Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 4: Không Có Được Nam Chính, Bữa Nào Sở Thử Một Cái Cũng Được

Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:10

Quản gia ngạc nhiên nhìn Cố Đình Diễn, nhưng sắc mặt vẫn cung kính như thường.

"Vâng, hôm nay là ngày nhà họ Tư đón con gái ruột trở về, lão gia cũng đã dặn dò, hôm nay nhất định phải mời vị tiểu thư kia của nhà họ Tư đến tham dự tiệc gia đình tối nay."

"Nếu là ông nội muốn gặp, vậy thì sắp xếp chỗ gần một chút đi."

Sắc mặt Cố Đình Diễn vẫn thản nhiên, như thể hứng thú vừa rồi chỉ là ảo giác của người khác.

Anh vô thức vân vê đầu ngón tay như đang chìm đắm trong hồi ức, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt của quản gia bên cạnh đã thay đổi, ánh mắt đột nhiên sáng lên.

Thiếu gia đã bao nhiêu năm rồi không để ý đến người khác giới?

Xem ra tối nay ông phải sắp xếp thật chu đáo!

Buổi tối, tại biệt viện nhà họ Cố.

Khương Dao vừa xuống xe, liền thấy có người tiến lên đón.

Thẩm Như Vân đứng cạnh Khương Dao, thấy người đến thì khách sáo gật đầu: "Quản gia Cố."

Quản gia Cố mỉm cười ôn hòa, ánh mắt dừng lại trên người Khương Dao, cung kính nói: "Chào buổi tối, Tư phu nhân, vị này hẳn là Khương tiểu thư? Hoan nghênh cô đến biệt viện nhà họ Cố làm khách."

Vị quản gia trung niên với dáng vẻ hiền từ hơi cúi người trước Khương Dao, thái độ khiêm nhường đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Thẩm Như Vân không khỏi sửng sốt.

Quản gia Cố là người bên cạnh ông cụ Cố, địa vị khác hẳn những người khác. Ở thủ đô, một khi ông xuất hiện, liền trở thành người duy nhất có thể thay mặt ông cụ Cố lên tiếng, chỉ sau Cố Đình Diễn!

Vậy mà lại khách sáo với Dao Dao như vậy...

Khương Dao chẳng hề hay biết những ẩn ý quanh co này, khóe miệng cong lên, ngoan ngoãn nói: "Chào bác, quản gia Cố."

Thấy vậy, quản gia Cố khẽ gật đầu, không khỏi thầm than trong lòng.

Khó trách thiếu gia lại đột nhiên quan tâm đến người khác giới, nhìn dung mạo và khí chất của Khương tiểu thư, quả là một đôi trời sinh với thiếu gia!

Quản gia Cố mặt không đổi sắc, giọng điệu ôn hòa: "Trước mời hai vị theo tôi vào trong."

Nói xong, ông quay người dẫn đường.

Khương Dao theo sát phía sau, vừa bước vào sảnh đã cảm nhận được bầu không khí hoàn toàn khác biệt.

Trên sàn là lớp t.h.ả.m nhung đỏ mềm mại, được trải ngay ngắn. Trong sảnh vang những giai điệu du dương, khiến người ta bất giác thả lỏng.

Cách bài trí vừa tinh tế vừa xa hoa của biệt viện càng khiến người ta không khỏi trầm trồ

Phong cách này, ngay cả kiếp trước Khương Dao cũng hiếm khi được tiếp xúc, có thể thấy địa vị của nhà họ Cố ở thủ đô cao đến mức nào.

Khi đến bàn tiệc, Thẩm Như Vân và Khương Dao lại bị sắp xếp ở hai vị trí khác nhau!

Mà vị trí của Khương Dao lại rất gần vị trí chủ bữa tiệc!

Khương Dao thản nhiên ngồi xuống, phong thái tự nhiên, không chút e dè.

Khách khứa đến dự tiệc gia đình nhà họ Cố lần lượt tiến vào, Khương Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hờ hững, không gợn chút cảm xúc, ngũ quan xinh đẹp dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ, lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vị trí ngồi của Khương Dao, sắc mặt mọi người khẽ đổi, mỗi người một tâm tư riêng.

Bỗng nhiên, một giọng nói uy nghiêm vang lên.

"Mọi người đến đông đủ rồi sao?"

"Chào ông Cố —"

Nghe thấy giọng nói này, mọi người liền đồng loạt đứng dậy, thái độ vô cùng cung kính, Khương Dao cũng thuận theo, hàng mi rũ xuống, đứng yên lặng.

Ông cụ Cố chậm rãi bước tới, giọng nói ôn hòa: "Hôm nay là tiệc gia đình, không cần khách sáo như vậy, mọi người cứ ngồi xuống chuẩn bị dùng bữa đi."

Đột nhiên, ông đổi giọng, ánh mắt dừng lại trên người Khương Dao: "Cháu là Khương Dao? Con gái ruột của nhà họ Tư bị thất lạc suốt mười tám năm qua?"

Một câu nói làm dấy lên từng đợt sóng ngầm!

Tư Thu Yên ngồi ở cuối bàn ăn lập tức tái mặt, bối rối hứng chịu ánh mắt dò xét của mọi người xung quanh.

Khương Dao càng không ngờ, ông cụ Cố lại trực tiếp xác nhận thân phận của cô ngay trong bữa tiệc gia đình, chẳng phải điều này sẽ đẩy Tư Thu Yên vào thế bí sao?

Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nở một nụ cười ngoan ngoãn: "Vâng, thưa ông Cố, cháu là Khương Dao ạ."

Ông cụ Cố chậm rãi ngồi xuống, nhưng vẫn tiếp tục lên tiếng: "Nghe nói mười tám năm qua cháu sống nhờ cơm thiên hạ, được một bà lão nhặt ve chai nuôi lớn?"

Lời này vừa nói ra, những người có mặt âm thầm liếc nhìn Khương Dao với ánh mắt khinh miệt, như thể nhìn thấy thứ gì đó dơ bẩn.

Vẻ mặt Khương Dao không đổi, bình tĩnh tự tin đáp lại: "Vâng, ở một ngôi làng xa xôi hẻo lánh, muốn sống sót không phải chuyện dễ dàng. Cháu rất may mắn khi không bị c.h.ế.t cóng trong mùa đông giá rét mười tám năm trước. Có thể bình an sống đến mười tám tuổi, cháu đã rất mãn nguyện rồi."

"Ha ha ha, tốt! Không hổ là người nhà họ Tư, cái tính tình này, đúng là giống hệt anh cả của cháu. Là một đứa trẻ ngoan, đừng quá câu nệ."

Ông cụ Cố cười sảng khoái, ánh mắt nhìn Khương Dao mang theo vài phần tán thưởng.

Một đứa trẻ lớn lên từ vùng núi hẻo lánh mà vẫn giữ được tâm tính như vậy, thật sự hiếm thấy.

Những lời khen không chút keo kiệt của ông cụ Cố khiến Tư Thu Yên ghen tị đến đỏ cả mắt, bàn tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch, trong lòng dậy sóng dữ dội!

Mười tám năm qua, số lần cô đến nhà họ Cố cũng không tính là ít, nhưng lần nào cũng đều bị ông cụ Cố coi như người vô hình, chứ đừng nói đến mấy lời khen như vậy!

Rốt cuộc Khương Dao có gì hơn cô chứ??

Đúng lúc này, giọng nói trầm thấp, lười biếng vang lên từ phía sau Khương Dao: "Chuyện gì khiến ông vui vẻ thế?"

Soạt —

Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía phát ra giọng nói, sau khi nhìn thấy Cố Đình Diễn, không ai bảo ai, tất cả đều vô thức nín thở.

Chiếc ghế bên cạnh Khương Dao được một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng chậm rãi kéo ra, người đàn ông cao lớn ngồi xuống bên cạnh Khương Dao, ánh mắt hơi sững lại khi nhận ra sự hiện diện của cô.

Anh bảo quản gia sắp xếp một chỗ gần ông nội một chút, sao lại trực tiếp sắp xếp anh và Khương Dao ngồi cạnh nhau?

Khương Dao lúc này mới nhận ra nam chính đã ngồi bên cạnh mình, khẽ nhíu mày.

【Chuyện gì thế này? Mình chỉ là một nữ phụ ác độc, sao lại ngồi cạnh nam chính? Có phải sắp xếp nhầm chỗ rồi hay không? Nói đi cũng phải nói lại, dung mạo và khí chất của Cố Đình Diễn đúng là tuyệt phẩm. Lần này hời quá rồi, dù không có được người đàn ông này, nhưng bữa nào sờ thử một cái cũng được, hề hề!】

Một giọng nói xa lạ vang lên trong đầu Cố Đình Diễn, động tác của anh hơi khựng lại, ánh mắt thoáng vẻ kỳ quái.

Giọng ai vậy?

Nữ phụ ác độc với nam chính, nữ chính là gì?

Cố Đình Diễn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Khương Dao mang theo vài phần dò xét.

Khương Dao hoàn toàn không biết tiếng lòng của mình đã bị Cố Đình Diễn nghe thấy hết, vẫn cúi đầu chăm chú dùng bữa.

Ông cụ Cố liếc qua, thấy cháu trai nhà mình lúc này đang nhìn chằm chằm Khương Dao, trong lòng bỗng vui như mở cờ.

Thằng nhóc này thông suốt rồi?

Sắc mặt Cố Đình Diễn không đổi, giây tiếp theo, anh thử gắp một miếng thịt nhỏ đặt vào bát Khương Dao.

Động tác của anh không lớn, thậm chí còn mang theo vẻ tao nhã trời sinh, nhưng lại khiến cả bàn tiệc lập tức rơi vào sự im lặng quỷ dị.

Khương Dao ngẩn người, ngơ ngác.

【Nam chính đang làm gì đây? Sao không đi theo cốt truyện? Lẽ ra anh phải nhìn về cuối bàn, dùng ánh mắt đầy thương xót mà quan tâm đến Tư Thu Yên của anh chứ? Gắp thức ăn cho tôi làm gì?】

Nghe thấy giọng nói lại vang lên trong đầu, trong mắt Cố Đình Diễn lóe lên một tia hiểu rõ, chậm rãi cất lời: "Nghe nói hôm nay Khương tiểu thư vừa trở về nhà họ Tư, đã quen chưa?"

Nghe vậy, Khương Dao vô thức nhíu mày, chỉ cảm thấy tình tiết dường như đang dần lệch hướng.

Cô ngẩng đầu lên, đối diện ánh mắt Cố Đình Diễn, không chút sợ hãi, thậm chí còn mang theo vài phần đ.á.n.h giá và dò xét.

Cố Đình Diễn bỗng thấy hứng thú, giờ anh có thể chắc chắn, những gì anh nghe thấy trong đầu chính là suy nghĩ của Khương Dao. Anh rất tò mò, không biết Khương Dao sẽ trả lời như thế nào?

Nhưng ngay giây tiếp theo, Tư Thu Yên đột nhiên đứng bật dậy, chiếc ghế phát ra một tiếng động khe khẽ, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Cô ta khẽ c.ắ.n môi dưới, vẻ mặt lộ ra chút áy náy: "Anh Đình Diễn, Dao Dao hôm nay mới từ quê lên, rất nhiều lễ nghi còn chưa kịp học. Hơn nữa chúng em cũng không biết tại sao Dao Dao lại ngồi gần vị trí chính như vậy, thật sự là quá thất lễ. Em thay Dao Dao xin lỗi anh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.