Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 279: Khế Ước Thành Lập
Cập nhật lúc: 08/04/2026 18:05
Thử Vương không hề nói dối.
Người có thể tự do ra vào Thế giới Quỷ Dị, ngoài quỷ dị ra, thì chỉ có Quỷ Chủ và Thần Hộ đại nhân.
Quỷ dị sẽ không cứu người.
Chúng chỉ ăn thịt người.
Muốn cứu người từ trong Thế giới Quỷ Dị, chỉ có thể dựa vào Quỷ Chủ và Thần Hộ đại nhân.
Thử Vương không biết thực lực cụ thể của Khương Chúc.
Cũng không biết một Quỷ Anh như cô, tại sao lại có thể mọc ra trái tim.
Nó chỉ biết một điều, giống như Khương Chúc, thường xuyên đi lại trong Thế giới Quỷ Dị, không chừng có ngày sẽ bỏ mạng ở trong đó.
Hôm nay cô đã bị thương thành ra thế này.
Huống hồ là sau này.
Mất đi sự áp chế, Thế giới Quỷ Dị vẫn luôn không ngừng lớn mạnh.
“Tiểu ca đại nhân, ta không biết trước đây anh đang do dự điều gì, nhưng bây giờ, anh bắt buộc phải biết, lựa chọn của anh, liên quan mật thiết đến mạng sống của Khương Tiểu Chúc.”
“Sự do dự của anh, có thể chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ khiến cô ấy c.h.ế.t trong Thế giới Quỷ Dị.”
Nó biết Khương Chúc là điểm yếu chí mạng của Tề Cẩn.
Cứ nhắm thẳng vào điểm này mà đ.â.m d.a.o, chắc chắn sẽ có tác dụng.
Quả nhiên, Tề Cẩn lần đầu tiên nghiêm túc nhìn nó:
“Thần Hộ đại nhân trong miệng ngươi, sở hữu thực lực rất cường đại sao?”
Khương Chúc đã bị thương.
Trước khi chữa chân cho anh đã bị thương rồi.
Cô là Quỷ Anh, những cuộc tập kích thông thường không thể làm cô bị thương.
Cho nên, cô chắc chắn thực sự đã tiến vào Thế giới Quỷ Dị, hơn nữa sau này, sẽ còn tiếp tục tiến vào Thế giới Quỷ Dị.
Nhưng thân là một con người như anh, lại không có cách nào bảo vệ cô.
Anh cần sức mạnh.
Trước đây anh không muốn tin mình là Thần Hộ đại nhân.
Nhưng bây giờ, anh tha thiết hy vọng, Thử Vương không nhận nhầm người.
“Đương nhiên!” Thử Vương lập tức nói, “Chỉ cần lập khế ước, truyền thừa ký ức, là có thể truyền thừa sức mạnh của Thần Hộ đại nhân.”
“Sau khi truyền thừa sức mạnh, không chỉ có thể tùy ý ra vào Thế giới Quỷ Dị, mà còn có thể áp chế Thế giới Quỷ Dị! Càng có thể cứu được Khương Tiểu Chúc!”
“Tiểu ca đại nhân, anh có muốn thử lập khế ước với ta không?”
Thử Vương mang vẻ mặt đầy hy vọng, nhưng rất nhanh đã thu liễm biểu cảm.
Nó ho khan hai tiếng, làm ra vẻ thần bí: “Anh phải biết rằng, nếu anh không phải Thần Hộ đại nhân, ta sẽ phải rời đi.”
“Thời gian ta lãng phí trên người anh đã đủ lâu rồi.”
“Không nói là vì thiên hạ này, cho dù là vì Khương Tiểu Chúc, ta cũng phải không ngừng nghỉ đi tìm Thần Hộ đại nhân thực sự.”
Nói cách khác, nó không phải chỉ có thể chọn Tề Cẩn.
Muốn ký hợp đồng thì nhanh lên!
Đừng có vòng vo tam quốc với nó!
Thời gian của nó siêu cấp cấp bách đấy!
Nào ngờ, Tề Cẩn lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm nay, đã sớm am hiểu những lời lẽ thuật ngữ này.
Nói đơn giản, những lời này đối với anh vô dụng.
Anh rũ mắt xuống, nhìn gò má trắng bệch của Khương Chúc, trầm tư hồi lâu, cuối cùng vẫn nói:
“Được, tôi đồng ý với ngươi, thử lập khế ước.”
Thử Vương không giữ được bình tĩnh nữa, vội vàng sán lại gần anh, trong tay cầm một con d.a.o nhỏ:
“Vậy chúng ta mau bắt đầu thôi!”
Khế ước thú cũng có thể truyền thừa sức mạnh nha!
Đúng là một khắc cũng không thể chờ đợi được nữa!
Lần này, Tề Cẩn không từ chối, nhận lấy con d.a.o.
“Tiểu ca đại nhân, chỉ cần một giọt m.á.u.”
“Nếu anh là Thần Hộ đại nhân, ta uống m.á.u của anh, khế ước sẽ thành.”
“Nếu không phải, vậy thì giọt m.á.u này, cũng chỉ là một giọt m.á.u của anh mà thôi.”
“Đương nhiên, có một điều kiện tiên quyết.”
“Giọt m.á.u này, anh bắt buộc phải tự nguyện trao ra.”
Nếu không, nó đã sớm c.ắ.n đứt ngón tay Tề Cẩn, nuốt vào bụng từ lâu rồi.
Còn cần phải tốn công sức thế này sao?
Tề Cẩn nắm c.h.ặ.t cán d.a.o, nhìn Khương Chúc một lúc lâu, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, rạch ngón trỏ ra.
Sau khi rạch ngón trỏ, Thử Vương không kịp chờ đợi liền c.ắ.n vào.
Giây tiếp theo, một luồng ánh sáng trắng từ đầu ngón tay Tề Cẩn lóe lên.
Càng lúc càng sáng, càng lúc càng sáng, cuối cùng chiếu rọi cả căn phòng sáng như ban ngày.
Xung quanh nhà họ Tề, đã sớm có sát thủ mai phục.
“Đại ca, chúng ta thực sự cần phải đến đông người thế này sao?”
Bọn họ thực sự không hiểu, chỉ là hạ t.h.u.ố.c một cô bé thôi mà, có cần thiết phải để nhiều người bọn họ cùng ra tay thế này không?
Vệ sĩ hay hệ thống an ninh gì đó, bọn họ hoàn toàn không nghĩ là có thể cản bước được mình.
Hành tẩu giang hồ bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp phải một phi vụ cần huy động nhiều người của bọn họ đến vậy.
“Quản nhiều thế làm gì?” Lão đại lườm bọn họ một cái lạnh lùng, “Khách hàng đưa tiền, chúng ta làm việc là xong.”
“Biết càng nhiều, c.h.ế.t càng nhanh!”
Trong mấy gia tộc hào môn này, chuyện rắc rối lộn xộn nhiều vô kể.
Không chừng vị thiên kim nhà thủ phú này đắc tội với ai đó, muốn cô ta c.h.ế.t, lại sợ xảy ra rủi ro, cho nên mới sốt sắng đưa nhiều tiền như vậy, bắt bọn họ nhất định phải nhét thứ này vào miệng cô ta.
Tiền lại cho nhiều.
Nhiệm vụ lại không khó.
Bọn họ cứ lén lút vui vẻ là được rồi, nghĩ nhiều thế làm gì?
“Đại ca nói đúng!”
“Nhưng mà, chỉ là đút t.h.u.ố.c thôi, có cần thiết phải đợi đến tối mới ra tay không?”
“Bây giờ chúng ta vào luôn cũng chẳng có vấn đề gì mà.”
Trong lòng lão đại cũng lầm bầm, nhưng vẫn lắc đầu:
“Khách hàng yêu cầu chúng ta tối vào, thì tối vào thôi.”
“Đều quên tao dạy tụi mày cái gì rồi à?”
“Tất cả lấy khách hàng làm trọng!”
Đám đàn em gật đầu vâng dạ.
Ngay lúc mọi người đang buồn chán chờ đợi, lại thấy bốn phía đột nhiên nổi lên một trận gió lạ, phía chân trời còn bay tới một đám mây đen khổng lồ, áp sát xuống nhà họ Tề.
Thỉnh thoảng còn giáng xuống một tia chớp.
Cảnh tượng đó, nhìn vô cùng kỳ quái.
Hơn nữa, tuy chỉ là một đám mây đen, nhưng lại khiến người ta cảm thấy cả người khó chịu muốn bỏ chạy.
“Đại ca, nhà họ Tề này nhìn không đúng lắm nha!”
“Không lẽ bọn họ rước phải thứ gì dơ bẩn rồi sao?”
Trong lòng lão đại cũng thấy hơi kỳ quái, nhưng lại lắc đầu: “Sao nào, chẳng lẽ giữa ban ngày ban mặt thế này, còn có ma quỷ sao?”
“Nhìn giống thật mà!”
Phạm vi của đám mây đen đó cực lớn.
Khiến cho cả khu vực của bọn họ đều tối sầm lại.
Căn bản không nhìn ra là ban ngày.
Một đám người bắt đầu thấy rén: “Có ma thật à? Đây chính là lý do khách hàng muốn nhiều người chúng ta đến vậy sao?”
Lão đại tát mỗi đứa một cái: “Trên đời này làm đéo gì có ma! Đứa nào còn nói nhảm với tao, bố mày g.i.ế.c c.h.ế.t tụi mày!”
“Đây chắc chắn là hiện tượng địa lý gì đó, đứa nào học giỏi địa lý giải thích chút coi?”
Đám đàn em đưa mắt nhìn nhau.
Trên mặt tất cả mọi người gần như đều lướt qua một câu: Em là đứa mù chữ đừng hỏi em!
Nhưng cũng chẳng có gì đáng sợ.
Dù sao thì, bọn họ đông người, dương khí thịnh.
Nếu thực sự là ma, thì kẻ phải sợ cũng là đám ma quỷ đó!
Nghĩ đến đây, bọn họ an tâm hơn không ít.
Một lúc sau, mây đen tan đi, tảng đá trong lòng bọn họ mới hoàn toàn buông xuống.
Đợi đến tối, một đám người lén lút đột nhập vào nhà họ Tề.
Kẻ mặc áo choàng đen đứng ở tầng năm của một khu phố khác, đang cầm ống nhòm nhìn chằm chằm vào nhà họ Tề.
“Tôi nói này Lão Hồ, không phải nói Khương Chúc đã bị thương nặng rồi sao? Ông có cần thiết phải đứng xa thế này không?”
Lại còn cách hẳn một khu phố để canh chừng, ông ta đừng có tiếc mạng quá đáng như vậy chứ!
Kẻ mặc áo choàng đen híp mắt lại: “Con ranh đó rất tà môn, trọng thương cũng không thể lơ là cảnh giác.”
“Hơn nữa, đám mây đen xuất hiện hôm nay, tôi luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.”
Người đàn ông phía sau lại không cảm thấy có gì không đúng: “Chỉ là mưa cục bộ thôi mà, nhìn ông căng thẳng kìa.”
Mưa cục bộ sao?
Nhưng tại sao ông ta lại cảm thấy, đó giống như là... thiên lôi nhỉ?
