừng ực: “Thế giới động vật nói, gặp phải sói thì không được lùi, nhất định phải nhìn thẳng vào mắt nó. Chỉ cần ngươi không sợ, nguơi sẽ c.h.ế.t có phẩm giá hơn một chút.”

“Cái chương trình Thế giới động vật ông xem là bản lậu đúng không? Tôi xem chỉ có ‘Mùa xuân đến rồi, lại tới mùa động vật giao phối’ thôi.” Bắp chân Mộng Cơ Bắp hơi run.

Đại Tuyết Tuyết cứ trốn sau lưng Mộng Cơ Bắp, run giọng nói: “Cố Đại sư, cháu sợ.”

Lý Chính lén lút nấp sau lưng Đại Tuyết Tuyết, chỉ cần anh ta cử động khẽ khàng thì sẽ không ai phát hiện ra.

Anh ta không hề nhận ra sau lưng mình là thanh chắn của lồng chim.

Một luồng điện cao thế chạy qua người Lý Chính, giọng nam cao đột ngột của anh ta vang lên trong căn phòng tối om.

“A a a!!!”

Mọi người giật nảy mình, quay đầu lại nhìn.

Lý Chính bị điện giật đen thui, tóc dựng đứng như lông nhím.

Sở Thiên Khuyết kinh hãi thất sắc: “Bọn sói này ghê thật, còn biết dùng điện nữa!”

Những người biết chuyện thì khóe miệng giật giật, không giải thích nguyên nhân Lý Chính chưa ra quân đã c.h.ế.t, định giữ cho anh ta chút thể diện.

Mộng Cơ Bắp liếc Lý Chính một cái đầy khinh bỉ, cái não này mà cũng đi làm trợ lý cho người ta được.

Tiền của Sở Thiên Khuyết cũng dễ kiếm thật đấy!

Mấy đứa đàn em của Husky phản phúc, lông trên lưng đã dựng đứng cả lên.

Chúng nhìn chằm chằm vào những đôi mắt xanh lè kia, nhe răng gầm gừ.

Trông cũng hơi ngầu đấy chứ.

Cố Quyên Nhĩ trầm ngâm nhìn vào vị trí trung tâm của những đôi mắt xanh lục, cảm giác có chút quen thuộc.

Cô do dự vài giây rồi gọi thử một tiếng: “Con gái ngoan?”

Những đôi mắt xanh lục kia chuyển động.

Chúng tản ra hai bên, nhường ra một con đường ở giữa.

Một bóng người từ trong bóng tối bước ra.

Là một con sói đứng thẳng ư?

Không đúng!

Sói không cao như vậy, tứ chi cũng không thon dài thế này.

Đây là một người đội đầu sói?

Giọng nói quen thuộc vang lên từ trong bóng tối, Cố Tuyên Kiều bất đắc dĩ nói: “Đã bảo với cô rồi, không được gọi tôi là con gái.”

Một thân đồ đen bó sát khoác chiếc áo choàng đầu sói, Cố Tuyên Kiều xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 172: Chương 172: Đã Bảo Rồi, Không Được Gọi Con Gái Tôi | MonkeyD