Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 37: Chẳng Lẽ Tối Qua Ngủ Cùng Nhau??
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:18
Nghe thấy giọng nói phía sau, Khương Dao mừng rỡ quay người lại, khi thấy bà Khương đang vịn vào khung cửa, trong lòng cô khẽ nhói lên.
Cô vội bước nhanh về phía bà Khương, giọng nghẹn ngào hỏi: “Bà ơi, bà nói thật à?”
“Ừ, đêm qua bà suy nghĩ rất lâu, bà vẫn không yên tâm để con sống một mình ở Thủ đô. Bà đi cùng, vừa hay cũng có thể xem thử thế giới bên ngoài như thế nào, được không?”
“Tất nhiên là được ạ!”
Khương Dao reo lên một tiếng, ôm c.h.ặ.t lấy bà lão nhỏ bé trước mặt, nụ cười trên gương mặt cô rạng rỡ đến mức Tư Gia Trạch chưa từng thấy bao giờ.
Tư Gia Trạch nhất thời sững sờ tại chỗ.
Sau khi Khương Dao trở về nhà họ Tư, anh cũng đã tiếp xúc với cô một thời gian, nhưng những gì anh thấy ở cô thường là dáng vẻ ngoan ngoãn. Còn hình ảnh sống động, tươi sáng, vui vẻ từ tận đáy lòng như bây giờ, thì đây là lần đầu anh được thấy.
Tư Gia Trạch chợt hiểu ra vì sao lúc anh chạy tới đây, ánh mắt Cố Đình Diễn nhìn anh lại phức tạp đến vậy.
Trong lòng anh như nổi lên sóng to gió lớn, càng thêm thương xót Khương Dao.
Bà Khương buồn cười nhìn Khương Dao trước mặt, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra quyết định của bà quả nhiên không sai, đối với Dao Dao mà nói, bà là người vô cùng quan trọng.
Sau khi vui mừng qua đi, Khương Dao cẩn thận đỡ bà Khương ngồi xuống, vừa định quay người đi rót nước cho bà thì đã thấy Cố Đình Diễn bưng một bát t.h.u.ố.c bắc đen thùi lùi, chậm rãi bước tới.
“Thuốc bắc đã sắc xong rồi, cho bà uống trước đi.”
Khương Dao ngẩn người, theo bản năng nhận lấy.
“Anh sắc xong từ lúc nào vậy?”
“Sau khi em ngủ.”
“Anh không ngủ à?”
“Ngủ được một lúc. Để bà Khương uống t.h.u.ố.c trước đã, rồi nghĩ xem lát nữa xuất phát thế nào.”
Cuộc đối thoại giữa Cố Đình Diễn và Khương Dao vô cùng tự nhiên, nhưng Tư Gia Trạch lại chú ý đến một chi tiết.
Anh liếc nhìn căn nhà gỗ trước mặt, phát hiện chỉ có một phòng chính và một gian được ngăn cách, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Tối qua…
Chẳng lẽ Khương Dao ngủ cùng Cố Đình Diễn???
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, sắc mặt Tư Gia Trạch lập tức trở nên khó coi. Anh muốn hỏi rõ nhưng hiện tại không phải thời điểm thích hợp, chỉ có thể cố gắng nhịn xuống.
Khương Dao đỡ bà Khương uống hết bát t.h.u.ố.c bắc, lúc này mới yên tâm. Trong lòng cô, ấn tượng về Cố Đình Diễn cũng âm thầm thay đổi đôi chút.
“Bà ơi, bà muốn xuất phát lúc nào? Nhưng đường xa, có thể sẽ rất xóc…”
“Thu dọn đồ xong rồi thì đi thôi, trời cũng gần sáng hẳn rồi. Bà lo trưởng thôn bên cạnh sẽ tìm đến, phiền phức lắm.”
Bà Khương thở dài, mơ hồ có chút lo lắng.
Nếu Dao Dao không trở về, cái thân già này thế nào cũng được. Nhưng nay Dao Dao đã quay lại, vậy bà phải cân nhắc, không thể nghĩ cho riêng mình nữa.
Nghe vậy, Khương Dao mím môi, trong ánh mắt lộ ra mấy phần sắc lạnh: “Vâng, con nghe bà. Bà muốn mang gì đến Thủ đô? Để con giúp bà thu dọn.”
“Mang theo ít quần áo là được, còn cái hộp nhỏ dưới giường phản của bà cũng mang theo nhé.”
“Vâng, con đi lấy ngay.”
Khương Dao gật đầu, lúc đứng dậy vô thức nhìn về phía Tư Gia Trạch: “Anh cả, cho anh cơ hội thể hiện đấy. Anh giúp em thu dọn một chút, rồi lát nữa đưa bọn em đi.”
Tư Gia Trạch hoàn hồn, lập tức bắt tay vào thu dọn.
Khương Dao quay lại căn nhà gỗ, vừa nhấc tấm phản gỗ lên liền nhìn thấy chiếc hộp sắt cũ kỹ kia.
Vừa mở ra, Khương Dao liền ngây người tại chỗ.
Trong hộp sắt là mấy tấm ảnh đã ố vàng, đều là ảnh chụp nguyên chủ lúc nhỏ khi theo bà lên thị trấn cách đây hơn ba mươi dặm để chụp. Lúc ấy, tiền rửa một tấm ảnh đối với bà Khương mà nói là chi phí sinh hoạt cả một tháng, vậy mà bà lại rửa nhiều như vậy...
Khương Dao ngồi bệt đất, bắt đầu lật xem từng tấm một.
Hơn chục tấm ảnh, ghi lại từng năm trưởng thành của nguyên chủ, tâm trạng Khương Dao vô cùng phức tạp. Xem đến cuối cùng mới phát hiện ra, sau khi nguyên chủ thi đỗ Đại học Kinh Đại, toàn bộ khoản trợ cấp và học bổng nhận được đều đưa cho bà Khương, bà lại không động đến một đồng!
Thảo nào... thảo nào quần áo trên người bà Khương vẫn rách rưới, chẳng chịt miếng vá. Thảo nào chất lượng cuộc sống của bà không hề được cải thiện. Hóa ra số tiền này, bà Khương không hề động đến!
Khương Dao chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Cô hít sâu một hơi, nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc trong hộp sắt, rồi lại giúp bà Khương thu dọn mấy bộ quần áo, lấy thêm một tấm chăn, lúc này mới bước ra khỏi căn nhà gỗ.
Cố Đình Diễn và Tư Gia Trạch đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chỉ chờ Khương Dao rồi xuất phát.
Khi nhìn thấy quần áo và chăn trên tay Khương Dao, Tư Gia Trạch bước lên mấy bước, nhận lấy từ tay cô.
"Dao Dao, đi thôi, đã sắp xếp xong rồi."
"Vâng."
Khương Dao gật đầu, giọng điệu kiên định chưa từng có.
Cô luôn cho rằng nếu mình đã là nữ phụ độc ác trong cuốn sách này, vậy thì cứ mặc kệ tất cả, chỉ cần thay đổi kết cục cuối cùng của bản thân là được.
Nhưng nước cờ này của Tư Thu Yên đã đi sai rồi.
Cô ta ngàn lần vạn lần không nên vươn tay đến chỗ bà Khương.
Đợi cô quay về, cô sẽ không bỏ qua cho Tư Thu Yên.
Khương Dao thu lại vẻ sắc lạnh trong mắt, đỡ bà Khương đi về phía cổng thôn.
Sau khi xuất phát, vì phải chăm sóc tình trạng sức khỏe của bà Khương, Khương Dao và những người khác mất trọn một ngày một đêm mới về tới Thủ đô.
Vừa xuống xuống trực thăng, sắc mặt bà Khương liền trắng bệch, có chút ch.óng mặt.
Tư Gia Trạch lập tức lên tiếng: "Anh đã tìm chỗ ở cho bà Khương rồi, cùng khu nhà với hiệu trưởng Đặng, bác sĩ gia đình cũng đã sắp xếp xong, bây giờ có thể qua đó luôn."
Khương Dao nghe vậy trong lòng khẽ động, vô thức nhìn Tư Gia Trạch.
Nếu cô nhớ không lầm, cô chưa từng nói với người nhà họ Tư về mối quan hệ giữa mình và Đặng Quân Tương!
Xem ra người anh cả này của cô, thật sự rất để tâm đến cô.
Khương Dao thu lại tâm tư, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho bà Khương, cô mới gọi một cuộc điện thoại cho Đặng Quân Tương.
"Chú Đặng, bà cháu đã đến Thủ đô rồi, ở cùng khu nhà với chú, ngay tầng dưới, lát nữa cháu sẽ gửi cho chú số nhà và mật khẩu cửa. Bà cháu nói, bao nhiêu năm không gặp, bà cũng rất nhớ chú."
"Được, được, đến Thủ đô là tốt rồi. Dao Dao, cháu yên tâm, lát nữa chú sẽ qua thăm bà cháu!"
"Chú Đặng, tiếp theo cháu còn phải xử lý một chút chuyện trong nhà. Bà cháu, nhờ chú chăm sóc ạ."
"Chuyện trong nhà? Được... vậy cháu nhớ cẩn thận, có chuyện gì cứ tìm chú, đừng cậy mạnh."
"Vâng, chú yên tâm."
Khương Dao khẽ cười, sau khi cúp điện thoại, ý cười trong mắt nhanh ch.óng nhạt đi.
Cô nghiêng đầu nhìn Tư Gia Trạch: "Anh cả, anh đưa em đi tìm Tư Thu Yên đi."
"Bây giờ sao?"
"Đúng, bây giờ."
Tư Gia Trạch không do dự, trực tiếp đưa Khương Dao đến nơi ở hiện tại của Tư Thu Yên.
Vừa dừng xe, Khương Dao đã lao xuống xe như một cơn gió.
Đúng lúc Tư Thu Yên định ra ngoài, ăn mặc tinh tế, trang điểm chỉn chu. Khi nhìn thấy Khương Dao đứng ở cửa, cô ta thoáng sững sờ.
Giây tiếp theo, Tư Thu Yên đã treo lên nụ cười dịu dàng quen thuộc.
"Dao Dao, em về rồi à? Mấy ngày nay em không về nhà họ Tư, bố mẹ..."
"Bốp!"
