Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 178: Bình Đẳng "tông" Chết Tất Cả Mọi Người!

Cập nhật lúc: 07/04/2026 22:09

Hỏi: Khen người ta thế nào là đỉnh nhất?

Đương nhiên là "khởi thừa chuyển hợp"!

Thử hỏi, khi lời chúc thọ của mọi người đều đều như nước ốc, bạn làm một cú "khởi thừa chuyển hợp", có phải là cực kỳ nổi bật không?

Đương nhiên rồi!

Cho nên, khi Khương Chúc vừa mở miệng nói ra câu "Lão già này chẳng phải người", mọi người đều cảm thấy cô định chơi chiêu "khởi thừa chuyển hợp".

Làm một "thánh làm màu" xuất sắc.

Nhưng, bọn họ đâu thể ngờ, cô chỉ có "khởi thừa", chứ chẳng hề có ý định "chuyển hợp".

Cứ thế mà... c.h.ử.i thẳng?

Thế này thì đâu phải là "thánh làm màu" xuất sắc.

Cô hoàn toàn chỉ là một "thánh làm màu" thôi!

Đại sảnh trong nháy mắt yên tĩnh trở lại.

Im lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Tần Thiên: "!"

Cậu ta đã bảo đừng để Khương Chúc đi mà!

Con nhỏ này đúng là biết cách phát điên ở khắp mọi nơi!

Đừng nói người khác, ngay cả Tề Điệp cũng trừng lớn hai mắt.

Bà chị này, bây giờ là ở đâu cũng có thể phát điên được đúng không!

Mắt thấy bầu không khí rơi xuống đáy vực, cô ta vội vàng đứng ra giảng hòa:

“Cái đó, lời của chị gái tôi thật ra chưa nói hết, chị ấy thực ra là muốn làm một bài thơ tặng cho ông Bạch.”

Lời này tuy không thể xua tan sự lúng túng, nhưng tốt xấu gì cũng cho cụ Bạch một bậc thang để xuống.

Ít nhiều cũng đỡ quê hơn.

Nụ cười cứng đờ trên mặt cụ Bạch lúc này mới hơi giãn ra một chút:

“Vậy sao? Là thơ gì thế?”

Đầu óc Tề Điệp xoay chuyển cực nhanh.

Dù sao thành tích học tập của cô ta cũng rất tốt, dựa theo bài thơ của Đường Dần mà cải biên một chút thì vấn đề không lớn.

“Lão già này chẳng phải người, người đời ngỡ là thần tiên, nuôi đứa con trai biết làm tặc, trộm được đào tiên dâng phụ thân.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều gật đầu, trong đáy mắt tràn đầy tán thưởng.

Ngay cả cụ Bạch cũng cười: “Không tồi không tồi, thơ của Đường Dần, các người cũng biết mượn hoa hiến Phật đấy.”

Nghe thấy lời này, Tề Điệp thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Khương Chúc một cái, cười dịu dàng:

“Chị gái luôn có rất nhiều ý tưởng kỳ lạ, đúng không chị?”

Đổi lại là trường hợp khác, cô ta hận không thể bỏ đá xuống giếng.

Nhưng hôm nay không được.

Hoắc Giang Bắc đã nói, hôm nay rất quan trọng với anh ta, anh ta cần Khương Chúc để bàn chuyện hợp tác.

Cho nên, dù cô ta có mong Khương Chúc đi c.h.ế.t đến thế nào, thì cái tràng diện này cô ta cũng phải giúp Hoắc Giang Bắc vớt vát lại!

Ai ngờ đâu, Khương Chúc hoàn toàn không nương theo bậc thang của cô ta mà đi xuống, ngược lại còn lắc đầu:

“Không phải nha.”

Cô chỉ đơn thuần muốn c.h.ử.i lão già họ Bạch này thôi.

Mọi người: “?”

Được rồi, xác định, người này chính là Khương đại tiểu thư.

—— Đầu óc có bệnh y hệt nhau!

Thấy dáng vẻ thẳng thắn lại còn ra vẻ "đại thông minh" của cô, Bạch Thả đang đứng trong đám đông xem náo nhiệt lại bật cười.

Khương Chúc này, tuy rằng không giống lắm với trong ký ức của cậu ta.

Nhưng mà, rất thú vị.

Đây là lần đầu tiên cậu ta thấy có người dám không nể mặt cụ Bạch một cách trắng trợn như vậy.

“Ông Bạch, ông xem, chị gái lại nói đùa rồi.” Tề Điệp thầm mắng Khương Chúc một tiếng, lập tức giảng hòa.

Cụ Bạch cũng không muốn đắc tội Khương Chúc, cũng coi như từ ái gật đầu:

“Ta đương nhiên biết, đám con cháu các người ấy à, tâm tư linh hoạt, đúng là thú vị hơn đám già cổ hủ chúng ta.”

Nụ cười thì từ ái, lời nói thì ôn hòa, nhưng thực chất trong miệng ông ta đang ngậm một bãi nước bọt, hận không thể nhổ toẹt vào mặt Khương Chúc ngay bây giờ.

Thôi bỏ đi.

Còn đang chờ con ranh c.h.ế.t tiệt này nhường lợi nhuận cho ông ta, bây giờ không thể đắc tội c.h.ế.t được.

Bên cạnh có người nói: “Khương đại tiểu thư thật thú vị, không biết hôm nay cô chuẩn bị hạ lễ gì? Chi bằng lấy ra cho chúng tôi mở mang tầm mắt đi?”

Lời khách sáo của Tề Điệp và cụ Bạch, có người lại tưởng thật.

Thật sự cho rằng Khương Chúc thành tâm đến chúc thọ.

Lời này vừa nói ra, nụ cười trên mặt cụ Bạch lại cứng đờ lần nữa, muốn che giấu cũng không che giấu được.

Tề Điệp cũng đau đầu muốn nứt ra.

Hạ lễ?

Khương Chúc mà có thể chuẩn bị hạ lễ thì đúng là có quỷ!

Quả nhiên, giây tiếp theo, liền thấy Khương Chúc hai tay trống trơn mở miệng:

“Hạ lễ?”

Tần Thiên: “!”

Nếu bây giờ cậu ta lôi Khương Chúc đi, thì thể diện của ông cậu hai cậu ta còn giữ được bao nhiêu?

Dù sao cũng không thể ít hơn số tóc của ông cậu hai chứ nhỉ?

Cụ Bạch miễn cưỡng duy trì nụ cười: “Với quan hệ giữa ta và ông nội cháu, nói gì hạ lễ với không hạ lễ, cháu có thể đến là ta đã rất vui rồi!”

“Ông nói cái gì vậy? Cháu đã đến thì đương nhiên là mang theo hạ lễ rồi.” Khương Chúc vẻ mặt tự tin, xua xua tay, “Cháu giống người sẽ tay không đến chúc thọ sao?”

Mọi người: “...”

Giống.

Cụ Bạch thở phào nhẹ nhõm: “Vậy sao? Thế thọ lễ cháu chuẩn bị là gì?”

Khương Chúc ngẩng đầu lên, nhìn trời một góc 45 độ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, bày ra cái dáng vẻ bình đẳng coi thường tất cả mọi người:

“Cháu đến đây, khiến cho nơi này của ông nhà tranh rực rỡ, đây chẳng lẽ không phải là hạ lễ tốt nhất sao?”

Tần Thiên: “!”

Tề Điệp: “?”

Hoắc Giang Bắc: “?”

Mọi người: “?”

Cái từ "bồng bích sinh huy" này dùng như thế hả?

Bà chị này, tinh thần có vẻ không bình thường lắm.

Da mặt cũng dày lắm.

Bố Tạ: “...”

Sau này tiệc mừng thọ của ông, nhất định phải liệt con nhỏ này vào danh sách đen!

Tạ Ngọc Gia nhướng mày, yên lặng giơ ngón tay cái lên.

Cậu ta thích cái dáng vẻ bình đẳng "tông" c.h.ế.t tất cả mọi người của cô.

Ánh mắt Bạch Thả lóe lên.

Trước kia, cậu ta hay nghe Bạch Thần nhắc đến Khương Chúc.

Nói cô đặc biệt thế nào.

Lúc đó cậu ta còn không tin, nhưng bây giờ, cậu ta tin rồi.

Chỉ là, nực cười thay, một cô gái đặc biệt như vậy, lại còn được Bạch Thần coi như ánh sáng, cuối cùng lại không chút do dự vứt bỏ cậu ấy.

Mặc kệ cậu ấy rơi xuống vực sâu.

Tề Điệp há miệng: “Chị, chị...”

Lời nói đến nửa đường thì nghẹn lại.

Lời này, cô ta không đỡ nổi.

Cụ Bạch ngược lại rất thấu tình đạt lý, đỡ lời thay cho Khương Chúc, ông ta cười gượng gạo:

“Ha ha ha ha, con bé này, đúng là cổ linh tinh quái, nhưng cũng không tồi, cháu có thể đến, quả thực là khiến nơi này của ta bồng bích sinh huy!”

Cái dáng vẻ nỗ lực tìm cách vớt vát của ông ta, ít nhiều có vài phần chua xót.

Mấy người nhanh ch.óng lảng sang chuyện khác.

Nghi thức chúc thọ cuối cùng cũng kết thúc, mọi người nhập tiệc, chờ ăn cơm.

“Khương Chúc, hôm nay cháu ngồi cùng bàn với ông già này đi?”

Hoắc Giang Bắc sợ cô không đồng ý, cũng nói: “Cụ Bạch thích em, đi đi.”

Khương Chúc ngược lại không từ chối.

Hôm nay cô đến, chủ yếu là để làm cho cụ Bạch khó chịu, đã có thể ở cự ly gần làm ông ta khó chịu, cô sao có thể từ chối.

Cho nên cô lập tức đồng ý: “Được.”

Hoắc Giang Bắc hài lòng gật đầu.

Tần Thiên thấy Khương Chúc ngồi bên cạnh cụ Bạch, không khỏi da đầu tê dại.

Sợ cô lên cơn điên, trực tiếp rút d.a.o ra "xử" luôn cụ Bạch.

Rất hoảng!

Khương Chúc vừa ngồi xuống, chưa nói được mấy câu, cụ Bạch đã lấy ra một bản hợp đồng:

“Khương Chúc à, ta biết nhà cháu gần đây không dễ dàng, ta và ông nội cháu là bạn tốt, đương nhiên không thể trơ mắt nhìn nhà họ Tề đi vào đường cùng, nào, cháu ký vào văn kiện này đi, sau này ta sẽ cung cấp hàng cho nhà họ Tề các cháu!”

Nói nghe cảm động phết.

Khương Chúc liếc nhìn hợp đồng.

Những điều khoản ngu ngốc và bất công như thế này mà ông ta còn nói như thể đang nhường lợi nhuận...

Ừm, ông ta hình như coi cô là kẻ ngốc đấy!

Mọi người liếc nhìn cụ Bạch.

Nhà họ Tề người c.h.ế.t kẻ tàn phế, chỉ còn lại Khương Chúc là mầm độc đinh.

Có thể thấy được, cụ Bạch đây là định "ăn tuyệt hậu" (chiếm đoạt gia sản của người không có người thừa kế).

“Được nha!” Khương Chúc giơ ngón tay cái lên, “Ông người tốt thật đấy.”

Mắt thấy Khương Chúc cầm b.út định ký tên, cụ Bạch cười không khép được miệng.

Nhưng giây tiếp theo, Bạch Thần ngồi ở cuối bàn ánh mắt hơi lạnh, giơ tay ném cái nĩa trở lại vào đĩa.

“Keng ——!”

Tiếng va chạm ch.ói tai giữa đĩa và nĩa khiến mọi người đều nhìn về phía cậu.

Chỉ thấy Bạch Thần dựa vào lưng ghế, bộ dạng công t.ử bột cà lơ phất phơ:

“Lão già, ông nói xem, ông người còn chưa c.h.ế.t, sao làm việc như người cõi âm thế hả? Đến con gái nhà người ta cũng lừa?”

Mọi người: “!”

Đù!

Trong cái đại sảnh này, có hai đứa điên!

Cơm này ăn thế nào nữa?

Ăn thế nào nữa đây!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.