Thiên Kim Giả Lầy Lội Được Cưng Chiều: Sau Khi "bung Xõa" Liền Bạo Hồng - Chương 197

Cập nhật lúc: 26/04/2026 18:27

“Lợi hại thật, ngôi sao nữ này, bọn họ hâm mộ rồi.”

Đúng lúc này, livestream của “Tôi Là Người Hùng Thực Sự", từ bảng tin quốc gia chuyển sang bảng tin giải trí, bắt đầu được phát sóng trên các video giải trí lớn.

Fan của Ôn Chúc Ảnh nhấn vào livestream, nhìn thấy thành tích của Ôn Chúc Ảnh:

8 phút 05 giây!

Trực tiếp là thành tích của vận động viên xuất sắc cấp quốc gia rồi, phá kỷ lục chạy ba ngàn mét nữ của tất cả quân doanh Kinh Đô!

Hơn nữa cô còn là chạy đeo vật nặng mười kg, độ khó tăng lên không chỉ một cấp độ.

Mạnh Chước Ngôn cũng may là đã đeo mặt nạ, nếu không mọi người đều có thể nhìn thấy sắc mặt xanh mét của cậu ta, cũng như vẻ tán thưởng không thể kiềm chế lộ ra trên mặt cậu ta.

Fan của Ôn Chúc Ảnh sớm đã được chứng kiến các loại kỹ năng cao cấp của cô, rất quen thuộc gõ:

【Ôn gia trâu bò!】

Fan mới cũng chạy màn hình theo, tốc độ chạy còn nhanh hơn lúc họ coi thường Ôn Chúc Ảnh trước đó.

Chỉ cần họ chạy đủ nhanh, thì chẳng ai nhớ được là lúc đầu họ coi thường Ôn Chúc Ảnh.

Hạng mục thứ hai, toàn thân Mạnh Chước Ngôn nhớp nháp, đầy mồ hôi, ngay cả cậu ta cũng ghét chính mình.

Cậu ta cho mọi người điểm, không nghi ngờ gì, Ôn Chúc Ảnh lại là mười điểm trọn vẹn, những người khác, bao gồm cả chính cậu ta, đều không có tư cách được điểm tuyệt đối.

Ngoài Ôn Chúc Ảnh ra, các ngôi sao khác mặt mày đỏ bừng, dáng vẻ không còn gì để luyến tiếc, mệt đến thở cũng khó:

“Không…… không bao giờ tham gia loại chương trình này nữa, mạng cũng sắp mất rồi!"

Tống Gia nhìn thoáng qua thành tích, Ôn Chúc Ảnh vượt xa tất cả, trực tiếp phá kỷ lục ở đây, đội trưởng Uông không kìm được phát ra cảm thán:

“Quá trâu bò, tố chất thể chất này, mạnh đến đáng sợ!"

Lúc này cô mới nhận ra, hóa ra Ôn Chúc Ảnh thực sự có năng lực cứu họ khỏi tay bọn bắt cóc, chứ không phải là cướp công của Giang Thời Việt.

Cô không kìm được nói ra lời trong lòng.

Giang Thời Việt dùng khăn lau mồ hôi trên mặt, nghe vậy động tác không khỏi khựng lại, buồn cười hỏi:

“Hóa ra cô vẫn luôn cho rằng, lúc mới bắt đầu, là tôi cứu các cô, không phải Ôn Chúc Ảnh?"

Tống Gia bị nói trúng tim đen, xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, ấp úng nói:

“Đâu phải mình tôi nghĩ thế."

Cô nhìn về phía Tề Phát, đối phương phủ nhận hoàn toàn:

“Tôi không hề nghĩ thế!"

Chỉ cần anh ta đủ không biết xấu hổ, thì kẻ mất mặt là người khác.

Tống Gia rất lúng túng, xấu hổ đến mức không chỗ dung thân.

Giang Thời Việt trông thì lạnh lùng thật, nhưng tính cách khá dễ gần, chủ động nói với cô:

“Đôi khi vẫn là không thể chỉ nhìn bề ngoài, điều đó chẳng đại diện cho cái gì cả."

Tống Gia cũng không còn lúng túng nữa, mặt đỏ bừng, ánh mắt đầy xin lỗi nhìn về phía Ôn Chúc Ảnh.....

Ơ, Ôn Chúc Ảnh đâu rồi?

Vừa nãy còn ở đây, sao chớp mắt một cái đã không thấy đâu nữa?

Không chỉ mình cô, người khác cũng có thắc mắc tương tự, nhất là đạo diễn Ngô, không tìm thấy Ôn Chúc Ảnh, ông sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

“Người không thấy thì tìm đi, bao nhiêu máy quay, bao nhiêu máy quay đó đều là kẻ ăn hại hết phải không?"

Lúc này Tân Hoài Triệt chỉ về một hướng, vô cùng tức giận tố cáo:

“Tôi vừa thấy cô ấy đi về phía đó rồi, phía đó có quân nhân đang chạy huấn luyện ngang qua."

Ai bảo Ôn Chúc Ảnh tự mình qua đó quẩy, không thèm rủ cậu ta chứ?

Khu vực ghi hình chương trình và khu vực huấn luyện quân nhân tách biệt, các khách mời bị hạn chế trong khu vực ghi hình, có lưới điện bao quanh, căn bản không thể vượt qua khu vực cố định.

Nhưng khu lưới điện này đối với con khỉ tinh Ôn Chúc Ảnh mà nói, thì chẳng khác gì là bài trí, muốn qua là dễ dàng qua được.

Bây giờ Ôn Chúc Ảnh đi sang bên kia rồi, chỉ sợ sẽ bị những quân nhân kia coi là gián điệp đột kích, bị bắt mất!

Đạo diễn Ngô vừa nghĩ đến khả năng này, liền bồn chồn bứt rứt.

Nhưng ông cũng không dám tự tiện qua đó, cũng không có năng lực tự mình qua đó, phải xin chỉ thị lãnh đạo trước mới được.

Ông đập mạnh một chưởng lên bàn:

“Mau đi báo cáo lãnh đạo, chúng ta có một khách mời qua đó rồi!"

Lời vừa nói xong, ông cảm giác bên cạnh mình có một cơn gió thổi qua, ngước mắt nhìn, hóa ra là đại lãnh đạo Giang Tri Trần chạy đi rồi!

Đại lãnh đạo không chỉ chạy đi, còn vội vàng ném lại một câu:

“Ta đích thân đi!"

Đạo diễn Ngô hiếm khi ngẩn người ra:

“Ố mô?”

Có Giang Tri Trần ra mặt, người của đoàn làm phim thông suốt đi qua, thậm chí cho phép đạo diễn Ngô mang đạo diễn qua đó ghi hình.

Vì buổi huấn luyện hôm nay trên núi, là những việc khổ sai, không liên quan đến bí mật gì cả, ngược lại còn có thể tăng thêm hiểu biết của mọi người về huấn luyện quân đội.

Đạo diễn Ngô một lòng lo lắng cho sự an toàn của Ôn Chúc Ảnh, căn bản không hiểu ý câu nói này của Giang Tri Trần, gật đầu lia lịa, chạy theo sau Giang Tri Trần.

Nhiếp ảnh gia thì tận tâm tận lực chạy theo sau đạo diễn Ngô, dùng khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén của mình, tìm kiếm bóng dáng Ôn Chúc Ảnh.

Chạy đến nơi huấn luyện thực sự, so với quân doanh dùng để quay phim thì nhiều hơn bầu không khí nhiệt huyết, càng tới gần, tiếng reo hò cổ vũ dồn dập của các quân nhân, dưới ánh mặt trời, lại hiển thị rõ sự nhiệt liệt đến thế.

Dù là mùa thu, rất nhiều lá cây đã vàng, môi trường xung quanh đầy rẫy bầu không khí tiêu điều, nhưng tiếng hô vang trời của họ, đốt cháy bầu không khí.

Hai hàng quân nhân dài cởi trần, mỗi người vác một thân cây to nặng trên vai, bước đi chỉnh tề chạy bộ.

Vừa chạy, họ vừa hô:

“Dạ!

Nhị!

Nhất!

Dạ!

Nhị!

Nhất!"

Làn da của họ sau khi bị ánh mặt trời thiêu đốt, biến thành màu đồng khỏe khoắn đầy ánh nắng, cơ bắp trên người săn chắc, đường nét xinh đẹp chạy dọc theo eo bụng lẩn khuất vào trong chiếc quần camo màu xanh quân đội, mồ hôi trong suốt sắp rơi không rơi.

Rất có sức mạnh, rất có thẩm mỹ, nhưng lại mang theo cảm giác cấm d.ụ.c chính trực.

Cảm giác như thế, là những bộ phim truyền hình hay điện ảnh khó có thể diễn ra được, sau khi tận mắt nhìn thấy, không thể nào quên.

Khán giả nhìn mà thốt lên đã mắt!

Họ bình thường làm gì có cơ hội nhìn thấy cảnh tượng kích thích như vậy chứ, nhờ phúc chương trình này cả!

Nhưng có một giọng nói đặc biệt vang dội.

“Dạ!

Nhị!

Nhất!"

“Dạ!

Nhị!

Nhất!"

Đó là một giọng nữ trong trẻo dễ nghe, khi phát âm khí trầm đan điền, phát ra từ trong bụng, rất có nội lực, cũng rất có sức sống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.