Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 94: Nỗi Đau Của Châu Sở Sở
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:33
Châu Sở Sở kinh ngạc, ánh mắt nhìn Cố Quyên Nhĩ thêm vài phần cảnh giác. Cô ta hiểu rõ sức mạnh của bản thân.
Trong lúc ba người trò chuyện, cô ta đã âm thầm thi triển ảo thuật. Cho dù đối phương có đề phòng, cũng sẽ vô tình trúng chiêu. Lần này, chính là lúc coo ta cảm nhận được hai người kia thả lỏng, mới nhân cơ hội ra tay.
Thế nhưng lại thất bại!
Thấy một đòn không thành, Châu Sở Sở không chút do dự. Cô ta lập tức bay ra khỏi quan tài, áo váy xanh lam tung bay, quấn lấy Cố Quyên Nhĩ cùng Cố Tuyên Kiều, rồi lôi cả hai vào trong.
Cố Quyên Nhĩ không hề chống cự, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Tuyên Kiều. Đối phó với loại quỷ lợi hại như Châu Sở Sở, cô phải chấp nhận chiêu của nó, nếu không không thể đánh bại, thu phục hoặc tiêu diệt được.
Cảnh tượng trước mắt Cố Quyên Nhĩ thay đổi. Cô thấy mình đang mặc đồng phục Đại học Tử Đằng, ngồi trong căng tin. Bên cạnh không có Cố Tuyên Kiều.
Một nữ sinh đi đến trước mặt, đổ một hộp đầy giun đất đang ngoe nguẩy vào khay thức ăn của Cố Quyên Nhĩ. Xung quanh vang lên một trận cười ầm ĩ, nữ sinh kia cười nham hiểm: "Cho cô thêm chút đạm này, ăn hết sạch cho tôi. Dám chừa lại..."
Chưa đợi cô ta nói xong, Cố Quyên Nhĩ đã cầm khay thức ăn ném thẳng vào mặt cô ta.
"Cút đi, muốn bắt nạt tôi hả? Cô là cái thá gì?" Cố Quyên Nhĩ đánh chưa đã, nhảy lên người cô ta, vung tay tát tới tấp: "Còn muốn cho tôi ăn giun? Đã vậy tôi cho cô ăn thứ mình thích nhất là mấy cái tát này!"
Nữ sinh rõ ràng bị đánh choáng váng, cô ta vừa lảo đảo né tránh vừa tức giận gào lên: "Châu Sở Sở, mày... mày dám phản kháng?"
"Cô đã bắt nạt đến tận đầu tôi rồi, mà tôi không đánh lại chắc? Là cô ngu hay cô nghĩ tôi ngu?" Cố Quyên Nhĩ rút ra một con d.a.o găm, kê vào cổ nữ sinh: "Nói, tại sao lại bắt nạt Châu Sở Sở?"
Nữ sinh oán hận trừng mắt nhìn Cố Quyên Nhĩ, giây tiếp theo hóa thành một làn khói đen.
Khi cô ta biến mất, cảnh tượng trước mắt Cố Quyên Nhĩ lại thay đổi. Từ căng tin chuyển đến một văn phòng trang nhã.
Một lão hói đầu, bụng phệ, ánh mắt tục tĩu nhìn Cố Quyên Nhĩ, dùng giọng điệu đe dọa: "Sinh viên Châu Sở Sở, nếu không chịu l.à.m t.ì.n.h nhân của tôi thì trượt môn cũng chẳng sao à? Để vào Tử Đằng học, cô đã ký hợp đồng vay vốn hỗ trợ học tập đúng không? Không tốt nghiệp thì lấy gì trả nợ? Chỉ cần cô đồng ý..."
Chưa kịp nói hết câu, Cố Quyên Nhĩ đã tung chân, đá thẳng vào mặt lão, hất bay ra ngoài. Cô nổi giận đùng đùng, lao tới, túm lấy quần lão kéo tụt xuống.
"Cô, cô làm gì vậy?" Lão hoảng loạn kêu thét, cuống cuồng giữ chặt quần, trông chẳng khác gì một cô gái bị xâm phạm.
Nhưng cảnh tượng này khiến Cố Quyên Nhĩ càng thêm kinh tởm. Cô dùng nắm đ.ấ.m đánh vào khuôn mặt ông ta: "Ông không phải muốn cởi quần áo với tôi sao? Tôi chiều ông đây!"
Ông già hói đầu mặt đầy xấu hổ cùng phẫn uất. Ông ta muốn cởi quần áo, nhưng không muốn bị đánh! Cái gì mà SM, khẩu vị ông ta không nặng đến thế!
"Ối, ông còn dám trừng mắt nhìn tôi!" Cố Quyên Nhĩ nổi giận: "Người khác hói cũng thôi đi, ít nhất hói tròn ở đỉnh đầu còn đáng yêu, chứ cái kiểu hói Địa Trung Hải của ông chẳng khác gì trứng nứt nẻ. Để tôi giúp ông làm mới lại bản thân một chút!"
Cố Quyên Nhĩ nắm lấy vài sợi tóc còn sót lại của đối phương, lấy d.a.o nhỏ ra giúp ông ta mát mẻ cả mùa hè.
Cạo xong, Cố Quyên Nhĩ càng tức giận hơn, dùng sống d.a.o đánh vào đầu ông ta: "Người ta đầu trọc thì sáng bóng như quả trứng, ông ngay cả một quả trứng luộc cũng không trọc đều!"
Lão hói đầu bị đánh đến mức muốn khóc, tức giận nói: "Cô cút ra ngoài cho tôi, sau này, môn học của cô đừng hòng qua nổi!"
Cố Quyên Nhĩ bĩu môi: "Ai thèm? Nhưng dám uy h.i.ế.p tôi, ông gan to thật đấy!" Người cuối cùng dám đe dọa Cố Quyên Nhĩ cô, hiện giờ còn đang làm tiêu bản ở âm phủ kìa.
Nói đoạn, cô túm cổ áo ông ta, lôi ra ngoài, quẳng vào đám đông.
Lão hói đầu bị lột quần, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Những người đó không nhìn rõ mặt, nhưng vẫn chỉ trỏ vào ông ta. Lão hói đầu xấu hổ ôm mặt, mỗi lần định đứng dậy bỏ chạy lại bị Cố Quyên Nhĩ đá trở lại: "Chạy gì? Sợ mất mặt? Chính ông còn không cần mặt mũi, còn sợ mất mặt sao?"
Ánh mắt ông ta nhìn Cố Quyên Nhĩ càng lúc càng oán độc, thậm chí còn xen lẫn một tia khó hiểu.
Cố Quyên Nhĩ vỗ tay, thu hút ngày càng nhiều người đến xem: "Mọi người đến xem đi! Ông già này không biết xấu hổ, cởi quần ra là muốn làm chuyện bậy bạ. Không đạt được mục đích thì uy h.i.ế.p sinh viên không thể tốt nghiệp. Vị giáo sư này đúng là thú dữ đội lốt người. Thấy gái đẹp thì chảy dãi, chẳng khác nào chó hoang!"
Lão tức giận đến đỏ mắt, nhưng chưa kịp phản bác thì hoảng hốt kéo quần, chui vào đám đông biến mất.
Khoảnh khắc đám đông khép lại, cảnh tượng trước mắt Cố Quyên Nhĩ lại thay đổi.
Lúc này, Cố Quyên Nhĩ đang ngồi trong một phòng khách lộng lẫy. Đèn chùm pha lê lớn treo từ trần nhà xuống, đẹp lộng lẫy nhưng không xua tan được mùi m.á.u tanh trong phòng.
Cố Quyên Nhĩ phát hiện tay và chân mình đều bị xích vào ghế và chân bàn.
Phát triển đến đây, Cố Quyên Nhĩ chỉ cần dùng ngón chân để nghĩ cũng biết Châu Sở Sở muốn người ta trải qua nỗi đau bị bắt nạt và sự tuyệt vọng bị bức hại khắp nơi của mình.
Châu Sở Sở không có người thân, không có chỗ dựa. Sắc đẹp và mệnh cách thuần âm của cô ta lại trở thành cái cớ để kẻ khác chiếm đoạt. Cô ta như cánh bèo trôi dạt, không làm chủ được bản thân.
Dù vậy, cô ta vẫn khao khát tự do, vẫn muốn ngẩng đầu sống tiếp. Chính mâu thuẫn này càng khiến Châu Sở Sở thêm đau khổ.
Bất kỳ ai bị kéo vào ảo cảnh này, nếu yếu đuối một chút, sẽ bị cảm xúc của Châu Sở Sở làm cho sụp đổ.
Đáng tiếc, người bị kéo vào lại là Cố Quyên Nhĩ, người mà "ngã ở đâu thì nằm nghỉ luôn ở đó". Tính cách của cô căn bản không thể đồng cảm với Châu Sở Sở.
Thấy tay chân bị xích, Cố Quyên Nhĩ thản nhiên giật đứt, rồi tiện tay cầm quả táo trên bàn, vừa ăn vừa tham quan căn nhà sang trọng này. Vẻ nhàn nhã đó, cứ như đang đi dạo vườn sau nhà mình.
Người đàn ông trẻ tuổi bưng khay, đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này thì sững sờ.
Cố Quyên Nhĩ ném đi quả táo ăn dở, bắt đầu xắn tay áo: "Thôi nói nhiều làm gì, muốn gì thì làm nhanh đi. Giải quyết sớm, còn kịp ăn khuya."
Tối nay những người cô mời đến đều là nhân vật lớn. Sở Thiên Khuyết, Cố Tuyên Kiều, Thượng Chí Kiên... Dù tệ nhất là giúp Tôn Tiếu giải quyết vụ án, ít nhất cũng phải có một bữa tôm hùm đất chứ.
"Cô nghĩ thông suốt là tốt rồi. Thế gian này nhiều khổ nạn, tôi đang giúp cô chấm dứt đau khổ. Đợi tôi nghiên cứu ra thứ đó dùng như thế nào, cô còn có cơ hội sống trở lại." Người đàn ông cười nói.
Cố Quyên Nhĩ lập tức tỉnh táo, nghiêm túc quan sát người đàn ông này. Hắn có vẻ ngoài âm u, khí chất u ám. Tục ngữ nói tướng do tâm sinh, lời này không phải không có lý. Một kẻ sống lâu trong bóng tối, tính cách tất sẽ biến thành quỷ dị, âm hàn.
"Anh không phải Diêm Vương, làm sao có thể khiến người c.h.ế.t sống lại?" Cố Quyên Nhĩ cười lạnh.
Người đàn ông quả quyết nói: "Đó là vì cô không biết thứ đó kỳ diệu đến mức nào. Chỉ có cô mới có thể trấn áp nó, để tôi dần dần khai phá. Đợi tôi hoàn toàn kiểm soát được, tôi có thể trả lại tự do cho cô."
