Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 7: Nếu Đối Tượng Kết Hôn Là Em, Có Thể Cân Nhắc
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:11
Khương Dao trợn tròn mắt, cơ thể khẽ căng cứng, trông có vẻ rất căng thẳng.
Biểu cảm của cô có chút kinh ngạc, hoàn toàn không biết rằng trạng thái hiện tại của mình trong mắt người khác lại là vừa hồi hộp vừa mong chờ.
【Nam chính, anh đừng có qua đây!! Tuy rằng mọi mặt của anh cũng không tệ, nhưng nếu tôi dính líu đến anh, rắc rối của tôi sẽ càng nhiều. Tôi chỉ muốn nằm yên mặc kệ đời thôi, anh đừng có nói mấy lời ngớ ngẩn, cứ coi như là vì chính anh đi!】
Nghe được tiếng lòng của Khương Dao, Cố Đình Diễn khẽ mím môi, nhưng trong mắt lại ánh lên vài phần hứng thú.
Muốn đẩy tôi ra xa đến vậy sao?
Không muốn dính líu đến tôi?
Vậy e là em sẽ phải thất vọng rồi.
Cố Đình Diễn chậm rãi ngước mắt lên, tầm mắt anh bắt gặp ánh mắt của Khương Dao giữa không trung.
Tim Khương Dao chợt thót lên, lập tức có dự cảm không lành. Cô vừa rồi rõ ràng thấy trong mắt Cố Đình Diễn có mấy phần trêu chọc!
Bầu không khí tại hiện trường có chút ngưng trệ, mọi người trố mắt nhìn nhau, nhất thời không ai dám lên tiếng.
Đúng lúc bọn họ đều cho rằng Cố Đình Diễn sẽ không trả lời vấn đề này, lại thấy anh chậm rãi cong môi, giọng nói mang theo vài phần ý cười như có như không: "Nếu đối tượng của hôn ước năm xưa là Khương Dao, tôi ngược lại có thể cân nhắc."
Bọn họ vừa nghe thấy gì vậy?
Cố Đình Diễn lại chính miệng thừa nhận chuyện hôn ước từng bị xem như trò đùa sao??
Khương Dao ngây người, đũa trên tay cũng cầm không vững.
Quả nhiên... Cố Đình Diễn, anh đúng là kẻ tiểu nhân!
Nhưng giờ cốt truyện đã hoàn toàn chệnh hướng rồi, phải làm sao đây?
Lúc này, ông cụ Cố trợn tròn mắt, không thể tin nhìn cháu trai mình, giọng nói cũng hơi run: "Thằng nhóc thối này, cháu đừng lấy con bé Khương Dao ra đùa giỡn..."
"Cố Đình Diễn cháu giống kiểu người thích nói đùa sao?"
Giọng Cố Đình Diễn nhàn nhạt, nhưng lời nói ra lại khiến tất cả mọi người phải đồng loạt quay sang nhìn.
Giây tiếp theo, Cố Đình Diễn liền nghe thấy tiếng thét ch.ói tai của Khương Dao vang lên trong đầu.
Khóe miệng Cố Đình Diễn khẽ nhếch lên, tâm trạng có chút vui vẻ.
Khương Dao sụp đổ.
Giấc mộng nằm yên mặc kệ đời của cô đã bị một câu nói nhẹ tênh của Cố Đình Diễn phá hủy hoàn toàn!
Khương Dao thậm chí còn không biết bữa tiệc gia đình kết thúc từ lúc nào. Đến khi cô hoàn hồn lại, cô đã ngồi trên chiếc xe sang trọng trở về nhà họ Tư.
Thẩm Như Vân ở bên cạnh muốn nói lại thôi, sau khi do dự mấy lần mới thử mở miệng: "Dao Dao, trước đây con... từng gặp Cố Đình Diễn rồi à?"
"Chưa từng gặp ạ, trước giờ con luôn sống ở quê."
Khương Dao thành thật lắc đầu, trong lòng rối bời chẳng biết phải làm sao.
Cố Đình Diễn đúng là kẻ hại người mà!
Lần này thì hay rồi, không chỉ lệch khỏi cốt truyện, mà sau bữa tiệc gia đình nhà họ Cố tối nay, e rằng danh tiếng của cô đã lan khắp cả thủ đô rồi.
Khương Dao chỉ cảm thấy đau hết cả đầu, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt lo lắng xen lẫn bất lực của Thẩm Như Vân.
Vừa về đến nhà họ Tư, Khương Dao liền nhận ra bầu không khí có chút không đúng.
Cô vừa bước vào phòng khách, đã nghe thấy một tiếng quát giận dữ: "Khương Dao đâu? Mau bảo nó ra đây gặp tôi!"
Sắc mặt Thẩm Như Vân hơi đổi, bà nắm lấy tay Khương Dao, dẫn cô đi về phía phát ra âm thanh ấy.
Giây tiếp theo, Khương Dao liền thấy Tư Thu Yên nước mắt lăn dài trên má, ngồi bên cạnh người đàn ông, khẽ nức nở như thể đã phải chịu ấm ức vô cùng to lớn.
Ánh mắt Khương Dao lướt qua người đàn ông đó một lượt, khi nhìn thấy khuôn mặt có năm phần tương tự với anh cả Tư Gia Trạch, cô lập tức hiểu ra.
Ông bố trên danh nghĩa của cô.
Xem ra, Tư Thu Yên là muốn ở nhà họ Tư hoàn toàn xé rách da mặt với cô?
Thẩm Như Vân nhìn Tư Thu Yên ngồi sát bên Tư Kiến Hoa, chỉ cảm thấy chướng mắt vô cùng.
Trước đây khi Dao Dao chưa trở về, Thẩm Như Vân luôn xem Tư Thu Yên như con gái ruột, mỗi lần nhìn thấy cảnh này, bà đều cảm thấy thật ấm áp, nhưng bây giờ...
Tư Thu Yên và bọn họ vốn không có quan hệ huyết thống, vậy mà vẫn không biết chủ động giữ khoảng cách?!
Sắc mặt Thẩm Như Vân khó coi, giọng cũng cao lên không ít: "Ông xã, anh muốn làm gì? Dao Dao hôm nay mới trở về, thái độ này của anh là sao hả?"
"Thái độ của tôi thì sao? Hôm nay Khương Dao đã làm gì ở nhà họ Cố, giờ cả thủ đô này đều biết hết rồi! Nó đổ oan cho Yên Yên, ngang nhiên ép Yên Yên nhường chỗ cho nó, vậy mà em còn nói hôm nay là ngày đầu nó mới trở về sao?! Bây giờ cả nhà họ Tư đều vì nó mà bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió đấy!"
Tư Kiến Hoa vỗ mạnh xuống bàn, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Thẩm Như Vân không thể tin nhìn Tư Thu Yên, trong mắt tràn đầy thất vọng: "Yên Yên, con nói với bố con như vậy sao?"
Tư Thu Yên lắc đầu, nước mắt lưng tròng: "Mẹ, con không có, con vừa về đến nhà, bố đã bảo con ngồi đây đợi mọi người rồi."
Sắc mặt Thẩm Như Vân lúc này mới dịu đi đôi chút.
Tư Kiến Hoa tức giận nhìn Khương Dao, không hề có chút xúc động nào trước sự trở về của cô, mà giống như đang nhìn một ôn thần vậy.
Khương Dao lại không hề để ý, cô tìm một chỗ ngồi xuống rồi nở nụ cười rạng rỡ với Tư Kiến Hoa: "Nếu bố đã biết rồi, vậy con cũng nói thẳng luôn. Nhà họ Tư, hoặc là có con thì không có chị ấy, hoặc là có chị ấy không có con, bố mẹ chọn đi."
Nói xong, Khương Dao thầm phàn nàn trong lòng.
【Cốt truyện dù đã chệch hướng, nhưng chỉ cần có Tư Thu Yên ở đây, mình sẽ không thể nào sống yên ổn được, chuyện này thật quá tuyệt vời! Mình thích nhất là kiểu cuộc sống mỗi ngày đều đầy thử thách và kích thích thế này. Tư Thu Yên, cô đừng có khóc lóc nữa, có thể nghĩ ra chiêu trò gì đó, để tôi được thỏa mãn không?】
Cùng lúc đó, trong đầu Tư Kiến Hoa và Thẩm Như Vân đồng thời vang lên giọng nói của Khương Dao.
【Cốt truyện dù đã chệch hướng, nhưng chỉ cần có Tư Thu Yên ở đây, mình sẽ không thể nào sống yên ổn được, haizz... Mình cũng hết cách, dù sao chị ấy cũng là thiên kim được nhà họ Tư yêu thương suốt mười tám năm. Chỉ cần chị ấy khóc một chút, bố mẹ sẽ đau lòng không thôi, hoàn toàn không quan tâm đến sự thật ra sao...】
Tư Kiến Hoa ngây người tại chỗ.
Giọng nói này từ đâu ra?
Lúc này, Tư Thu Yên lại đứng lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy quyết tâm, cô lấy từ trong túi ra một bản thỏa thuận, đặt lên bàn trà, đẩy đến trước mặt Tư Kiến Hoa.
"Bố mẹ, đây là bảng kê chi tiết chi phí mà con soạn ra, trên đó ghi lại toàn bộ số tiền con đã tiêu ở nhà họ Tư từ nhỏ đến lớn. Bây giờ con vẫn còn đang đi học, nhưng xin bố mẹ hãy tin con, một ngày nào đó con nhất định sẽ hoàn trả lại số tiền này cho bố mẹ. Con biết em gái đã trở về, con nên trả lại tất cả mọi thứ cho em gái, nhưng mà... con không có nhiều bạn bè ở thủ đô, cũng không tiện đến nhà bạn học, cho nên, trước khi con tìm được chỗ ở thích hợp, con có thể tiếp tục ở lại đây được không? Con có thể làm việc, nấu cơm, chỉ cần có thể cho con một chỗ đứng trong nhà họ Tư..."
Nói xong, Tư Thu Yên lại rơi nước mắt, ánh mắt vừa quật cường vừa nhẫn nhịn.
Tư Kiến Hoa và Thẩm Như Vân lập tức mềm lòng, trong lòng dâng lên những cảm xúc phức tạp.
Dù sao đây cũng là đứa con gái mà họ đã yêu thương suốt mười tám năm!
Khương Dao thấy bầu không khí căng thẳng, không nhịn được khẽ cong môi, bắt đầu châm ngòi.
“Chị à, không phải chị nên dọn ra ngoài luôn sao? Chẳng lẽ vẫn còn muốn ở lại nhà họ Tư? Chậc chậc, tính toán chị cũng hay quá đấy! Chị ở nhà họ Tư mười tám năm, đương nhiên biết cả nhà họ Tư đối xử tốt với chị như thế nào, sao có thể coi chị như người hầu mà sai bảo được? Hay là nói, những lời chị vừa nói chỉ là nói cho có thôi?"
"Khương Dao! Ai dạy con ăn nói như thế hả?!"
Tư Kiến Hoa lạnh lùng trừng mắt nhìn Khương Dao, trong lòng vô cùng chán ghét cô con gái này.
Yên Yên là do ông ta nhìn lớn lên, tính nết thế nào ông hiểu rõ hơn ai hết, làm gì đến lượt một người ngoài vừa về nói này nói kia?
Nghe vậy, Khương Dao cười khẩy một tiếng, ánh mắt lại rơi xuống bản thỏa thuận trên bàn.
Cô cầm lên, nhìn kỹ, sau khi nhìn thấy bảng chi phí mà Tư Thu Yên đã liệt kê, không khỏi nhíu mày.
【Nhà họ Tư thật là chịu chi cho con cái, chi phí từ nhỏ đến lớn của Tư Thu Yên tính sơ sơ cũng gần ba mươi triệu, đây cũng không phải là một con số nhỏ. Chậc chậc, đáng thương cho nguyên chủ, từ nhỏ đến lớn đến mười nghìn tệ cũng chưa từng thấy, cứ như sống trong bùn lầy vậy, chậc.】
Cùng lúc đó.
【Nhà họ Tư thật là chịu chi cho con cái, chi phí từ nhỏ đến lớn của chị tính sơ sơ cũng gần ba mươi triệu, còn mình từ nhỏ đến lớn ở bên bà nội đến mười nghìn tệ cũng chưa từng thấy. Hu hu hu, sao mình lại giống như sống trong bùn lầy vậy chứ?】
