Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 1: Nữ Phụ Độc Ác? Tôi Rành Lắm!

Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:09

Thủ đô, biệt thự Vân Sơn.

Khương Dao kéo theo một chiếc vali cũ kỹ, mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu và quần jean, ung dung bước xuống xe.

Cô ngước mắt đ.á.n.h giá căn biệt thự độc lập nằm lưng chừng núi trước mặt, trong mắt lóe lên tia hài lòng.

Không tệ.

Không khác gì so với tưởng tượng của cô. Thiên kim tiểu thư mà, nên hưởng thụ cuộc sống như vậy mới đúng.

Quản gia vội vàng bước tới, hơi cúi người trước Khương Dao: “Đại tiểu thư, phu nhân đang đợi cô trong phòng khách. Chúng ta vào trước chứ?”

“Đi thôi.”

Thiếu nữ nhàn nhạt mở miệng, hoàn toàn không có vẻ rụt rè hay bất an của người từ nông thôn đến.

Bởi vì trong thân thể Khương Dao đã đổi thành một linh hồn khác.

Nửa tháng trước, khi Khương Dao chậm rãi tỉnh lại, cô phát hiện mình đã xuyên sách —

Thật là một cốt truyện cũ rích!

Cô xuyên thành vị thiên kim thật sự của nhà họ Tư, người đã bị lưu lạc bên ngoài suốt mười tám năm, có thể nói số phận vô cùng đáng thương.

Trong sách, nguyên chủ vừa chào đời đã bị đ.á.n.h tráo, bị vứt bỏ trên núi sâu, được một bà lão ăn xin nhặt về, từ đó, sống dựa vào cơm thiên hạ.

Nguyên chủ từ nhỏ đã ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, phải dựa vào việc nhặt phế liệu cùng bà nội và sự giúp đỡ của các ông bà trong thôn mà sống qua 18 năm.

Vừa thi đỗ đại học, người nhà họ Tư đã tìm đến nguyên chủ và đón cô về.

Sau đó là một chuỗi tình tiết cũ rích đến nhàm chán, thiên kim giả khóc lóc sướt mướt, sợ bị bỏ rơi nên trước mặt thì giả bộ đáng thương, sau lưng lại khiêu khích nguyên chủ.

Trong nguyên tác, Khương Dao chính là nữ phụ ác độc, ghen tị với thiên kim giả.

Nhưng —

Ghen tị thì có gì sai?

Thiên kim giả là tu hú chiếm tổ của cô suốt mười tám năm, hưởng thụ cuộc sống xa hoa, trong khi Khương Dao phải vật lộn trong đống rác để mưu sinh. Một người trên trời, một người dưới đất, nguyên chủ cảm thấy khó chịu là phản ứng hoàn toàn bình thường!

Nhưng cũng may, Khương Dao hiện tại không phải người bình thường. Những thứ như tình thân hào môn, cô chẳng cần.

Khóe môi Khương Dao cong lên, trong mắt thoáng qua một tia mong đợi về cốt truyện, chậm rãi bước vào nhà họ Tư.

Vừa bước vào cửa, Khương Dao đã bị người ta ôm vào lòng.

“Dao Dao của mẹ…”

Quý phu nhân được bảo dưỡng tốt ôm c.h.ặ.t lấy Khương Dao, nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống cổ cô..

Khương Dao chớp mắt, mùi nước hoa thoang thoảng xộc vào mũi khiến cô khẽ nheo mắt, cất giọng trong trẻo: “Mẹ?”

“Ừ, là mẹ đây, Dao Dao của mẹ, để mẹ nhìn con thật kỹ nào…”

Quý phu nhân rưng rưng ngước lên, nhìn gương mặt trước mắt có bảy phần giống mình thời trẻ, vành mắt lại đỏ hoe.

Đây chính là con gái ruột của bà!

Trong khi quý phu nhân đang nhìn Khương Dao đầy yêu thương và xót xa, ánh mắt cô khẽ động, nhanh ch.óng quan sát hết mọi thứ xung quanh.

Lối bài trí tinh tế và xa hoa thể hiện rõ đẳng cấp của nhà họ Tư, nhưng chuyện đó không quan trọng.

Quan trọng chính là những người đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách lúc này, cùng với nữ chính đáng thương trong nguyên tác — thiên kim giả, người đã chiếm trọn mười tám năm yêu thương đáng lẽ thuộc về cô.

Ánh mắt Khương Dao mang theo chút tò mò, quý phu nhân lúc này mới trấn tĩnh lại, nắm tay cô đi đến giữa phòng khách.

Nhiều ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Khương Dao, có dò xét, có phức tạp, có thăm dò.

Cô đón nhận tất cả, thần sắc bình thản, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo là nụ cười vừa đủ.

Quý phu nhân Thẩm Như Vân nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Dao, giới thiệu từng người trong nhà họ Tư: “Dao Dao, đây là anh hai của con. Bố con và anh cả hôm nay không có nhà, hai người họ bình thường tương đối bận rộn, còn đây là…”

Khi giới thiệu đến thiên kim giả Tư Thu Yên, sắc mặt Thẩm Như Vân thoáng có chút mất tự nhiên.

Khương Dao khẽ nghiêng đầu: “Đây là chị gái hay em gái ạ? Là người đã thay con ở bên bố mẹ suốt mười tám năm sao?”

Lời vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Đặc biệt là Tư Thu Yên, đôi mắt cô ta lập tức đỏ lên, cả người khẽ run, c.ắ.n môi, như thể vừa phải chịu một nỗi sỉ nhục to lớn.

Anh hai Tư Tần, người luôn cưng chiều Tư Thu Yên, theo phản xạ tức giận quát: “Cô đang nói linh tinh cái gì đấy? Yên Yên là con gái chính thức của nhà họ Tư, không phải là người thay thế như cô nói!”

Nghe vậy, Khương Dao khẽ nhướng mày, cười như không cười: “Nhưng trước khi đến, em đã tìm hiểu qua về nhà họ Tư. Không phải nhà họ Tư vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài rằng chỉ có một cô con gái thôi sao?. Nếu cô ấy mới là thiên kim thật của nhà họ Tư, vậy em là gì?”

Lời của Khương Dao vừa dứt, cả phòng khách lập tức chìm vào bầu không khí quỷ dị.

Lúc này, trên người Khương Dao chẳng có món nào đắt tiền, cộng lại chưa đến 50 tệ, nhưng gương mặt rạng rỡ ấy lại khiến người ta không thể rời mắt, đôi mắt sáng long lanh ánh lên ý cười mơ hồ, khí chất xuất chúng, nụ cười trên môi lại mang theo sự xa cách khách sáo.

Nhìn thế nào, cũng thấy Khương Dao càng giống thiên kim tiểu thư của nhà họ Tư hơn Tư Thu Yên đang ngồi trên sofa.

Nhận ra điều này, sắc mặt Tư Thu Yên lập tức trở nên khó coi.

Cô ta đã sống ở nhà họ Tư suốt mười tám năm, chưa bao giờ phải chịu nỗi nhục như thế này!

Nước mắt trong mắt Tư Thu Yên lặng lẽ rơi xuống, trông vừa quật cường vừa đáng thương, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi đau lòng.

Khương Dao để ý thấy, ngay khi Tư Thu Yên rơi nước mắt, bàn tay vốn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô của Thẩm Như Vân theo bản năng buông lỏng, định bước lên an ủi. Nhưng khi khóe mắt lướt qua cô con gái ruột bên cạnh, bước chân bà bỗng khựng lại.

Sự giằng co hiện rõ trên gương mặt bà.

Khương Dao lại rất hiểu chuyện nói: "Mẹ, mẹ đi an ủi chị ấy đi. Con biết, dù sao chị ấy cũng là thiên kim được nhà họ Tư nuôi dưỡng suốt mười tám năm, cũng là con gái được cả nhà nuông chiều suốt mười tám năm. Mẹ cứ đi đi, con không sao đâu."

Nói xong, Khương Dao khẽ rũ mắt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn, khiến người khác không thể đoán được cảm xúc của cô.

Tư Tần lại lạnh lùng nở nụ cười: "Trước đây trong tài liệu điều tra có nói Khương Dao rất lương thiện, chu đáo, nhưng sao hôm nay tôi lại ngửi thấy mùi trà* thoang thoảng? Ngày đầu tiên trở về nhà họ Tư đã muốn ly gián tình cảm giữa mẹ và Yên Yên. Cô đúng là giỏi thủ đoạn!"

(*茶味: Trà vị: Mùi trà ở đây là ẩn dụ cho "trà xanh", ám chỉ sự giả vờ hiền lành nhưng đầy toan tính.)

"Anh hai... anh đừng nói Dao Dao như vậy. Dao Dao nói đúng, em ấy mới là thiên kim nhà họ Tư, em... em chỉ là một kẻ thay thế..."

Tư Thu Yên nức nở lên tiếng, trong lời nói tràn đầy ấm ức.

Khương Dao khẽ nhếch môi.

Đúng rồi, đây chính là tình tiết trong nguyên tác, thú vị hơn cô tưởng tượng rất nhiều!

Nếu trong sách thiết lập cô là nữ phụ độc ác, vậy chi bằng cứ diễn cho trọn vai đi.

Dù sao ——

Thân tình? Cô không cần.

Sự cưng chiều của nhà họ Tư? Cút sang một bên.

Chỉ cần nhà họ Tư chu cấp đủ phí sinh hoạt, cô rất sẵn lòng cùng nữ chính diễn tiếp vở kịch này.

Khương Dao nhìn Tư Tần trước mắt giống như gà mẹ đang bảo vệ con gà con, trong lòng thầm tặc lưỡi.

【Đây chính là Nhị thiếu gia nhà họ Tư? Sao trông giống như một kẻ ngốc, bị Tư Thu Yên lợi dụng xoay mòng mòng không nói, kết cục trong nguyên tác cũng chẳng tốt hơn là bao. Xem ra cách giáo d.ụ.c con cái của nhà họ Tư cũng không tốt như mình tưởng.】

Bước chân ngoài cửa đột nhiên khựng lại.

Đại thiếu gia nhà họ Tư, Tư Gia Trạch, vô thức nhíu mày, giây tiếp theo bỗng nghe thấy một giọng nữ lạ vang lên trong đầu.

【Đây chính là Nhị thiếu gia nhà họ Tư? Trông có vẻ rất bảo vệ Tư Thu Yên, chỉ tiếc là bị lợi dụng xoay mòng mòng, kết cục trong nguyên tác cũng chẳng tốt hơn là bao. Đáng tiếc, nếu mình không bị thất lạc, có lẽ cũng sẽ có một người anh trai tốt như vậy.】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 1: Chương 1: Nữ Phụ Độc Ác? Tôi Rành Lắm! | MonkeyD