Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 196: Ngậm Mồm Lại Cho Bà!
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:52
Không chỉ Cao Nhạc, mà Lão Trọc Minh và Thượng Chí Kiên bên cạnh, người này còn rên la hăng hơn người kia.
Cố Quyên Nhĩ sa sầm mặt, nặn xong quả cầu trong tay.
Cô ngước mắt nhìn, Cố Tuyên Kiều và Đới Thanh Thanh đều đang đỏ bừng mặt, c.ắ.n răng không chịu kêu ra tiếng.
Cố Quyên Nhĩ nở một nụ cười gian xảo, ghé sát vào chọc vào eo Cố Tuyên Kiều: “Muốn kêu thì cứ kêu đi, ngại ngùng gì chứ?”
Cố Tuyên Kiều lườm cô một cái, vội vàng nhích sang bên cạnh.
Cô không thể diễn tả được cảm giác của mình lúc này, chỉ cảm thấy đây là khoảnh khắc tuyệt vời nhất trên đời.
Cả cơ thể và linh hồn đều được thăng hoa.
Điểm trừ duy nhất là những âm thanh bên cạnh thật không thể lọt tai nổi.
An Mộng treo lơ lửng bên cạnh, c.ắ.n chặt nắm đấm.
Trời đất ơi, cảm giác này còn phê hơn cả đi mát-xa!
Đới Thanh Thanh dù sao cũng có chút tu vi, cố gắng kìm nén giọng nói và hỏi: “Cố Đại sư, rốt cuộc đây là thứ gì vậy? Tại sao lại có cảm giác như được lấp đầy từ trong ra ngoài…”
Đới Thanh Thanh càng miêu tả càng cảm thấy mình đang nói những lời bậy bạ.
Nói đến cuối, giọng cô càng lúc càng nhỏ.
Sở Thiên Khuyết và Lý Chính cố nén đến mức toàn thân run rẩy, ép mình không được hét lên.
Hai người họ không thoáng như Lão Trọc Minh và Thượng Chí Kiên, vẫn còn muốn giữ thể diện.
Tề Soái ở bên cạnh thì trợn to mắt nhìn chằm chằm Cố Tuyên Kiều.
Mình phải nhịn!
Tuyệt đối không thể mất mặt trước người mình thích!
Cố Quyên Nhĩ nhìn linh khí dồi dào đang gột rửa cơ thể họ.
Nồng độ linh khí này không thua kém gì một hồ t.h.u.ố.c được luyện từ hàng ngàn viên đan d.ư.ợ.c Tẩy Tủy Phạt Cân.
Nghĩ đến việc mình sắp làm, cô không ngăn cản các bạn mình ngâm mình trong đó để cải thiện thể chất.
Để đề phòng có người đến làm phiền, Cố Quyên Nhĩ đã bố trí một trận pháp bên ngoài.
Cô nhét cái container vào túi, bắt đầu thu dọn tài sản của mình rồi nhanh chóng tẩu thoát.
Căn nhà này sắp không ở được nữa rồi, phải tìm một nơi sạch sẽ.
Cố Quyên Nhĩ kéo hành lý, dắt theo Đại Tuyết Tuyết chạy trốn trong đêm.
Hiện tại cô cũng không có nơi nào để đi, bèn quay về nhà họ Cố.
Cố Quyên Nhĩ dắt theo con khủng long đã được cô dùng pháp thuật thu nhỏ và biến thành một con ch.ó cỏ, vì không bắt được taxi nên cô dịch chuyển tức thời về nhà.
Cố Thành Vi đang ngồi trên ghế đẩu, cuộn len cho Diêu Minh Diễm.
Thấy Cố Quyên Nhĩ, Diêu Minh Diễm rất vui, bà nhìn ra sau lưng cô rồi thắc mắc hỏi: “Nhĩ Nhĩ, sao Cố Tuyên Kiều không về cùng con?”
“Cô ấy có việc, chắc chiều mai mới qua được.” Đêm nay đối với đám người và quỷ trong biệt thự chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ: “Muộn thế này rồi sao bố mẹ còn chưa ngủ?”
“Chẳng phải là mẹ muốn đan cho con và Cố Tuyên Kiều mỗi đứa một cái áo len sao? Đợi đến mùa thu, hai đứa cùng mặc.” Diêu Minh Diễm vui vẻ cuộn len.
Vẻ mặt Cố Quyên Nhĩ có chút cứng đờ.
Cô vẫn nhớ lúc mình vừa xuyên không đến cũng là mùa thu, năm nào Diêu Minh Diễm cũng đan áo len cho cô.
Bà mẹ hờ này cái gì cũng tốt, chỉ có điều khéo tay hay làm thì chỉ được một nửa.
Chỉ có “hay làm”, chứ tay thì chẳng khéo chút nào.
Học cô giáo đan áo len cổ chữ V, mà bà lại đan thành áo cổ V sâu hoắm, hai bên cổ còn không đều nhau.
Cố Quyên Nhĩ mặc chiếc áo đó vào trông như mặc một cái quần yếm cải tiến.
Chỉ có yếm, không có quần.
Cố Quyên Nhĩ cười gượng: “Cũng… cũng đừng vất vả quá, đan áo len hại mắt lắm.”
“Không vất vả, không vất vả đâu! Lần này mẹ học được một kiểu hoa văn mới, đan cho hai đứa một chiếc váy hai dây! Con mặc màu trắng, Cố Tuyên Kiều mặc màu đỏ, chắc chắn sẽ đẹp.” Diêu Minh Diễm vô cùng hứng khởi.
Cố Quyên Nhĩ im lặng một lát, liếc nhìn chiếc đai quấn eo màu trắng trên người Cố Thành Vi.
Nói là đai quấn eo thì cũng không hẳn.
Nó có hai sợi dây buộc trên vai.
Nếu cô không đoán sai, đây hẳn là sản phẩm thất bại khi mẹ cô đan váy hai dây nhỉ?
Bắt gặp ánh mắt nặng nề của Cố Thành Vi, ông gật đầu: Con nghĩ đúng rồi đấy.
Khóe miệng Cố Quyên Nhĩ giật giật: “Mẹ vui là được rồi, con lên lầu trước đây.”
Cô buộc con khủng long ở cửa, trốn về phòng tiếp tục làm quả cầu pháp tắc.
Sáng sớm hôm sau, Cố Chương Minh xuống lầu tập thể d.ụ.c buổi sáng, vừa nhìn đã thấy con ch.ó cỏ ở cửa.
“Con gì mà xấu thế này?” Cố Chương Minh giật mình.
Cố Thành Vi vội giải thích: “Tối qua Nhĩ Nhĩ về, đây là thú cưng nó mang về đấy.”
Cố Chương Minh nhíu mày: “Con bé này sao cứ tha lôi mấy thứ kỳ quái xấu xí về nhà thế nhỉ? Chưa thấy con ch.ó cỏ nào lông ngắn thế này bao giờ.”
Con khủng long không biểu cảm nhìn ông lão trước mặt.
Chủ nhân đã dặn, tất cả mọi người trong nhà này đều không được ăn.
Nó không tức giận.
Cố Chương Minh nhìn con ch.ó cỏ vài giây, nghĩ bụng sẽ dắt nó đi dạo giúp Cố Quyên Nhĩ.
Ông liền cởi dây, dắt con ch.ó cỏ đi.
Khi Cố Quyên Nhĩ làm xong một thùng quả cầu pháp tắc, xuống lầu ăn sáng thì kinh hoàng phát hiện con khủng long của mình đã bị trộm mất!
“Bố, khủng long của con đâu? Khủng long của con đâu?” Cố Quyên Nhĩ lao đến trước mặt Cố Thành Vi, túm lấy vai ông lắc mạnh.
“Cái gì? Con điếc à?” Cố Thành Vi bị lắc đến nỗi não sắp văng ra ngoài, vội vàng ôm đầu lo lắng nói: “Hôm qua còn bình thường, sao hôm nay lại điếc rồi?”
“Không phải con điếc, là khủng long! Khủng long của con!” Cố Quyên Nhĩ hét lớn.
Cố Thành Vi bị làm cho khó hiểu, lấy điện thoại ra nói: “Vậy bố tìm bác sĩ gia đình đến khám cho con nhé.”
Hừm…
Cố Quyên Nhĩ xị mặt, có chút hiểu ra chỉ số IQ của nguyên chủ di truyền từ ai.
Bố không đáng tin, vẫn phải dựa vào chính mình.
Cố Quyên Nhĩ phóng thần thức ra, thấy Cố Chương Minh đang dắt khủng long của mình tung tăng đi dạo trên núi.
Đi ngược chiều là một con ch.ó Pitbull hùng dũng hiên ngang.
Được một người đàn ông tuấn tú nhưng có vài phần âm u dắt theo.
Anh ta mặc đồ thể thao, thong thả đi trên đường.
Anh ta không chú ý dưới chân, đi được vài bước thì bị chính con Pitbull của mình ngáng chân ngã sấp mặt.
“Cái gì chứ…” Người đàn ông vội vàng bò dậy từ dưới đất, sợ bị người khác nhìn thấy cảnh mất mặt của mình.
Anh ta mồm miệng đầy máu, quay sang c.h.ử.i mắng con Pitbull đang nằm run lẩy bẩy dưới đất.
Chưa c.h.ử.i được mấy câu, con ch.ó đã sợ đến mức tè cả ra quần.
Người đàn ông kinh hãi lùi lại mấy bước.
C.h.ế.t tiệt, con ch.ó này không nuôi được nữa rồi?
Bị mình c.h.ử.i đến mức tè ra quần luôn!
Người đàn ông mặt mày xui xẻo, sờ vào chiếc răng cửa bị mẻ mất một nửa của mình.
Cố Chương Minh dắt khủng long đứng bên cạnh, hứng thú xem kịch vui.
Người trong khu này ông gần như đều quen biết, nhưng người này thì trông lạ hoắc.
Chắc là cư dân mới chuyển đến.
Cao Tịch Liệt lườm Cố Chương Minh một cái, rồi đá bay con Pitbull vô dụng kia.
Vừa hay đá con Pitbull đến chân con khủng long. Uy áp bẩm sinh của loài vật khiến con Pitbull kia sợ đến vỡ mật.
Toàn thân co giật một cái, vậy mà lại bị dọa c.h.ế.t!
Cao Tịch Liệt dường như cũng phát hiện con ch.ó của mình đã c.h.ế.t, không kìm được lại buông một câu c.h.ử.i thề.
Người xui xẻo thì uống nước lã cũng mắc răng, không tìm được Cố Tuyên Kiều, bản thân lại bị mẻ nửa cái răng cửa, ngay cả con ch.ó cũng bị mình một cước đá c.h.ế.t.
Khủng long thèm thuồng nhìn xác con Pitbull trên đất, cái này ăn được chứ nhỉ?
Nó thăm dò thò đầu ra.
Chưa kịp để nó nuốt chửng cái xác, trong đầu đã vang lên giọng nói của Cố Quyên Nhĩ.
Ngậm mồm lại cho bà!
