Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 17: Nam Phụ Não Tàn Nên Tỉnh Táo Lại Rồi

Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:12

Sau khi cúp điện thoại, Khương Dao ngẩng đầu nhìn Jason: "Những mẫu tôi vừa đặt may, khi nào có thể nhận được?"

Nghe vậy, Jason vô thức liếc nhìn Cố Đình Diễn, sau đó cười nói: "Khương tiểu thư yên tâm, thời gian may tối đa là một tuần, đến lúc đó tôi sẽ đích thân mang đến nhà họ Tư."

"Vậy làm phiền anh rồi, Jason. Cố Đình Diễn, em về trước đây, anh cả em đang tìm em."

Khương Dao nói với giọng bình thản, trên mặt không còn chút dáng vẻ tủi thân khi nãy.

Cố Đình Diễn không khỏi mắng thầm một câu trong lòng.

Không có lương tâm.

Anh đã ra mặt giúp cô, còn thẳng tay giành lấy miếng đất ở vùng ngoại ô phía Tây, vậy mà Khương Dao đến một câu cảm ơn cũng không nói?

Với Jason còn nói một câu "phiền anh rồi", còn với anh, chỉ thế thôi à?

Cố Đình Diễn mím môi, sắc mặt mang theo chút lạnh nhạt: "Ừ."

Khương Dao đương nhiên biết anh đang nghĩ gì, nhưng cô hoàn toàn không để tâm.

【Ừ cái gì? Không phải là anh công khai nói tôi rất có thể là vị hôn thê của anh sao? Đã như vậy, giúp tôi giải quyết chút rắc rối thì có gì sai? Nếu không phải do anh nói những lời đó trong bữa tiệc gia đình, thì giờ tôi có trở thành cái đích cho mọi người nhắm vào không? Còn "ừ" với tôi nữa, tưởng tôi không nhìn ra mấy cái tính toán vụn vặt trong lòng anh à?】

Khương Dao lặng lẽ đảo mắt, gương mặt đầy vẻ 'hết nói nổi'.

Tư Tần nghe được tiếng lòng của cô, lập tức trợn tròn mắt.

Không phải tối qua Khương Dao rất vui khi nghe Cố Đình Diễn nói những lời đó sao? Còn chạy đến trước mặt Yên Yên diễu võ dương oai, ra vẻ ta đây, vậy mà giờ nghe tiếng lòng của cô, anh mới biết cô không hề muốn trở thành vị hôn thê của Cố Đình Diễn...

Rốt cuộc là sao? Yên Yên và Khương Dao, ai mới là người nói thật?

Trong mắt Tư Tần thoáng qua chút d.a.o động, ánh mặt nhìn Tư Thu Yên cũng mang theo vẻ nghi ngờ rõ rệt.

Cố Đình Diễn nhướng mày, suýt nữa bị những lời này của Khương Dao chọc cười, khóe miệng anh khẽ cong lên, trong giọng nói mang theo chút trêu chọc: "Khương Dao, tôi đột nhiên nhớ ra ông cụ Cố còn giao cho tôi một việc, ngày mai vẫn giờ này, tôi đến đón em."

Nghe vậy, Khương Dao hoảng sợ trợn tròn mắt: "Lại nữa?!"

Cố Đình Diễn nghiêm túc gật đầu: "Ừ, ông cụ Cố giao phó, tôi không từ chối được. Nhưng... vẫn như hôm nay, chỉ cần em phối hợp tốt, điều kiện tùy em đưa ra."

Một câu nói, lập tức chặn đứng lời Khương Dao sắp nói: "Được... được rồi, vậy mai lại liên lạc."

Nói xong, Khương Dao liền đứng dậy, bước thẳng về phía cửa ra.

Khi đi ngang qua Tư Tần và Tư Thu Yên, Khương Dao không thèm liếc nhìn họ, thái độ xa cách và cự tuyệt này càng khiến cảm xúc của Tư Tần phức tạp đến cực điểm.

Tối đó, tại nhà họ Tư, Khương Dao vừa bước xuống xe, đã cảm nhận được không khí trong nhà có chút kỳ lạ.

Tư Tần và Tư Thu Yên cũng xuống xe, khác với dáng vẻ chậm rãi của Khương Dao, họ vừa xuống xe đã vội vã chạy về phía phòng khách.

Khi Khương Dao vào đến phòng khách, bên trong đã tụ tập đầy người.

Tư Kiến Hoa ngồi ở ghế sofa chính, khuôn mặt đầy tức giận, Tư Gia Trạch ngồi bên cạnh, vẻ mặt có chút mệt mỏi.

Còn đứng đối diện với họ là Tư Tần với vẻ mặt luống cuống và Tư Thu Yên vẻ mặt như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Khương Dao thong thả bước vào, thấy vậy liền nhướng mày: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Nghe vậy, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía Khương Dao, Thẩm Như Vân lập tức bước nhanh đến bên cô, nắm lấy tay cô, trao cho cô một ánh mắt như muốn nói 'đừng lo lắng'.

Tư Gia Trạch ngẩng đầu lên, cố gắng hạ thấp giọng: "Dao Dao, hôm nay em ở cùng Cố Đình Diễn à?"

"Vâng, ông Cố giao cho chúng em một số việc, đúng lúc gặp được anh Tư Tần và chị gái ở cửa hàng đặt may trang phục, nên cùng nhau về luôn."

Khương Dao cười tươi, không chút hoảng loạn.

Tư Gia Trạch thoáng sầm mặt, lạnh lùng liếc nhìn Tư Thu Yên, rồi tiếp tục nói: "Dao Dao, miếng đất ở vùng ngoại ô phía Tây vừa bị Cố Đình Diễn giành lấy, em có biết chuyện này không?"

Khương Dao chớp mắt vô tội: "Em vừa mới biết thôi."

"Cố Đình Diễn làm vậy là vì em sao?"

"Anh cả, anh nói vậy không đúng nha. Em và Cố Đình Diễn chỉ gặp nhau có hai lần, anh nghĩ một câu nói của em có thể khiến anh ấy giành lấy dự án lớn như miếng đất ở vùng ngoại ô phía Tây sao? Cái mũ to như vậy, đừng chụp lên đầu em nhé!"

Khương Dao nhún vai, ánh mắt lướt qua Tư Thu Yên dừng lại một chút, nhẹ nhàng nói: "Chi bằng anh hỏi anh Tư Tần và chị Tư Thu Yên xem hôm nay đã làm gì?"

Nghe vậy, Tư Tần lập tức quát: "Khương Dao, cô đừng có mà nói bậy!"

"Em có nói bậy gì đâu? Hôm nay, lúc em và anh Cố Đình Diễn đang ở cửa hàng đặt may, không phải là anh đã xông lên trách móc em sao? Em nói anh Tư Tần này, anh muốn làm anh hùng thì cũng phải xem tình hình một chút, Cố Đình Diễn là Tổng giám đốc Tập đoàn Cố thị, chưa bàn đến chuyện em có phải là đối tượng hôn ước của anh ấy không, thì việc anh ấy dẫn em đến nơi công cộng như vậy, chẳng lẽ em không được tính là khách của anh ấy sao?"

Khương Dao cười lạnh, tiếp tục nói: "Anh làm mất mặt anh Cố Đình Diễn trước mặt bao người, làm khách của anh ấy khó xử, chẳng phải là khiến anh ấy khó chịu à? Vậy nên Cố Đình Diễn tức giận giành lấy miếng đất ở vùng ngoại ô phía Tây, thì có gì là sai?"

Khương Dao vừa dứt lời, sắc mặt Tư Kiến Hoa và Thẩm Như Vân lập tức tối sầm lại.

Chỉ thấy Tư Kiến Hoa đập mạnh tay xuống bàn trà, vẻ mặt giận dữ: "Lăn qua đây cho ta!"

Sắc mặt Tư Tần thay đổi, há miệng muốn phủ nhận, nhưng lại không thể nghĩ ra lời nào để biện hộ.

Anh ta vô thức nhìn về phía Tư Thu Yên, phát hiện cô ta lúc này đang cúi đầu, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình, hoàn toàn không nhắc đến những lời ấm ức cô ta nói với anh trước khi vào cửa hàng.

Nếu không phải do Tư Thu Yên khóc lóc kể lể chuyện Khương Dao đã làm, anh cũng sẽ không...

Chỉ trong chốc lát, Tư Tần như bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt, đầu óc hỗn loạn bỗng chốc tỉnh táo.

Lúc còn ở cửa hàng, Khương Dao vẫn luôn nói rằng anh cứ thích làm anh hùng, lúc đó anh còn chẳng để tâm, nhưng giờ thật sự xảy ra chuyện, Tư Tần mới chậm chạp nhận ra hàm ý trong đó.

Cảm xúc của anh dường như đều bị Tư Thu Yên kích động, nên mới dẫn đến cảnh tượng vừa rồi.

Giây phút này, cả người Tư Tần giống như rơi vào hầm băng, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Tư Kiến Hoa thấy anh đứng đờ ra, lửa giận bốc lên, liền giơ tách trà gần đó lên, ném mạnh về phía Tư Tần!

"Choang!"

Tiếng đồ sứ vỡ vang vọng khắp phòng khách, vậy mà Khương Dao chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.

【Tư Tần là con thứ của nhà họ Tư, theo lý mà nói, năng lực của Tư Tần không nên thua kém anh cả mới đúng. Nhưng trong nguyên tác, mỗi lần gặp Tư Thu Yên, anh ấy như thể bị ép phải giảm IQ, hành động ngu ngốc đến vô cực. Giờ làm lớn chuyện một chút cũng tốt, phải để người anh hai này của mình tỉnh táo lại, tránh sau này lại vì một câu nói của Tư Thu Yên mà hại cả nhà phải vào tù.】

Cùng lúc đó, trong phòng khách, trừ Tư Thu Yên, tất cả thành viên của nhà họ Tư đều nghe được tiếng lòng của Khương Dao!

Sắc mặt Tư Gia Trạch sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tư Thu Yên, giọng điệu không chút nhiệt độ: "Thu Yên, tính cách của A Tần vốn đã dễ nóng nảy, chuyện hôm nay nó làm trong cửa hàng, là do em xúi giục sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 17: Chương 17: Nam Phụ Não Tàn Nên Tỉnh Táo Lại Rồi | MonkeyD