Thiên Kim Giả Trọng Sinh: Livestream Xem Quẻ Khiến Cả Nhà Khóc Thảm - Chương 547: Vừa Dính "hàng" Vừa Dính Ma
Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:41
"Cái này là..."
"Đừng động đậy!"
Đồng t.ử Chung Tu Minh co rụt lại, nhanh tay hơn người đàn ông kia một bước, chộp lấy hai ống tiêm vào trong tay trước khi gã vồ tới, sắc mặt khó coi: "Anh to gan thật đấy!"
Người đàn ông vồ hụt, vẻ mặt căm hận: "Trả lại cho tôi, các người rốt cuộc là ai!"
Chung Tu Minh coi như không nghe thấy lời gã, không cho phép kháng cự kéo một cánh tay gã lên, quả nhiên thấy trên đó chi chít những lỗ kim và vết bầm tím!
"Làm gì thế, anh buông tôi ra, anh buông tôi ra!"
Người đàn ông liều mạng giãy giụa, nhưng làm sao thoát được?
Ngược lại trong lúc giãy giụa chỉ cảm thấy cổ tay mình bị kéo đau điếng, như sắp gãy đến nơi!
"Ai cho phép các người xông vào phòng tôi! Các người rốt cuộc là ai, tin hay không tôi báo cảnh sát ngay bây giờ!?"
Tạ Tri Yến nhướng mày, như nghe thấy chuyện cười cực kỳ hài hước.
Hắn thậm chí chủ động đưa điện thoại qua: "Báo cảnh sát?"
"Được, vậy anh báo đi, trực tiếp tặng họ một cái nhất đẳng công, tôi tin họ nhất định sẽ rất cảm kích anh."
"Anh..."
Nhìn chiếc điện thoại trước mặt, người đàn ông trố mắt nhìn.
Mắt thấy chuyện của mình bại lộ, gã không thể không dịu giọng xuống, "Các người rốt cuộc là ai, hình như tôi cũng chưa từng đắc tội các người mà..."
"Những thứ này... cũng là tôi tự bỏ tiền ra mua, tuy nói pháp luật không cho phép, nhưng chỉ cần các người không nói, cái này... hình như cũng không ảnh hưởng đến ai chứ?"
"Hay là, hay là thế này đi."
Mắt gã đảo lia lịa, "Tuy tôi cũng không biết các người rốt cuộc là ai, nhưng nếu các người đã đột ngột tìm đến tận cửa thế này, thì chắc chắn là tôi có khâu nào đó sơ hở, bị các người nắm được thóp."
"Không phải là muốn tiền sao? Tôi có thể cho các người tiền, chuyện hôm nay chỉ cần các người không nói ra ngoài, sau này tôi còn có thể cung cấp tiền cho các người trong thời gian dài, thế nào, đây là một vụ làm ăn không tồi chứ?"
Nói như vậy, gã thế mà lại thật sự quay người đi tìm điện thoại, "Các người nói muốn bao nhiêu, tôi bây giờ có thể chuyển khoản ngay cho các người!"
Thịnh Tân Nguyệt trực tiếp bị chọc cười: "Tôi nên nói anh giả ngu, hay nói ý thức pháp luật của anh thực sự kém cỏi đến mức này?"
"Anh biết đây là thứ gì không?"
Người đàn ông đảo mắt hai cái: "Thì... thì là thứ pháp luật không cho phép thôi..."
"Nhưng... nhưng thật sự không phải tôi chủ động muốn dùng những thứ này a! Tôi thật sự có nỗi khổ tâm, mỗi người đều có cái khó của riêng mình, tôi không rời xa được thứ này, chúng ta có thể thông cảm cho nhau một chút không, các người muốn gì tôi đều có thể cho, thật đấy..."
"Cút."
Thịnh Tân Nguyệt đá một cước khiến gã ngã lăn ra đất, ánh mắt lạnh lẽo, "Đúng là niềm vui bất ngờ, chúng tôi lần này đến tìm anh, là có việc khác."
"Việc khác?"
Người đàn ông bị đá nửa ngày không bò dậy nổi, nhưng nghe thấy câu này mắt vẫn sáng lên, "Vậy ý các người là, chuyện này sẽ không tính toán với tôi nữa?"
"Mày đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à."
Thẩm Vấn Phong bực bội nói, "Đây là ma túy, đây mẹ nó là 'hàng trắng'!"
"Chỉ riêng những lỗ kim trên người mày, b.ắ.n bỏ mày tám trăm lần cũng không đủ, bây giờ lại dám mặc cả với bọn tao, còn muốn dùng tiền mua chuộc bọn tao?"
"Tao thấy mày phê pha quá rồi, không phân biệt được thực tế và mộng cảnh nữa rồi nhỉ!"
"Không... không không không..."
Người đàn ông mềm nhũn người, "Tôi có tiền, tôi thật sự có tiền, tôi có rất nhiều rất nhiều tiền, tôi có thể đưa hết cho các người... không được, các người phải để lại cho tôi một ít, phần còn lại tôi đưa hết cho các người."
"Các người cứ coi như không nhìn thấy gì không nghe thấy gì, như vậy không được sao? Dù sao chúng ta chỉ cần không ai lỡ miệng nói ra, thì chuyện này coi như qua rồi mà!"
"Còn phí lời với hắn làm gì."
Chung Tu Minh chán ghét nhìn gã một cái, "Lão già này rõ ràng là đã thần trí không tỉnh táo rồi, Thịnh Tân Nguyệt, nhìn ra được gì chưa?"
Thịnh Tân Nguyệt gật đầu: "Chính là hắn."
Chung Tu Minh nghiến răng hàm: "Trên người lão già này đúng là lắm 'bom' thật, vừa dính ma túy vừa dính ma quỷ, nhìn căn phòng này bị giày vò thành thế này, hắn ở đây chắc cũng được một thời gian không ngắn rồi, trong thời gian này thế mà không một ai phát hiện ra, không thể không nói, thủ đoạn của hắn thật cao minh."
"Chắc ở được khoảng nửa năm rồi."
Thịnh Tân Nguyệt quét mắt nhìn xung quanh, thuận tay nhặt một cục giấy vo tròn dưới đất lên, trên đó là thiết lập nhân vật viết được một nửa.
Chỉ là nét chữ lộn xộn, có thể thấy người viết lúc viết tâm trạng vô cùng bất ổn, thậm chí còn có chút điên cuồng.
"Mã Anh Tài, một nhà văn, b.út danh 'Hội Phi Đích Ngư' (Cá Biết Bay), bế quan sáng tác dài hạn tại khách sạn này, chỉ là gần đây có lẽ hắn bị bí ý tưởng, trạng thái vô cùng không tốt."
"Hội Phi Đích Ngư?"
Thẩm Vấn Phong không nhịn được nhíu mày, "Tôi hình như nghe thấy cái tên này ở đâu rồi... Khoan đã, tôi nhớ ra rồi!"
"Hội Phi Đích Ngư, chính là tác giả tiểu thuyết linh dị cực kỳ nổi tiếng kia!"
"Tôi có một người bạn cực kỳ thích đọc sách của ông ta, trước đây còn điên cuồng 'bán t.h.u.ố.c' (giới thiệu) cho tôi, người này còn sở hữu lượng fan khổng lồ, trong cả giới tiểu thuyết linh dị đều có địa vị quan trọng."
"Nhưng trong cuộc sống hàng ngày tôi gặp quá nhiều sự kiện linh dị rồi, nên không hứng thú với loại tiểu thuyết này."
"Không ngờ, người này lại chính là hắn!"
Thẩm Vấn Phong quét mắt nhìn quanh phòng một vòng, cấu trúc và bố cục căn phòng hiện tại, quả thực rất phù hợp với một số ấn tượng rập khuôn về tiểu thuyết gia của anh ta.
"Cậu biết tôi?"
Mã Anh Tài mắt sáng lên, "Đúng, đúng đúng! Tôi chính là Hội Phi Đích Ngư đó!"
"Bạn cậu là fan của tôi sao? Tôi có thể ký tên cho cậu ấy, chỉ cần cậu không nói chuyện hôm nay ra ngoài, bắt tôi ký bao nhiêu tờ cũng được!"
"Ông câm miệng đi."
Thẩm Vấn Phong hung hăng trừng mắt nhìn gã.
Trong miêu tả của bạn anh ta, Hội Phi Đích Ngư hẳn là một người đàn ông trung niên đặc biệt lịch thiệp, đặc biệt có khí chất văn nghệ.
Ông ta tuy không có dung mạo đặc biệt xuất chúng, nhưng "phúc hữu thi thư khí tự hoa" (trong bụng có sách vở khí chất tự nhiên tỏa sáng), chỉ cần đứng đó thôi là tự mang theo một loại khí chất ôn nhuận.
—— Nhìn lại tên nghiện ngập hình dung tiều tụy trước mặt này xem.
Với người trong miệng bạn anh ta rõ ràng là hai người hoàn toàn khác nhau!
"Ông ở khách sạn này hơn nửa năm, cũng quả thực hình như nửa năm rồi chưa ra tác phẩm mới."
Thịnh Tân Nguyệt bình tĩnh nói, "Hai năm trước, ông chỉ là một tác giả tiểu thuyết bình thường không có gì lạ, thu nhập từ việc viết tiểu thuyết thậm chí không đủ cho cuộc sống hàng ngày của ông. Lúc đó ông thất ý chán chường, thậm chí có rất nhiều lần từng nghĩ muốn kết liễu đời mình."
"Nhưng có một lần, khi ông đứng bên bờ sông do dự, có một người đi tới đưa cho ông một điếu t.h.u.ố.c, đồng thời khai sáng cho ông."
"Cũng không biết là lời người đó nói có tác dụng, hay là vì ông đột nhiên bùng nổ cảm hứng, tóm lại là sau khi hút xong điếu t.h.u.ố.c đó, ông bỗng cảm thấy toàn thân tràn đầy động lực, sau khi trở về liền viết một truyện ngắn, vừa đăng tải, trực tiếp bạo hỏa!"
"Cũng chính vì bộ tiểu thuyết đó, trực tiếp giúp ông thu hoạch được những fan hâm mộ cơ bản nhất."
