Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 52: Nghi Ngờ Cô Không Làm Được? Muốn Đập Bát Cơm Của Cô À?
Cập nhật lúc: 06/04/2026 11:25
Chuyện này... sao có thể chứ!
Tần Thiên tưởng mình nghe nhầm: "Thất gia, anh vừa nói gì cơ? Khương tiểu thư nào? Người tôi muốn tìm là đại lão, chính là lão thần côn dưới chân cầu vượt trong nhóm chat ấy."
Kỳ Tễ gật đầu: "Tôi biết, đó chính là Khương tiểu thư. Nếu tôi nhớ không lầm, các cậu học cùng trường mà? Hóa ra không quen nhau sao?"
Tần Thiên như bị sét đ.á.n.h ngang tai!
"Ý anh là, đại lão, là Khương Chúc?!" Môi Tần Thiên run rẩy, "Chuyện... chuyện này sao có thể chứ?"
Các học sinh khác cũng ngơ ngác, cứng đờ tại chỗ.
"Tần Thiên, không phải cậu nói quen đại lão sao? Giờ là thế nào?"
"Đúng đấy, cậu nói gì đi chứ!"
"Hứa Kiều, chẳng lẽ cậu cũng mới biết đại lão là Khương Chúc à?"
Hứa Kiều cúi đầu thấp hơn.
Tần Thiên không muốn tin, lập tức gọi điện cho chú Cao.
Giọng cậu ta run rẩy: "Chú Cao, chú nói thật cho cháu biết, đại lão cứu chú ra khỏi bức tranh tên là gì?"
"Khương Chúc đó." Giọng anh cả nhà họ Cao sảng khoái vang lên, "Chẳng lẽ chú chưa nói với cháu sao? Chú nhớ hình như cô bé học cùng trường với cháu đấy, cháu phải lo mà cư xử tốt với người ta!"
Tần Thiên: "..."
Câu này sao chú không nói sớm!
Đệt!
Tức thì, Tần Thiên sượng trân tại chỗ.
Các học sinh khác cũng sượng trân tại chỗ.
Ngược lại, mấy người lớn tuổi bên cạnh cũng nhận được Thư mời t.ử vong, lại nhìn Khương Chúc với vẻ nghi hoặc:
"Cô bé chính là đại lão trong miệng bọn họ? Hóa ra tuổi còn nhỏ như vậy, cô bé học bản lĩnh ở đâu thế?"
Ngoại trừ nhóm Điền Điềm, những người còn lại đều nhìn về phía Khương Chúc.
"Đúng đấy, Khương Chúc, sao bọn tớ chưa từng nghe nói cậu có bản lĩnh này?"
Nhóm Điền Điềm: "!"
Đừng hỏi!
Các người sẽ không muốn biết đâu!
Bọn họ không muốn nghe lại lần nữa đâu!
Cứu mạng!
Khương Chúc ngược lại tính tình tốt đến bất ngờ, vác rìu, nhe răng cười:
"Chuyện này nói ra thì dài, nhưng nếu các người đã hỏi, tôi cũng xin được nói thẳng thắn với mọi người vậy."
Nhóm Điền Điềm: "!"
Đừng!
Đại lão.
Đều là người ngoài cả!
Ngài đừng có thẳng thắn ở đây!
"Là thế này, con người tôi ấy mà, có một sở thích nhỏ, chính là thích c.h.ặ.t c.h.â.n người mang về l.i.ế.m."
Mọi người: "!"
Họ vừa nghe thấy cái gì thế này!
Kỳ Tễ: "?"
Cô ấy lại đang nói hươu nói vượn cái gì thế?
"Nhưng đừng lo, mấy cái chân cụt đó đều là tôi trả tiền mua rồi mới c.h.ặ.t."
Mọi người: "!"
Cô ta còn buôn bán bộ phận cơ thể người!
"Chặt người nhiều rồi, Thất gia cảm thấy tôi là nhân tài, bèn bảo tôi đi c.h.ặ.t tà ma, lấy bạo chế bạo."
"Đừng nói chứ, hiệu quả phết."
"Tà ma nhìn thấy tôi đều trốn xa tít!"
Mọi người: "!"
Trong phòng rơi vào sự im lặng quỷ dị.
Tất cả mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt kinh hãi.
—— Nhìn cây rìu cô đang vác trên vai.
Ngay cả mẹ Hứa nhìn thấy cây rìu uy phong lẫm liệt kia cũng im bặt.
Bà ta ho khan hai tiếng: "Tôi còn chút việc... đi trước đây."
Sau đó bỏ chạy như bay.
Gặp phải kẻ điên, ai mà không chạy chứ!
Còn về Hứa Kiều.
—— Tự cầu phúc đi.
Trong chốc lát, Hứa Kiều run lên như cái sàng.
Giữa sự im lặng quỷ dị này, Kỳ Tễ bước lên, giơ tay xoa đầu Khương Chúc.
"Được rồi, đừng dọa người ta nữa."
Nói rồi kéo cô ra sau, đoạt lấy cây rìu trong tay cô, đặt sang một bên.
"Vác mãi thế không mệt à?"
Khương Chúc liếc anh một cái, tự giác trở nên ngoan ngoãn.
"Mệt."
Anh trai kim chủ không cho vác thì không vác!
Thấy cô bỏ rìu xuống, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm:
"Xem ra vừa rồi Khương Chúc đùa với chúng ta thôi."
Vị đạo sĩ bên cạnh hừ lạnh hai tiếng: "Hừ, lòe thiên hạ!"
"Được rồi, mọi người ngồi xuống trước đi." Kỳ Tễ mở lời, "Tôi giới thiệu với mọi người một chút, vị này là Thiên Nhất đạo trưởng và Nam Phong đạo trưởng, họ chuyên xuống núi để bảo vệ các vị."
Nghe Kỳ Tễ giới thiệu như vậy, mọi người lập tức cung kính hẳn lên.
"Chào đạo trưởng!"
Chỉ cầu đạo trưởng có thể áp chế được thuộc tính điên khùng của Khương Chúc!
Thiên Nhất đạo trưởng và Nam Phong đạo trưởng thản nhiên gật đầu, trên mặt không có quá nhiều biểu cảm.
Kỳ Tễ tiếp tục giới thiệu: "Vị bên cạnh tôi là Khương tiểu thư, cũng đến để bảo vệ an toàn cho mọi người."
Khương Chúc ngoan ngoãn gật đầu.
Càng ngoan ngoãn, càng đáng sợ!
Mọi người: "!"
"Thế giới Quỷ Dị của Thư mời t.ử vong lần này sẽ do họ cùng các vị tiến vào."
Kỳ Tễ cho người mang lên hơn hai mươi sợi dây chuyền.
"Dây chuyền này là chìa khóa kết nối hai thế giới, chỉ cần tìm được cửa, các vị có thể dùng chìa khóa mở lối đi để trở về."
"Một chìa khóa chỉ cho phép một người đi qua."
"Nhưng đáng chú ý là, chất liệu của chìa khóa này rất dễ vỡ."
"Bởi vì chỉ có chất liệu này mới có thể liên thông hai thế giới mà không xuất hiện d.a.o động quỷ dị, không thu hút sự chú ý của quái vật."
"Cho nên, sau khi vào Thế giới Quỷ Dị, hy vọng các vị bảo vệ kỹ chiếc chìa khóa này."
"Đây là cách duy nhất để các vị sống sót trở về."
Mọi người nghe xong, thần sắc lập tức căng thẳng.
Sau khi nhận chìa khóa, họ vội vàng đeo lên cổ, sợ không cẩn thận làm rơi xuống đất vỡ mất.
"Bất kể gặp nguy hiểm gì trong Thế giới Quỷ Dị, hãy cố gắng tìm hai vị đạo trưởng và Khương tiểu thư giúp đỡ." Nhân viên công tác vừa phát dây chuyền vừa nói.
"Thất gia, cậu thật sự định để một con nhóc con đi bảo vệ bọn họ sao?" Thiên Nhất đạo trưởng nhíu mày nói.
Ông ta không cảm nhận được bất kỳ linh khí nào trên người Khương Chúc.
Rõ ràng là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o bịp bợm.
Kỳ Tễ cười nhạt: "Đạo trưởng yên tâm, cô ấy sẽ không gây rối đâu."
Thiên Nhất đạo trưởng rất bất mãn: "Thế giới Quỷ Dị không giống những nơi khác, một người thường thích lòe thiên hạ như cô ta, đừng nói là cứu người, vào Thế giới Quỷ Dị rồi, liệu có giữ được cái mạng nhỏ của mình hay không còn chưa biết chừng."
"Thất gia chẳng lẽ định để cô ta đi nộp mạng?"
Khương Chúc: "!"
Cái lão già này, nghi ngờ sự chuyên nghiệp của cô!
Đây là biến tướng đập bát cơm của cô mà!
Chiếc bánh kem trên tay bỗng nhiên không còn thơm nữa!
Cô vừa định nói gì đó để bảo vệ danh dự của mình.
Nào ngờ, vừa đứng dậy, một luồng quỷ khí đã ập tới, bao vây c.h.ặ.t chẽ toàn bộ biệt thự.
Khóe môi cô phả ra một làn hơi lạnh.
"Đến rồi ——"
Lúc đó, những người khác cũng có phản ứng:
"Chuyện gì thế này! Sao tôi bỗng nhiên thấy lạnh quá!"
"Tôi cũng cảm thấy thế!"
"Lạnh quá!"
"Càng lúc càng lạnh!"
"Quỷ dị quá! Chẳng lẽ là thứ đó đến rồi sao?"
Thiên Nhất đạo trưởng đứng ra: "Đừng hoảng loạn, cánh cửa Thế giới Quỷ Dị sắp mở ra, đây là hiện tượng bình thường."
Lập tức tế ra một lá bùa, muốn trấn áp quỷ khí, nhưng căn bản không trấn áp được.
Giây tiếp theo, tất cả mọi người đều mất đi ý thức.
Đợi Khương Chúc tỉnh lại, cô đang nằm trong một căn chung cư tràn ngập quỷ khí.
Trong phòng rất bẩn và lộn xộn, nhìn qua chỉ thấy toàn vết m.á.u.
Trên mặt đất bày đầy đồ chơi và b.úp bê vải.
Bên cạnh chiếc bàn ăn đầy những món ăn m.á.u me nhầy nhụa, có một cặp mẹ con với nụ cười quỷ dị đang ngồi, họ nhìn chằm chằm vào Khương Chúc, miệng người mẹ đóng mở một cách máy móc:
"Có khách đến rồi kìa ——"
"Còn đến tận hai người."
"Nào, mau qua đây ăn cơm đi ——"
Ánh mắt họ toát lên vẻ hưng phấn quỷ dị.
Khương Chúc: "?"
Hai người khách?
Cô nhìn quanh bốn phía.
Chỉ thấy cách đó không xa, một ông già râu tóc bạc phơ đang cắm đầu xuống nền đất đầy m.á.u, hồi lâu không bò dậy nổi.
Á!
Đây chẳng phải là Thiên Nhất đạo trưởng đòi đập bát cơm của cô sao!
Kẻ thù gặp nhau, đỏ con mắt là đây chứ đâu!
Cô nhe răng cười: "Hi ——"
