Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 39: Đại Lão Cứu Mạng!
Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:26
Khoan đã!
Người có tên mạng là [Thiên] trong nhóm kia, chẳng lẽ chính là Tần Thiên?
Không đúng nha.
Chẳng phải cô đã trừ bỏ quỷ khí trên người cậu ta rồi sao?
Tuy thủ đoạn có hơi nguyên thủy một chút, nhưng được cái hiệu quả mà!
Theo lý mà nói, đã trừ bỏ quỷ khí, Thư mời t.ử vong không nên quấn lấy cậu ta lần nữa mới đúng.
Cậu ta sau đó lại vô tình tiếp xúc với người nhận được thư mời?
Hay là, đối phương cố ý?
Khương Chúc nhìn đoạn đối thoại sến súa trong nhóm, đăm chiêu suy nghĩ.
Ưm.
Tần Thiên này, chẳng lẽ lại là một tên đại oan chủng sao?
Đang nghĩ ngợi, [Thiên] chủ động kết bạn với cô.
[Đại lão, tôi tên là Tần Thiên, là một trong những người nhận được Thư mời t.ử vong.]
[Tôi nghe nói ngài rất lợi hại, lần trước chính vì có ngài ở đó mới có thể cứu được nhiều người như vậy từ trong thế giới trong tranh ra.]
[Đại lão, lần này ngài nhất định phải cứu chúng tôi đó!]
Thế mà, đúng là cậu ta thật.
Khương Chúc sờ sờ cằm: [Yên tâm, sẽ không có việc gì.]
Chuyện về thế giới trong tranh không phải do người của Phi Xử Sở tiết lộ ra ngoài, mà là Tần Thiên quen biết người nhà họ Cao.
Cậu ta hỏi một cái mới biết, [Lão thần côn dưới chân cầu vượt] trong nhóm chính là vị cao nhân xuất hiện trong vụ án đó.
Người nhà họ Cao sắp khen cô lên tận trời rồi.
Cho nên Tần Thiên mới kết bạn với cô, muốn ôm đùi.
Vừa nghe giọng điệu vô cùng thản nhiên này của cô, Tần Thiên càng khẳng định cô có đại thần thông.
[Đại lão đúng là cao nhân!]
[Lần này xin nhờ cậy đại lão!]
[Lòng ngưỡng mộ của tôi đối với đại lão như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt!]
Sau đó là một tràng tâng bốc lên tận mây xanh.
Khương Chúc có chút buồn ngủ: [Ừ.]
Sau đó, cô tắt điện thoại, đi ngủ.
Tần Thiên vốn còn đang tiếp tục tâng bốc, nhưng thấy không có hồi âm, lại nhìn thời gian một chút.
"Mới mười giờ, đại lão chẳng lẽ đã ngủ rồi sao?"
Người nhà họ Cao cũng không cố ý nói giới tính và tuổi tác của Khương Chúc.
Cho nên, Tần Thiên theo bản năng cảm thấy, vị cao nhân này nhất định là một ông cụ có tuổi.
Ông cụ mà, lớn tuổi rồi, đi ngủ đều sớm.
Cậu ta cũng không tiếp tục tâng bốc nữa, sau khi chúc ngủ ngon một tiếng thì tiếp tục đi an ủi Hứa Kiều.
"Kiều Kiều, cậu đừng sợ, lần này có cao nhân giúp đỡ, chúng ta nhất định sẽ không sao đâu."
Hứa Kiều nghi hoặc: "Cao nhân?"
"Đúng vậy, cậu biết vụ mất tích nhà họ Cao chứ?"
"Biết chứ, không phải nói là do bọn buôn người làm, cuối cùng đã phá án rồi sao? Chẳng lẽ, vụ án đó cũng là tà ma tác quái?"
"Đúng vậy." Tần Thiên gật đầu, "Bọn họ bị bắt vào thế giới trong tranh, chính vì có vị cao nhân này ở đó, bọn họ mới có thể bình an trở về."
Hứa Kiều vui mừng khôn xiết: "Vị cao nhân này thật sự có bản lĩnh lớn như vậy?"
"Đương nhiên, chú Cao đều nói với tớ rồi, có ngài ấy ở đây, chúng ta nhất định sẽ không sao."
Hứa Kiều lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cũng giống như Tần Thiên, vội vàng kết bạn với Khương Chúc.
Khổ nỗi Khương Chúc đã ngủ rồi, mãi không thông qua lời mời kết bạn.
Làm cô ta lo lắng đến mức cả đêm không ngủ được.
"Đợi ngày mai đại lão tỉnh dậy, chắc chắn sẽ thông qua thôi, tớ thấy đại lão cũng khá dễ gần."
Hứa Kiều do dự mãi, sợ không biết đắc tội đại lão ở chỗ nào.
Đợi đến ngày hôm sau, Khương Chúc tỉnh dậy, thông qua lời mời kết bạn của cô ta, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đại lão kết bạn với tớ rồi, xem ra là không giận tớ, Tần Thiên, chúng ta cuối cùng cũng được cứu rồi, hu hu hu..."
Khương Chúc ngủ dậy, ăn cơm cùng Tề Cẩn như thường lệ.
Có cô ở đây, khẩu vị của Tề Cẩn ngày càng tốt.
Từ chỗ nhiều nhất chỉ ăn được hai cái bánh bao, dần dần biến thành có thể ăn ba cái, thậm chí còn có thể uống thêm một bát cháo.
Ăn được cơm, tinh thần con người sẽ chuyển biến tốt.
Ngay cả trên khuôn mặt thường ngày trắng bệch cũng khôi phục chút sắc hồng hào.
"Anh ba, em đi học trước đây, anh ở nhà phải nghỉ ngơi cho tốt biết không?"
Tề Cẩn theo bản năng nắm lấy tay cô: "Đi học?"
Trong mơ, còn phải đi học sao?
Chỉ là vết thương c.ắ.t c.ổ tay lần trước của anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, vừa dùng sức một cái, vết thương trên cổ tay liền nứt ra, m.á.u lập tức nhuộm đỏ băng gạc.
Mùi m.á.u tanh xộc vào mũi.
"Anh ba, tay của anh!" Khương Chúc vội vàng lấy hòm t.h.u.ố.c tới, "Sao lại không cẩn thận như vậy? Lần trước anh c.ắ.t c.ổ tay vết thương quá sâu, trong thời gian ngắn không thể dùng sức quá mạnh biết không?"
Cởi băng gạc ra, lập tức lộ ra những vết sẹo chi chít.
Khương Chúc cẩn thận từng li từng tí bôi t.h.u.ố.c lại cho anh, băng bó lại vết thương.
Thấy cô lo lắng như vậy, ánh mắt Tề Cẩn dịu đi vài phần: "Không sao, không đau đâu."
Ánh mắt Khương Chúc hơi tối lại: "Anh ba, sau này không được làm tổn thương chính mình nữa."
"Ừ."
Anh luôn nghe lời cô.
Khương Chúc lúc này mới hài lòng gật đầu, sau khi băng bó vết thương xong, đeo lại cặp sách.
Vẻ mặt cô oán giận: "Em cũng không muốn đi học đâu, nhưng nếu không đi học nữa thì sẽ bị lưu ban mất."
Tề Cẩn sửng sốt, lập tức cười đến mức mày mắt giãn ra.
Anh thích A Chúc hoạt bát đầy sức sống như thế này.
"Được được được, vậy em đi đi, đừng để muộn học."
Anh nghĩ ngợi, lại nói: "Anh tiễn em nhé."
"Không cần đâu."
Khương Chúc sải hai bước lớn xuống lầu, lại không ngờ, Tề Cẩn cũng đẩy xe lăn, đi thang máy theo xuống.
Anh cứ ngồi ở cửa, lẳng lặng nhìn Khương Chúc lên xe.
Bên ngoài cửa, là ánh nắng rực rỡ.
Từng mảng lớn ánh sáng vàng kim rơi trên mặt đất, vốn ấm áp hòa nhã, nhưng trong mắt Tề Cẩn lại tựa như địa ngục.
Mỗi một chỗ có ánh nắng đều giống như ngọn lửa đang lan tràn thiêu đốt.
Anh muốn đi ra phía trước tiễn Khương Chúc thêm một đoạn, nhưng không được.
Nhiều nhất, chỉ có thể đến cửa thôi.
Bác sĩ Từ vừa vặn chạy tới, thấy tình hình này, đại khái cũng hiểu được, cho dù có Khương Chúc ở đây, Tề Cẩn cũng chỉ có thể miễn cưỡng đối mặt với ánh nắng ở trong phòng.
Một khi ra khỏi phòng thì vô dụng.
Ông lập tức ghi chép lại phát hiện này.
Lúc đó, Khương Chúc hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay với Tề Cẩn.
"Được rồi, anh ba đừng tiễn nữa, mau về đi."
Tề Cẩn cười gật đầu, nhưng không động đậy, vẫn ngồi ở cửa dõi theo cô.
Đợi đến khi xe hoàn toàn không nhìn thấy nữa, ánh sáng trước mắt Tề Cẩn tựa như trong nháy mắt hóa thân thành rắn lửa, từng chút từng chút từ cửa cuốn về phía anh.
Cảm giác ngạt thở nóng rực lại ập tới.
"Mau, đóng cửa lại!" Bác sĩ Từ vội vàng nói.
Dì Lý nhanh tay lẹ mắt đóng cửa lại, bác sĩ Từ thì lập tức đẩy xe lăn vào thang máy, khoảnh khắc thang máy khép lại, Tề Cẩn mới hồi phục lại.
"Tam thiếu gia, lần sau tiểu thư đi học, cậu vẫn là đừng tiễn nữa, sức khỏe quan trọng hơn a!"
Tề Cẩn rũ mắt: "Không sao."
Bác sĩ Từ bất lực, nhưng không khuyên nữa.
Ông cảm thấy, đây có lẽ là một cơ hội để Tề Cẩn bước ra ngoài.
Sau khi đến trường, Khương Chúc xem xong báo cáo công ty liền bắt đầu đắm chìm vào việc học.
A!
Cảm giác kiến thức không vào đầu!
Thật khiến người ta mê mẩn!
Cô biểu hiện quá mức say mê, khiến giáo viên cũng phải ngạc nhiên vui mừng.
"Không tồi không tồi, hôm nay bạn Khương Chúc nghe giảng rất nghiêm túc, mọi người đều phải học tập bạn ấy."
Giáo viên vừa nói vừa đi đến trước bàn học của cô, mặt lập tức đen lại.
"Khương Chúc!"
"Dạ!"
"Tôi, là giáo viên Toán."
Khương Chúc chân thành gật đầu: "Em biết mà."
"Cho nên, có thể cất sách Ngữ văn của tiết trước xuống, sau đó mở sách Toán ra được không?"
Khương Chúc: "!"
Cô đã bảo mà!
Sao kiến thức hôm nay lại khiến người ta mê mẩn lạ thường như vậy!
Hóa ra là cầm nhầm sách.
Vốn tưởng rằng Tần Thiên nhận được Thư mời t.ử vong sẽ tạm thời không đến trường nữa.
Nhưng không ngờ, cậu ta không những đến, mà còn đến một cách rầm rộ.
Cậu ta đi lượn lờ khắp các lớp.
Buổi trưa, cậu ta lượn đến lớp 7 của Khương Chúc.
"Các bạn học lớp 7, mọi người nghe tôi nói, nếu có ai nhận được Thư mời t.ử vong thì không cần hoảng, tìm tôi."
"Tôi, sau lưng có cao nhân!"
Khương Chúc: "?"
