Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 25: Không Có Gì, Bị Tung Tin Đồn Nhảm Thôi
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:14
"Khụ khụ! Cố Đình Diễn, anh đừng có nói linh tinh, em đã làm gì anh chứ?!"
Sắc mặt Khương Dao lập tức thay đổi, vội vàng lên tiếng phản bác.
Chú Chu đứng bên cạnh lập tức vểnh tai lên nghe, chân khẽ nhích lại gần, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Mới nãy Khương tiểu thư vào phòng thiếu gia chưa đến năm phút, mà đã tiến triển nhanh đến vậy sao? Trong năm phút ngắn ngủi, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì rồi?!
Khóe môi Cố Đình Diễn khẽ nhếch lên, nhưng trong ánh mắt lại mang theo chút ý vị sâu xa: "Ồ? Vậy sao? Em không làm gì? Vậy người vừa nãy lao vào lòng tôi là ai? Hay là nói, em quên mất vừa nãy em đã chạm vào chỗ nào rồi? Có cần tôi diễn lại cho em nhớ không?"
Lời vừa dứt, Khương Dao khẽ trừng mắt, trong lòng âm thầm mắng c.h.ử.i.
【Nam chính nhà anh cũng thù dai quá rồi đấy, chẳng phải chỉ sờ anh có hai cái thôi sao? Làm gì mà căng? Biết thế lúc nãy mình bóp mạnh một phát cho rồi...】
Cố Đình Diễn nghe không nổi nữa, vội vàng lên tiếng: "Khương Dao, em đang nghĩ cái gì đấy?"
Dòng suy nghĩ của Khương Dao lập tức bị kéo về, nụ cười trên mặt cô nhìn thế nào cũng thấy chột dạ: "Em có nghĩ gì đâu. Cố Đình Diễn, anh đừng nhạy cảm quá, chuyện vừa nãy chỉ là ngoài ý muốn thôi, nếu không phải em bị dọa sợ, sao em có thể làm ra hành động đó chứ? Thôi thôi, anh đàn ông con trai so đo mấy chuyện đó làm gì? Chúng ta nói chuyện chính đi!"
【Đây là tình tiết quan trọng liên quan đến Tư Thu Yên, nam chính ở thủ đô quan hệ rộng như thế, hỏi anh ta chắc chắn không sai.】
Cố Đình Diễn khẽ cong môi, cảm giác khó chịu trong lòng cũng vơi đi đôi chút.
Cuối cùng Khương Dao cũng chịu nói thật một câu.
Cố Đình Diễn ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua mặt Khương Dao, thấy trong mắt cô lóe lên chút thâm ý, liền thuận theo lời cô mà tiếp tục: "Tống Cảnh Minh?"
"Đúng vậy, anh quen à?"
"Quen, xét theo vai vế, cậu ta phải gọi tôi một tiếng chú."
Nghe vậy, Khương Dao lập tức quay sang nhìn Cố Đình Diễn, giọng điệu đầy kinh ngạc: "Cháu anh á?!"
"Cháu họ thôi, chỉ có chút quan hệ bên ngoại. Tôi có thể bảo người điều tra giúp em xem Tống Cảnh Minh và Tư Thu Yên có từng tiếp xúc qua không. Ngoài chuyện này ra, em còn muốn biết gì nữa? Nói một thể đi."
Lúc này, Cố Đình Diễn dựa nửa người vào ghế sofa, dáng vẻ lười biếng, gương mặt thản nhiên như chẳng có chuyện gì, cứ như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay anh.
Trong lòng Khương Dao khẽ động, ấn tượng cứng nhắc về Cố Đình Diễn cũng giảm đi vài phần.
【Tuy bình thường trông nam chính có hơi nhỏ nhen, bị mình sờ mấy cái mà cũng phải vặn vẹo nửa ngày, nhưng thật ra con người anh ta cũng không tệ, ít nhất đến giờ là vậy. Bảo sao Tư Thu Yên lại thích anh ta, chậc chậc.】
Trong lòng Khương Dao thầm càu nhàu, nhưng ngoài mặt lại nở nụ cười ngoan ngoãn: "Anh đã mở lời, vậy thì anh điều tra giúp em đi. Những chuyện em không tra được, thì với thân phận là cổ đông lớn như anh chắc là tra được hết nhỉ?"
Cố Đình Diễn nghiến răng, cười như không cười nhìn chằm chằm Khương Dao: "Được, em đã chụp cho tôi cái mũ to như vậy rồi, thì tôi đành phải điều tra thật kỹ cho em vậy. Thế còn có chuyện gì nữa không?"
Khương Dao thành thật lắc đầu: "Hiện tại thì không."
"Vậy thì đi cùng tôi đến gặp hiệu trưởng Đặng đi, ông ấy đang đợi chúng ta qua."
Nói xong, Cố Đình Diễn từ từ đứng dậy, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt tò mò đầy hóng chuyện của chú Chu, ánh mắt khẽ nheo lại.
"Chú Chu, chú có chuyện gì sao?"
Chú Chu cười híp mắt: "Không có không có, chỉ là vừa rồi lão gia dặn tôi, tối nay khi nào cậu về thì đến phòng sách một chuyến, ông muốn cậu báo cáo công việc. Tôi chỉ nhắc thiếu gia một tiếng thôi."
Bước chân của Cố Đình Diễn khựng lại, chỉ cảm thấy hai bên thái dương bắt đầu đau âm ỉ.
Vốn dĩ ông cụ còn chưa vội đến vậy, dù sao thì anh và Khương Dao chỉ mới quen biết không lâu. Ai ngờ hôm nay Khương Dao lại chủ động tìm đến tận nơi.
Giờ thì càng khó giải thích hơn.
Cố Đình Diễn thu lại suy nghĩ, trầm giọng đáp: “Ừ, tôi biết rồi.”
“Vậy chúc thiếu gia và Khương tiểu thư chơi vui vẻ.”
Chú Chu khoát tay, đợi đến khi tiễn Khương Dao và Cố Đình Diễn rời đi xong thì lập tức báo cáo lại với Cố lão gia.
Về chuyện này Khương Dao hoàn toàn không hay biết, vừa lên xe liền mở laptop, vào diễn đàn của Đại học Kinh Đại bắt đầu lướt xem.
Cô hiểu rất rõ Đặng Quân Tương, nếu không có chuyện gì nghiêm trọng, ông ấy sẽ không dễ dàng mở lời. Hơn nữa, cô và Đặng Quân Tương cũng chỉ vừa mới gặp lại sau ngần ấy năm, với tính cách của ông ấy, nếu là chuyện tốt thì ông ấy sẽ không gọi thêm cả Cố Đình Diễn cùng đến.
Đầu óc Khương Dao xoay chuyển cực nhanh, ánh mắt lướt qua màn hình laptop, giây tiếp theo, tầm mắt của cô bỗng dừng lại, đôi mắt lập tức tràn đấy sát khí!
Vừa lên xe, Cố Đình Diễn đã thấy sắc mặt vô cùng khó coi của Khương Dao.
Trong lòng anh khẽ động, theo bản năng nghiêng người lại gần: “Khương Dao, sao vậy?”
Khương Dao bất ngờ ngẩng đầu lên, nhưng lại đụng phải cằm của Cố Đình Diễn, đau đến mức hít mạnh một hơi.
Gần như theo phản xạ, Cố Đình Diễn lập tức nắm lấy cằm Khương Dao, bắt cô ngẩng đầu lên, tỉ mỉ quan sát xem cô có bị thương không. Anh hoàn toàn không nhận ra rằng lúc này khoảng cách giữa hai người gần sát đến mức nào.
Khương Dao chớp chớp mắt, rõ ràng cảm nhận được hơi thở ấm nóng phả lên má mình. Vừa ngước mắt lên, cô liền đối diện với gương mặt tuấn tú của Cố Đình Diễn cùng đôi mày đang hơi nhíu lại.
Mày kiếm, mắt sáng*, đường nét góc cạnh rõ ràng, Khương Dao thậm chí còn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đen láy kia.
(*剑眉星目: Kiếm mi tinh mục: Hình dung bộ dạng phong tư hiên ngang, chính khí mười phần, thực oai hùng.
Kiếm mi (mày liễu) - lông mày lưỡi kiếm: Lông mày dày và dựng thẳng lên, lông mày theo xu hướng, không lộn xộn, cong v.út, dựng đứng phía trên đuôi mắt như hai thanh kiếm, đầy uy phong.
Tinh mục: Đôi mắt như ngôi sao sáng, to, sáng, nhìn xuyên thấu, tính tình người này cũng rất ngay thẳng, sáng sủa. Người có sao lông mày kiếm dài nhìn chung tính tình ngay thẳng, bộc trực, đa phần đều thể hiện tính hai mặt, làm thiện ác chỉ giữa một ý nghĩ.)
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Trái tim bỗng đập loạn nhịp, Khương Dao như c.h.ế.t đứng tại chỗ, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.
【Haa... haa..., khuôn mặt này của nam chính đúng chuẩn gu mình rồi, nhưng con người anh ta thì… thôi bỏ qua đi.】
Nghe được tiếng lòng của Khương Dao, ánh mắt Cố Đình Diễn khẽ nheo lại, ngón tay đang giữ cằm cô cũng vô thức siết c.h.ặ.t hơn.
“Cố Đình Diễn, anh làm em đau!”
Khương Dao chợt bừng tỉnh, lập tức hất tay Cố Đình Diễn ra, cau mày bực bội.
Cô thừa nhận mình mê trai đẹp thật đấy, nhưng Cố Đình Diễn trong cuốn tiểu thuyết này là kiểu người quyết đoán, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tư sâu như biển. Nếu dính dáng quá nhiều đến anh ta, với thân phận nữ phụ ác độc như cô, chỉ càng c.h.ế.t nhanh hơn.
Không được, không được.
Cô không thể để mình bị sắc đẹp trước mắt này mê hoặc được!
Thấy trên trán cô đã sưng đỏ một mảng, Cố Đình Diễn mím môi, lấy tuýp t.h.u.ố.c từ hộp y tế trong xe ra đưa cho cô.
“Tự bôi đi.”
Khương Dao chậm rãi nhận lấy, giọng nói có phần nghi hoặc: “Trên xe anh còn chuẩn bị sẵn cả hộp t.h.u.ố.c à?”
“Ừ, thường xuyên phải dùng đến.”
Giọng Cố Đình Diễn thản nhiên, nhưng những lời ấy lại khiến Khương Dao suy ngẫm, trong đầu không khỏi nhớ đến những lời của chị Trương hôm trước.
Cuộc sống của Cố Đình Diễn quả thực không dễ dàng, điều này trong nguyên tác cũng từng được nhắc đến.
Dù sao thì, chỉ khi nam chính trải qua một tuổi thơ u ám, anh mới có thể được nữ chính chữa lành.
Mấy truyện theo motip cũ, lúc nào cũng thế.
Khương Dao vừa nghĩ ngợi, tay vừa không ngừng bôi t.h.u.ố.c lên trán, thi thoảng đau đến mức hít hà mấy lần, trông thực sự rất đáng thương.
Khóe môi Cố Đình Diễn khẽ cong lên, cảm thấy dáng vẻ này của Khương Dao vô cùng thú vị. Trong lòng khẽ động, anh lên tiếng hỏi: “Vừa rồi em nhìn thấy cái gì?”
Chỉ trong chớp mắt, động tác của Khương Dao liền khựng lại. Cô chậm rãi cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất tia lạnh lẽo vừa lóe lên trong mắt, giọng nói bình thản:
“Không có gì, chỉ là em bị dính tin đồn nhảm thôi.”
