Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 143: Thi Tháng? Ô Mô, Kiến Thức Hoàn Toàn Không Vào Não Được Nè!

Cập nhật lúc: 06/04/2026 12:02

Liễu Thiên Châu đương nhiên biết Bạch Thần muốn hỏi gì.

Chẳng qua là muốn biết, Khương Chúc có từng tới hay không mà thôi.

Không ngờ đều một năm rồi, hắn lại còn nhớ mong cái kẻ ngu xuẩn kia như vậy.

Hắn không hiểu, một người phụ nữ chỉ biết chạy theo sau m.ô.n.g con trai, lớp 12 rồi, thi cử còn chỉ thi được hơn 200 điểm đầu óc trống rỗng, có gì đáng để Bạch Thần nhớ mãi không quên như vậy?

Đáng sợ nhất là, cô vừa xuất hiện, nỗ lực suốt một năm nay của hắn, gần như nháy mắt đều muốn hóa thành bọt nước rồi.

Bởi vì đáy mắt Bạch Thần, lại lần nữa hiện lên loại hy vọng như trước kia.

Những hy vọng, bị Liễu Thiên Châu cố ý chèn ép, vốn dĩ sắp tiêu vong kia.

Lại lần nữa xuất hiện rồi.

Quả thực đáng c.h.ế.t!

“Là… là sao?” Bạch Thần có chút thất vọng, rũ mắt xuống, nắm c.h.ặ.t ga giường, “Không có ai tới a.”

Đúng vậy, Khương Chúc sao có thể tới?

Có lẽ, cô ngay cả nơi này ở đâu, sợ là đều đã quên sạch rồi đi?

Bạch Thần tự giễu cười một tiếng, sau khi hoàn hồn, nhìn về phía Liễu Thiên Châu:

“Thiên Châu ca, anh không phải đang ở nước ngoài sao? Sao đột nhiên lại về rồi?”

“Còn không phải nghe người ta nói, em đang sốt cao, người lại mất tích.” Liễu Thiên Châu có chút bất đắc dĩ, ánh mắt sủng nịch, “Anh lo lắng cho em, cho nên suốt đêm chạy về.”

Nói rồi, liền muốn xoa đầu Bạch Thần.

Nhưng vừa vươn tay ra, Bạch Thần lại tránh đi.

Tay Liễu Thiên Châu cứng đờ, mâu quang hơi lạnh, lại bất động thanh sắc vỗ vỗ vai hắn, giọng điệu vẫn ôn nhuận như ngọc:

“Cũng may là anh đến rồi, nếu không, để một mình em ở đây, sợ là sẽ sốt hỏng não mất.”

Bạch Thần miễn cưỡng cười cười, dựa vào đầu giường vô lực day day mi tâm: “Em không sao đâu, công việc anh bận rộn như vậy, không cần vì em mà chuyên môn chạy một chuyến.”

“Không có gì phải bận cả.” Liễu Thiên Châu đưa cho hắn một cốc nước, lời nói có ẩn ý, “Hơn nữa, chuyện bận rộn hơn nữa, cũng không quan trọng bằng em.”

Lời này, khiến Bạch Thần cả người không tự nhiên.

Nhưng Liễu Thiên Châu xưa nay đối với hắn rất tốt, có thể đối với người thân thiết đây chỉ là tính cách của anh ấy, liền không nghĩ nhiều.

Bạch Thần dựa vào đầu giường, mệt mỏi rũ mắt xuống: “Bây giờ mấy giờ rồi?”

“Mười giờ.”

“Mười giờ?”

Mười giờ ngày hôm sau?

Hắn quả thực là hôn mê rất lâu a.

Khoan đã!

Bạch Thần đột ngột mở mắt, cả người cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Nếu nói là mười giờ ngày hôm sau, vậy tại sao hắn không cảm thấy đói?

Cho dù là sốt, cho dù là bị bệnh, cũng không nên như vậy chứ?

Chẳng lẽ, có người từng đút cơm cho hắn?

Nhưng ngoại trừ Khương Chúc, ai có thể đút cơm cho hắn nuốt xuống?

Tim Bạch Thần đập mạnh.

“Thiên Châu ca!”

“Sao thế?” Liễu Thiên Châu ôn nhuận cười, “Có phải đói rồi không? Anh bảo người đặt cho em chút cháo…”

“Không phải, em là muốn hỏi, thật sự không có ai tới sao?” Bạch Thần hỏi, “Hoặc là nói, trước khi anh tới, không có ai tới sao?”

Tay Liễu Thiên Châu hơi siết c.h.ặ.t: “Không có a, sao thế?”

Ngón tay hắn gõ gõ tủ đầu giường, cười như không cười:

“Hay là nói, em hy vọng có người khác tới?”

Bạch Thần khựng lại.

Đúng vậy, hắn là thật sự cảm thấy có người từng tới, hay là, hy vọng có người từng tới?

Hắn im lặng, không đáp lời.

“Thuốc anh chuẩn bị cho em rồi, lát nữa nhớ uống.” Liễu Thiên Châu sắp xếp rất thỏa đáng, “Buổi trưa anh sẽ bảo người đưa cơm nước tới, em nghỉ ngơi cho tốt, sẽ không có ai tới làm phiền em đâu.”

Hắn xưa nay biết tiến biết lui.

Bạch Thần không muốn hắn ở lại đây, hắn liền sẽ không ở lại.

Một tiến một lui, mới có thể tiến thêm một bước.

Hắn xưa nay hiểu cách chơi đùa con mồi.

Quả nhiên, lời này vừa nói ra, Bạch Thần lộ vẻ áy náy, nhưng hắn mím môi, vẫn không giữ anh lại:

“Thiên Châu ca, cảm ơn anh nhiều.”

“Không sao.”

Liễu Thiên Châu nhìn thấy sự áy náy nơi đáy mắt hắn, hài lòng nhướng mày, văn văn nhã nhã đóng cửa lại.

Nhưng ngay khoảnh khắc đóng cửa phòng ngủ lại, mặt hắn lập tức âm trầm xuống.

Khương Chúc!

Cô quả thực đáng c.h.ế.t!

Có điều, bây giờ đám người điên Tề gia c.h.ế.t thì c.h.ế.t, bị thương thì bị thương.

Vậy hắn ra tay với Khương Chúc, hợp tình hợp lý chứ?

Đáy mắt Liễu Thiên Châu lóe lên một tia sát khí, lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn, lúc này mới chỉnh lại cổ tay áo, không nhanh không chậm rời đi.

Tất cả, đều nằm trong lòng bàn tay.

Còn về Tần Thiên cái tên ngốc nghếch kia, muốn cậu ta câm miệng, thì quá đơn giản rồi.

Tần Thiên vừa buồn ngủ vừa mệt.

Lúc tắm buồn ngủ.

Lúc ăn sáng buồn ngủ.

Ngay cả lúc đeo cặp sách chuẩn bị đến trường, cũng suýt chút nữa ngủ c.h.ế.t trên sô pha.

Thanh Tiêu Nhiên nhìn ra manh mối: “Tiểu Thiên, hôm qua cả ngày em đi đâu vậy?”

Người nhà họ Tần đều không hy vọng Tần Thiên và người nhà họ Bạch tiếp xúc quá nhiều, cho nên Tần Thiên gãi đầu, đ.á.n.h trống lảng:

“Ưm, ở cùng với Khương Chúc.”

Thanh Tiêu Nhiên liếc cậu ta một cái, biết cậu ta đang nói dối, nhưng không vạch trần, chỉ chậm rãi ăn bánh mì nướng:

“Nếu anh nhớ không nhầm, hôm nay là ngày thi tháng của các em đúng không? Ôn tập thế nào rồi?”

Tần Thiên nháy mắt bị dọa tỉnh: “Cái gì?! Thi tháng?!”

Hôm qua sau khi Bạch Thần mất tích, cậu ta lon ton chạy khắp nơi tìm người, đâu còn nhớ gì đến chuyện thi tháng hay không thi tháng?

Còn ôn tập?

Cậu ta một trang sách cũng chưa lật a!

Toang rồi!

Cậu ta c.h.ế.t chắc rồi!

Bây giờ ngay cả cơ hội nước đến chân mới nhảy cũng không còn nữa rồi!

Tần Thiên không còn chút buồn ngủ nào, thuận tay vớ lấy một miếng bánh mì nướng, vội vội vàng vàng lên xe.

Trên xe, điên cuồng bổ sung kiến thức.

Đáng c.h.ế.t!

Một chữ cũng không học vào não được!

Đợi cậu ta đến trường, cả người đã uể oải rồi.

Giống như cương thi, cái xác không hồn bước xuống xe.

Thi cử!

Trên thế giới này, tại sao lại có chuyện thi cử chứ!

A!

Cậu ta sắp điên rồi!

Lần thi tháng này chắc chắn bỏ trống!

Cậu ta xong đời rồi!

Cậu ta đã có thể dự đoán được, đợi sau khi có kết quả thi, về nhà bị đ.á.n.h hỗn hợp thê t.h.ả.m thế nào rồi.

Đang lúc cậu ta mặc niệm trước cho bản thân, vừa ngẩng đầu liền thấy, Khương Chúc đang cầm một bắp ngô, chậm rãi gặm đi về phía trường học.

Cái đó gọi là nhàn nhã.

Cái đó gọi là lơ đãng.

So với những học sinh vội vã vào lớp chuẩn bị thi xung quanh, hoàn toàn không hợp.

Tần Thiên vẻ mặt khiếp sợ sán lại gần: “Khương Chúc, cô biết hôm nay là ngày gì không!”

“Ngày gì?”

Là ngày kỷ niệm đặc biệt gì sao?

Ô mô.

Được ăn tiệc lớn rồi?

Tần Thiên bắt gặp đôi mắt thuần khiết hoàn toàn chưa bị kiến thức làm ô nhiễm của Khương Chúc, khóe miệng giật giật mấy cái.

“Hôm nay thi tháng, thi tháng a! Cô không nhớ sao!”

Khương Chúc: “...”

Trước đó có nghe giáo viên nói, tuần này thi tháng thì phải.

Chỉ là cô quả thực không nhớ.

Nhưng, người sĩ diện như cô, có thể nói là không chút do dự liền thốt ra phủ nhận:

“Không, tôi nhớ!”

Tần Thiên nhìn chằm chằm cô, rất khẳng định: “Cô không nhớ!”

Yên tâm rồi, có người giống cậu ta sắp mở giếng trời rồi!

Chắc hẳn Khương Chúc là vì người trong nhà đều sắp c.h.ế.t hết rồi, không sợ bị đ.á.n.h, mới bình thản như vậy chứ gì?

Ai ngờ, giây tiếp theo, liền thấy Khương Chúc xua tay:

“Nhớ hay không nhớ căn bản không quan trọng, không phải chỉ là thi tháng thôi sao? Có gì khó đâu?”

Tần Thiên: “!”

Đáng c.h.ế.t, Khương Chúc trong phương diện học tập, chẳng lẽ còn là đại lão?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.