Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 215: Sợ Cái Rắm, Cứ Khô Máu Thôi!

Cập nhật lúc: 08/04/2026 07:04

Nghe thấy lời của giám thị áo lam, các học sinh không có vẻ gì là bất ngờ.

Ngược lại đều mang vẻ mặt đã biết trước sẽ như vậy.

"Trước đó tất cả mọi người ở phòng thi 302 đều phải chịu một lần trừng phạt, bạn tôi nói cho tôi biết, là vì người tu luyện."

"Nghe nói phòng thi của họ xuất hiện một người tu luyện, vừa lên đã muốn khiêu chiến quy tắc."

"Sau đó, anh ta c.h.ế.t ngay tại chỗ bị đồng hóa, những người khác thì đều phải chịu một lần trừng phạt."

"Sao tôi không nghe nói?"

"Họ nói giám thị không cho nói ra ngoài."

"Người tu luyện đó là ai?"

"Chưa gặp bao giờ, nhưng nghe nói sau khi bị tuần khảo viên mang đi, không mấy ngày đã biến mất."

Linh hồn của người tu luyện, mạnh mẽ hơn người bình thường một chút.

Sau khi hấp thụ linh hồn của họ, quái vật có thể sống lâu hơn.

Như vậy, người tu luyện tự nhiên sẽ trở thành miếng mồi ngon trong mắt bọn quái vật.

Nếu người tu luyện này không đủ mạnh, thì xác suất cao sẽ lập tức bị nuốt chửng sạch sẽ.

"Cô em gái, mọi người đều không muốn c.h.ế.t đúng không?" Có người gượng cười lên tiếng, "Cho nên, cô cứ dừng tay trước đi, những chuyện khác, chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng, cô thấy thế nào?"

"Đúng vậy, đừng quá bốc đồng!"

Cô gái buộc tóc hai bên nhíu mày: "Nhưng nếu tôi không cứu cậu ấy, cậu ấy sẽ bị đồng hóa, một khi bị đồng hóa, cậu ấy sẽ không thể rời khỏi Thế giới Quỷ Dị nữa!"

"Như vậy thì có khác gì đưa cậu ấy đi c.h.ế.t?"

Mắt các học sinh đều sáng lên.

Nghe ý của cô ấy, dường như là biết cách rời khỏi Thế giới Quỷ Dị?

Nếu không, sao cô ấy lại lo lắng nói không thể đưa Lý Tiểu Minh rời đi?

Ngay cả Lý Tiểu Minh cũng kinh ngạc nhìn cô ấy một cái, trong đôi mắt đờ đẫn, cũng có thêm vài phần hy vọng:

"Cứu tôi! Tôi không muốn c.h.ế.t! Tôi không muốn c.h.ế.t ở cái nơi này!"

C.h.ế.t ở một nơi mà ngay cả sau khi c.h.ế.t, linh hồn cũng sẽ bị ăn thịt.

Cậu ta không muốn!

Cho dù là c.h.ế.t, cậu ta cũng muốn c.h.ế.t ở nhà mình!

Cậu ta muốn về nhà!

Trước đó, sở dĩ cậu ta luôn muốn c.h.ế.t, là vì tuyệt vọng.

Vừa đói vừa tuyệt vọng.

Còn bây giờ, nhìn thấy hy vọng về nhà rồi, đương nhiên cậu ta không cam tâm cứ thế bỏ cuộc!

Cậu ta muốn sống tiếp!

Chưa có khoảnh khắc nào, cậu ta lại hối hận vì mình nộp giấy trắng như bây giờ.

"Cầu xin cô, cứu tôi, tôi thật sự không muốn c.h.ế.t."

Lý Tiểu Minh bới đống đá vụn trên mặt đất, vươn tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy ống quần của cô gái buộc tóc hai bên.

Đáy mắt cô gái buộc tóc hai bên xẹt qua một tia kiên định.

Cô gật đầu: "Yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu cậu ra ngoài!"

Lý Tiểu Minh còn chưa kịp vui mừng, nam sinh bên cạnh đã đạp cậu ta ra:

"Cô không thể làm như vậy! Chắc cô cũng nghe thấy rồi, khiêu chiến quy tắc cứu cậu ta, cô sẽ c.h.ế.t đấy!"

"Không phải là chịu một lần trừng phạt, mà cô sẽ c.h.ế.t ngay tại đây! Trực tiếp bị đồng hóa!"

"Cô sẽ trở thành quái vật."

Thực ra cô gái buộc tóc hai bên có c.h.ế.t hay không, bọn họ hoàn toàn không quan tâm.

Thứ bọn họ quan tâm là hình phạt của chính mình!

Hơn nữa, cô gái buộc tóc hai bên nhìn qua là biết rất có năng lực, nếu có thể, bọn họ không hy vọng cô c.h.ế.t ở đây.

Ít ra, cũng phải cứu tất cả bọn họ ra ngoài rồi hẵng c.h.ế.t chứ!

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều tràn đầy hy vọng nhìn cô gái buộc tóc hai bên:

"Không phải cô nói đến để cứu chúng tôi sao?"

"Nếu bây giờ cô c.h.ế.t rồi, thì làm sao cứu chúng tôi nữa?"

"Cô dừng tay trước đi, chúng ta bàn bạc kỹ lưỡng."

"Lý Tiểu Minh thi đứng bét, cậu ta vốn dĩ đã đáng c.h.ế.t, cô không thể vì cậu ta, mà vứt bỏ tất cả chúng tôi chứ?"

"Chúng tôi đông người như vậy, đều đang đợi cô đến cứu mà!"

Các học sinh mồm năm miệng mười, nhưng tựu chung lại đều cùng một ý.

—— Bỏ rơi Lý Tiểu Minh, cứu bọn họ.

Cứu một đám người, nhìn thế nào, cũng có lợi hơn là cứu một người.

Hơn nữa, cứu bọn họ thì sẽ không lập tức mất mạng.

Nhưng cứu Lý Tiểu Minh, thì sẽ c.h.ế.t ngay lập tức.

Người bình thường đều biết nên chọn thế nào.

Nhưng cô gái buộc tóc hai bên, rõ ràng, không phải là người bình thường gì.

Chỉ thấy đôi mắt cô kiên định, gằn từng chữ một:

"Tôi không hề cảm thấy, mạng của một đám người, lại quan trọng hơn mạng của một người."

"Tôi đã nói rồi, tôi đến để cứu người."

"Là cứu tất cả mọi người!"

"Thiếu một người, thì đó không tính là cứu tất cả mọi người!"

"Cho nên, hôm nay, cho dù là phải đ.á.n.h đổi cái mạng này, tôi cũng phải cứu cậu ấy!"

"Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ mặc cậu ấy!"

Khương Chúc: "!"

Cô ấy thật cứng rắn!

Mọi người: "?"

C.h.ế.t tiệt, đụng phải kẻ khó nhằn rồi!

C.h.ế.t tiệt, bọn họ hình như sắp tiêu thật rồi!

Bà nội nó, bọn họ không muốn bị đồng hóa đâu!

Cứu mạng!

Khương Chúc nghịch ngợm luồng quỷ khí màu đỏ quấn quanh đầu ngón tay, quay đầu nhìn Bạch Thần đang đứng ở cửa phòng học.

Bạch Thần quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của cô.

Anh lắc đầu.

Ra hiệu anh cũng không biết hậu quả của việc phá hoại quy tắc.

"Bốp bốp——"

Giám thị áo lam vỗ vỗ tay, đáy mắt xẹt qua một tia hưng phấn quỷ dị:

"Rất tốt, rất có phách lực!"

Gã vươn tay ra, ra hiệu cho cô gái buộc tóc hai bên động thủ:

"Xin mời."

"Dù sao thì, tôi cũng chỉ nghe nói, chứ chưa từng thật sự thấy quy tắc trừng phạt một người năm lần cùng một lúc."

"Tôi cũng muốn mở mang tầm mắt."

Cô gái buộc tóc hai bên hừ lạnh một tiếng:

"Chẳng qua chỉ là cái c.h.ế.t mà thôi."

"Ông tưởng tôi sợ sao?"

"Tôi nói cho ông biết, không chỉ tôi, mà tất cả mọi người ở đây, đều sẽ không sợ!"

Tất cả mọi người: "?"

Á đù, bọn tôi sợ mà má!

Dưới ánh mắt hoảng sợ của mọi người, cô gái buộc tóc hai bên trịnh trọng nhìn quanh một vòng:

"Thế giới Quỷ Dị này, đâu đâu cũng là quy tắc."

"Thay vì làm theo quy tắc của nó, từng bước bị hạn chế, rồi bị đồng hóa, chi bằng liều mạng với nó!"

"Ít ra còn giữ được tôn nghiêm."

"Các người nói có đúng không?!"

Mọi người: "?"

Hả?

Từng bước bị hạn chế gì chứ, dù sao vẫn còn hy vọng sống tiếp không phải sao?

Ai biết được sau này có đại lão thực sự nào đến, cứu tất cả bọn họ ra ngoài không?

Còn sống, là còn hy vọng!

Mẹ kiếp khô m.á.u rồi, thì hy vọng cũng mất luôn hiểu không hả?

"Chị."

"Bọn tôi gọi cô là chị được không?"

"Thu thần thông của chị lại đi!"

Cô gái buộc tóc hai bên sững sờ, có chút không hiểu ý của các học sinh.

Cô tưởng rằng, con người sống trên đời, là phải có cốt khí.

Không thể, ít nhất là không nên cúi đầu trước thế lực tà ác.

Nhưng bây giờ, hình như ngoại trừ cô, những người khác đều cúi đầu rồi.

Chuyện gì thế này?

Là cách cô mở màn không đúng sao?

Chưa đợi cô kịp phản ứng, quỷ khí xung quanh đã quấn lấy tất cả mọi người một cách mãnh liệt hơn.

Ngay cả cô gái buộc tóc hai bên, sắc mặt cũng biến đổi.

Cô vội vàng ném ra một lá bùa chú:

"Lùi lại cho ta!"

Sau khi ép lui quỷ khí, sắc mặt cô mới bình thường lại đôi chút.

Nhưng những học sinh khác, thì bị quỷ khí ăn mòn đến mức đau đớn hét lớn:

"A——!"

"Đầu của tôi!"

"Đầu tôi đau quá!"

"Cô em gái, cầu xin cô dừng tay đi!"

"Chúng tôi đều muốn sống sót trở về mà!"

Vừa định ném ra bùa chú, cứu tất cả mọi người, cô gái buộc tóc hai bên nghe thấy lời này, liền sững sờ tại chỗ.

Đúng lúc này, ở cửa xuất hiện bốn tuần khảo viên áo đỏ.

Tuần khảo viên toét cái miệng rộng, kéo theo cây đại đao, cứ thế đứng ở cửa, chằm chằm nhìn đám người cô gái buộc tóc hai bên.

Giống như t.ử thần, đang chờ thu hoạch.

Cô gái buộc tóc hai bên thấy vậy, c.ắ.n răng, đầu ngón tay lại lần nữa kết ấn:

"Tôi muốn..."

Chưa đợi cô nói xong, Khương Chúc ở bên cạnh đã một chưởng đ.á.n.h tan kết ấn của cô, ôm lấy hai tay cô, bịt miệng cô lại, kéo cô về phía sau.

"Không, cô không muốn."

Cô gái buộc tóc hai bên: "?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.