Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 33: Đau Lòng?! Vậy Con Đi Cùng Nó Luôn Đi!

Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:16

Động tác trên tay Khương Dao khựng lại, trong lòng có chút chột dạ.

“Cũng không hẳn, vì muốn cho tôi có một môi trường tốt, nên hồi còn đi học bà thường đưa tôi lên thị trấn tìm nhà trọ ngủ.”

“Bà Khương đối xử với em rất tốt.”

“Đương nhiên rồi, suốt mười tám năm qua, hai bà cháu sống nương tựa lẫn nhau mà. Bà luôn cảm thấy mắc nợ tôi, luôn cho rằng cuộc sống của tôi quá khổ. Nhưng bà lại quên mất rằng, nếu không phải năm đó bà nhặt tôi về từ trong tuyết, thì tôi đã chẳng thể sống đến bây giờ.”

Những ký ức về bà Khương trong đầu đã được Khương Dao hoàn toàn tiếp nhận. Với bà Khương, cô đã thật lòng đón nhận tình cảm này, cho nên khi nhắc lại những chuyện cũ ấy, Khương Dao không hề để lộ chút sơ hở nào.

Trong mắt Cố Đình Diễn, ánh lên một tia thâm sâu.

Trước khi xuất phát, anh đã nghe rất rõ tiếng lòng của Khương Dao, lúc đó anh đã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Thế nhưng sau khi về đến thôn, từng hành động và lời nói của cô đều rất tự nhiên. Chẳng lẽ… chỉ là ảo giác của anh?

Khương Dao vất vả lôi chăn đệm từ trong tủ gỗ ra, Cố Đình Diễn lấy lại tinh thần, bước lên vài bước, nhận lấy từ tay cô.

“Em nói cho tôi biết phải trải thế nào, để tôi làm cho.”

“Thật hay giả vậy?”

Khương Dao ngạc nhiên nhìn Cố Đình Diễn, hoàn toàn không hình dung nổi cảnh một vị thái t.ử gia của giới thượng lưu lại làm mấy việc thế này.

Cố Đình Diễn khẽ xùy một tiếng, nhưng động tác lại vô cùng thuần thục. Anh hơi cúi người, đôi tay thon dài với khớp xương rõ ràng đối lập hẳn với chiếc giường gỗ cũ kỹ, khiến ánh mắt Khương Dao nhìn anh cũng âm thầm thay đổi.

【Không nhìn ra, nam chính còn có một mặt như vậy. Bảo sao lại khiến Tư Thu Yên mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo. Nhưng mà… vừa rồi lúc Cố Đình Diễn đá văng gã đàn ông kia, tư thế trông cũng ra dáng lắm, hơn nữa nhìn dáng vẻ lúc trải giường của anh ta…】

Trong lòng Khương Dao khẽ động, bắt đầu quan sát kỹ tư thế của Cố Đình Diễn.

Nghe được tiếng lòng của cô, khóe môi Cố Đình Diễn khẽ nhếch lên.

Cũng chưa đến mức ngu ngốc lắm.

Vẻ mặt anh thản nhiên, trông như người sống trong nhung lụa, nhưng thực tế động tác lại rất nhanh nhẹn, loáng cái đã trải giường xong, còn dùng chăn thừa để ngăn cách giữa giường, giống như ranh giới Sở - Hà*.

(*楚河分界: Sở Hà Phân Giới: hay phổ biến hơn là "楚河汉界" (Sở Hà Hán Giới), nghĩa là ranh giới phân chia giữa nước Sở (楚) và nước Hán (汉), xuất phát từ thời kỳ chiến tranh Sở-Hán trong lịch sử Trung Quốc, khi hai phe lấy sông 鸿沟 (Cầu Hồng) làm ranh giới. Trong cờ tướng, nó chính là đường chia đôi bàn cờ, tạo nên một khu vực chiến lược giữa hai bên.)

Cố Đình Diễn xoay người, vẫy tay với Khương Dao: “Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi trước đi.”

Lúc này Khương Dao mới thu lại ánh mắt dò xét, khẽ nhíu mày: “Không được, người của anh không phải đã đến phòng khám mời bác sĩ rồi sao? Tôi phải đợi bác sĩ đến khám cho bà nội xong rồi mới ngủ, nếu không tôi không yên tâm.”

Nghe vậy, Cố Đình Diễn không hề ngạc nhiên: “Tôi vừa hỏi giúp em rồi, bọn họ đi đi về về cũng không nhanh như vậy đâu, ít nhất phải hai tiếng nữa. Em có thể tranh thủ nghỉ ngơi trước hai tiếng.”

Khương Dao mím môi, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy Cố Đình Diễn nói tiếp: “Hay là em muốn vắt kiệt sức mình? Để đến lúc đó lại phải để bà nội chăm sóc ngược lại em?”

…Được rồi, cô đã bị thuyết phục.

Chỉ thấy Khương Dao nằm xuống chiếc giường gỗ, trong đầu từng mảnh ký ức nối tiếp nhau lướt qua như một thước phim tua nhanh. Rõ ràng cô là người xuyên sách đến đây, vậy mà lúc này lại cảm nhận được một cảm giác quen thuộc khó tả.

Cơn buồn ngủ ập đến, chẳng bao lâu sau Khương Dao đã nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.

Cố Đình Diễn khẽ cười một tiếng, rồi cũng nằm xuống.

Thân hình anh cao lớn, nằm trên chiếc giường gỗ này có phần chật chội, trong không khí thậm chí còn có mùi gỗ ẩm mốc, nhưng trên mặt Cố Đình Diễn không hề có chút ghét bỏ nào.

Cố Đình Diễn nằm nghiêng, vì chiều cao của mình nên khi nằm xuống, anh có thể mơ hồ nhìn thấy mặt Khương Dao.

Dù sao chăn đệm cũng do anh trải, chỉ là ở giữa chiếc giường gỗ có ngăn ra một đường ranh giới, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy được đường nét trên khuôn mặt Khương Dao .

Nghe tiếng hít thở đều đều kéo dài của Khương Dao, Cố Đình Diễn hỡ hững cất lời: "Cứ yên tâm xem tôi là chính nhân quân t.ử đến vậy sao?"

Chưa được bao lâu, Khương Dao đã ngủ thiếp đi, có thể thấy ban ngày cô luôn trong trạng thái căng thẳng tinh thần, nếu không, cô sẽ không ngủ say như vậy mà không chút phòng bị.

Dưới ánh đêm lờ mờ, Cố Đình Diễn chăm chú quan sát từng đường nét trên gương mặt Khương Dao, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô hết lần này đến lần khác, trong đầu lại sắp xếp tất cả những tiếng lòng mà anh đã nghe được kể từ khi gặp Khương Dao.

Từ những tiếng lòng của Khương Dao, có thể thấy cô có sự hiểu biết nhất định về "cốt truyện" gốc, cũng biết được diễn biến tiếp theo của từng người, vì thế cô mới luôn tránh xa anh, sợ dính dáng đến anh dù chỉ một chút.

Tiếp theo, anh phải nghiệm chứng xem 'cốt truyện' trong tiếng lòng của Khương Dao rốt cuộc là thật hay giả.

Ánh mắt Cố Đình Diễn hơi nheo lại, trong đôi mắt lóe qua một tia ý vị sâu xa, trong lòng anh càng thêm tò mò về Khương Dao.

Khương Dao, rốt cuộc em là người như thế nào?

Cùng lúc đó, nhà họ Tư.

Thẩm Như Vân đi đi lại lại trong phòng khách, trên mặt đầy lo lắng: "Thế nào rồi? Vẫn chưa tìm được sao? Dao Dao mới đến Thủ đô được có mấy ngày, đến một người bạn cũng không có thì có thể đi đâu chứ?! Chẳng lẽ... bị người ta bắt cóc rồi?!"

Trên sofa, Tư Gia Trạch nhíu mày, giữa lông mày tràn đầy lo lắng.

"Chắc không đến mức đó đâu, con đã cho người đi tìm rồi. Hôm nay Dao Dao ở cùng Cố Đình Diễn, đến giờ phía Cố Đình Diễn vẫn chưa có tin tức gì. Dao Dao ở bên cạnh cậu ta sẽ không có chuyện gì đâu."

Nghe vậy, Tư Tần lạnh lùng hừ một tiếng: "Chuyện đó thì chưa chắc, hôm nay Yên Yên vừa dọn ra khỏi nhà, Khương Dao liền làm theo giống vậy, rốt cuộc là muốn làm gì? Tranh giành tình cảm? Thủ đoạn cũng quá thấp kém rồi, có phải nó cho rằng chỉ cần giở trò bỏ nhà đi thì chúng ta sẽ quan tâm đến nó hơn?"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tư Gia Trạch lập tức thay đổi, ánh mắt nhìn Tư Tần cũng mang theo vài phần lạnh lùng: "Tư Tần, lời này của em quá đáng rồi đấy."

Thẩm Như Vân chợt sững người, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, dường như không ngờ đứa con trai út của mình lại có ác ý với Khương Dao lớn như vậy.

Tư Tần khẽ nhếch môi cười đầy ác ý, còn chưa kịp mở miệng, thì đã thấy Thẩm Như Vân bước nhanh về phía mình.

"Bốp——"

Tiếng tát giòn tan vang khắp phòng khách, tất cả mọi người trong nhà họ Tư đều sững sờ.

Thẩm Như Vân run rẩy, hai mắt đã đỏ hoe, giọng nói đầy thất vọng: "Tư Tần, con có còn biết Dao Dao là em gái ruột của con không? Năm đó khi Dao Dao vừa mới chào đời, con còn nói em gái nhỏ xíu mềm mại như một cục bông, con nhất định sẽ cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người anh. Vậy mà giờ, con có biết mình vừa nói ra những lời thế nào không?"

Tư Tần cúi đầu, giọng nói lại vô cùng lạnh lùng: "Mẹ, Khương Dao là con gái ruột của mẹ, vậy Yên Yên thì sao? Mười tám năm qua, mỗi lần mẹ sốt hay ốm đau, có lần nào Yên Yên không ở bên chăm sóc mẹ? Nay Khương Dao vừa trở lại, mẹ đã vội vàng đuổi Yên Yên ra khỏi nhà, mẹ có biết bây giờ cả Thủ đô đang bàn tán về em ấy như thế nào không?!"

"Vậy thì sao?! Yên Yên đã hưởng trọn tình yêu thương của chúng ta suốt mười tám năm rồi. Con chỉ nghĩ cho Yên Yên, vậy thì con dọn ra ngoài ở với nó luôn đi!"

Thẩm Như Vân gào đến khàn cả giọng, cả người run rẩy không ngừng, giọng nói tràn đầy sự kiên quyết.

Phòng khách lại chìm vào im lặng, Tư Tần nhìn mẹ mình với vẻ không thể tin được, không chắc chắn hỏi: "Mẹ, mẹ đã vì Khương Dao mà đuổi một đứa con gái đi, giờ còn định vì Khương Dao mà đuổi đứa con trai này của mẹ đi?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 33: Chương 33: Đau Lòng?! Vậy Con Đi Cùng Nó Luôn Đi! | MonkeyD