Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 96: Cầu Xin? Không Được Nha, Anh Ơi, Tôi Ấy Mà, Cũng Thích Nhìn Bộ Dạng Hấp Hối Của Người Ta

Cập nhật lúc: 06/04/2026 11:45

Phan Phúc trước đó là sợ con điên Khương Chúc này.

Nhưng bây giờ không sợ nữa.

Dù sao cô ta cũng để ý đến tên phế vật Bạch Thần kia, vậy vì sự an toàn của Bạch Thần, cô ta sẽ không thể chơi trò điên rồ với hắn.

Cho nên bây giờ, cô ta coi như là vật trong lòng bàn tay hắn.

Hắn muốn chơi thế nào, thì chơi thế đó.

Con ranh này không phải ngang ngược lắm sao?

Vậy hắn sẽ cho cô ta biết, cái giá của sự ngang ngược là gì!

“Mày mà không đến biểu diễn thoát hiểm dưới nước, tao sẽ để Bạch Thần đến biểu diễn.”

“Chậc, tao nghĩ, mày chắc cũng không muốn Bạch Thần bị c.h.ế.t đuối trong thùng nước đâu nhỉ?”

Bạch Thần nhàn nhạt ngước mắt.

Phan gia đúng là nuôi được một con súc sinh tốt.

Cậu ta vừa định nói gì đó, lại thấy Khương Chúc bước lên một bước, không nhanh không chậm mở miệng:

“Thoát hiểm dưới nước đúng không?”

“Thú vị đấy.”

“Nhưng chuyện thú vị thế này, tôi chơi một mình thì chán lắm.” Cô nhìn về phía Phan Phúc, lười biếng nói, “Chi bằng, hai chúng ta mỗi người một lần nhé? Xem ai biểu diễn tốt hơn?”

Bạch Thần hơi nhíu mày.

Phan Phúc cười ngặt nghẽo: “Được được được, mày đến đây mày đến đây, ông đây hôm nay phải xem xem, mày định biểu diễn thế nào.”

“Nhớ đấy, không được mang chìa khóa, cũng không được phủ vải đen!”

Sau đó hung tợn nhìn nhân viên: “Hôm nay cô ta mà có thể nhẹ nhàng thoát ra, thì tao sẽ cho chúng mày xuống nước ngâm hết!”

Đáy mắt nhân viên thoáng qua sự sợ hãi.

Sớm biết hôm nay tên thần kinh Phan Phúc này ở đây, bọn họ có thế nào cũng sẽ không mang đạo cụ nguy hiểm thế này lên.

Toang rồi.

Sẽ không thực sự hại c.h.ế.t cô bé kia chứ?

Ngay khi nhân viên đang khó xử, lại thấy Phan Phúc giật lấy chìa khóa, ném thẳng ra ngoài cửa sổ.

Sau đó vẫy vẫy tay với Khương Chúc: “Nào nào nào, qua đây, mời bắt đầu màn biểu diễn của cô.”

Hắn cười đầy mặt thịt mỡ.

Như từng con giòi đang ngọ nguậy trên mặt hắn.

Khương Chúc lại chẳng hề gì, làm bộ định tiến lên.

Bạch Thần gần như theo bản năng kéo cổ tay cô lại.

“Hả?” Khương Chúc quay đầu.

Bạch Thần trầm mặt, cực lực làm ra vẻ lạnh lùng, nhưng đáy mắt vẫn thoáng qua một tia quan tâm.

Cậu ta im lặng hồi lâu, có chút cứng nhắc hỏi:

“Tại sao lại đi?”

Phan Phúc căn bản không làm gì được cô.

Cô có thể bỏ chạy mà không phải sao?

“Hả? Nhưng hắn dùng cậu để uy h.i.ế.p tôi mà.”

Bạch Thần khựng lại, đáy mắt ít nhiều có thêm vài phần ánh sáng.

“Vì tôi?”

Nhưng trước đây cô không phải nói, ghét cậu ta nhất sao?

Tại sao bây giờ...

Vốn tưởng Khương Chúc sẽ gật đầu, dịu dàng nói là vì cậu ta, nhưng không phải.

Khương Chúc chỉ ‘Hả?’ một tiếng, sau đó vẻ mặt khó hiểu:

“Đương nhiên là vì bản thân tôi rồi.”

Dám uy h.i.ế.p cô.

Gan to đến mức này.

Cái này không đ.á.n.h cho thằng này một trận nhừ t.ử thì sao được?

Thấy Bạch Thần vẻ mặt do dự ngỡ ngàng, Khương Chúc tưởng cậu ta đang sợ hãi, bèn theo thói quen giơ tay xoa đầu cậu ta, hào sảng mở miệng:

“Đừng lo, không sao đâu.”

Hành động quá mức quen thuộc này, khiến lông mi Bạch Thần khẽ run.

Cô hình như, thực sự đã trở lại rồi.

Còn chưa đợi cậu ta phản ứng, Khương Chúc đã sải hai bước dài, đến trước mặt Phan Phúc.

Phan Phúc chỉ chỉ thùng nước: “Vào đi.”

Nói rồi, lại đ.á.n.h giá Khương Chúc từ trên xuống dưới hai lần: “Chậc chậc chậc, hay là cởi bớt hai cái áo rồi hẵng vào, nếu không mặc nhiều thế này, lát nữa chẳng còn gì đáng xem nữa.”

Con gái bình thường nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ tức giận xấu hổ.

Nhưng Khương Chúc không có.

Cô thế mà gật gật đầu theo: “A đúng đúng đúng.”

Nói rồi cởi áo khoác ra.

Ngay khi mọi người nhìn chằm chằm vào cô, mong chờ cô cởi hết quần áo, lại thấy cô không cởi tiếp nữa, mà xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn nhỏ nhắn.

Phan Phúc khó hiểu: “Cô làm cái gì thế? Sao không cởi tiếp nữa?”

Khương Chúc nhìn hắn, nhe tám cái răng ra cười:

“Tôi cũng đâu có nói, tôi sẽ là người xuống nước đầu tiên đâu.”

Bạch Thần nhướng mày, cười.

“Hả?”

Không đợi Phan Phúc phản ứng lại, Khương Chúc đã thuận tay cầm lấy cái kéo, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, lột sạch hắn.

“Mày làm cái gì!” Phan Phúc che lấy quần lót của mình, kinh ngạc thốt lên.

Mọi người đều vẻ mặt ngơ ngác.

“Anh nói cởi sạch trước mà!”

Khương Chúc dẫm lên ghế, kéo sợi xích sắt trong nước, lại lôi Phan Phúc về phía trước, trói hắn c.h.ặ.t cứng.

Vốn tưởng thế là xong.

Ai ngờ, giây tiếp theo, cô như một lực sĩ, trở tay kéo một cái, thế mà trực tiếp ném Phan Phúc vào trong thùng nước.

Mọi người: “!”

Đệch!

Con bé này, không chỉ điên, mà còn khỏe như trâu!

“Khương Chúc, mày làm thế với tao, không sợ tao g.i.ế.c c.h.ế.t Bạch Thần sao!” Phan Phúc vùng vẫy trong nước, giận dữ mắng to.

Khương Chúc nghiêng đầu: “Vẫn còn sức nói chuyện cơ à?”

Cô ấn một cái nút bên cạnh.

Giây tiếp theo, nước trong thùng xối xả chảy vào, rất nhanh đã ngập đến cổ Phan Phúc.

Thân hình béo ú của Phan Phúc bị xích sắt trói c.h.ặ.t, không ngừng vùng vẫy trong nước, giống như một con sâu thịt trắng khổng lồ:

“Thả tao ra! Mau thả tao ra!”

Cảm giác ngạt thở mãnh liệt do nước ép vào l.ồ.ng n.g.ự.c, cùng với nước tạt vào mắt, đều khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t.

Mà mực nước bên dưới không ngừng dâng lên, càng khiến hắn hoảng loạn luống cuống.

“Cứu mạng ——!”

“Tao sắp c.h.ế.t đuối rồi!”

Bên cạnh có người muốn giúp cứu người.

Ngặt nỗi, Khương Chúc xoay người một cái, cười vô tội lại xinh đẹp:

“A, ai muốn là người tiếp theo lên nào?”

“Hay là, muốn từng người từng người một?”

“Tôi đều được nha.”

“Tôi cái gì không có, chứ thời gian chơi đùa thì nhiều lắm nha.”

Lời này vừa thốt ra, ai còn dám tiến lên?

Mọi người nhao nhao lùi lại, tránh xa con điên Khương Chúc này.

Phan Phúc cuối cùng cũng sợ rồi, ngọ nguậy cơ thể như sâu thịt:

“Tôi sai rồi, Khương Chúc, tôi thực sự sai rồi, cô thả tôi ra đi! Tôi thực sự sắp c.h.ế.t đuối rồi!”

Ngoài mặt cầu xin tha thứ, trong lòng lại đang nghĩ, đợi hắn ra ngoài rồi, nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t Khương Chúc!

Vốn tưởng nghe thấy hắn cầu xin, Khương Chúc sẽ trực tiếp xách hắn từ trong nước ra.

Nhưng không có.

Khương Chúc chỉ chậm rãi nói: “Vẫn chưa đủ đâu nha.”

“Anh ơi, tôi ấy mà, giống anh, cũng thích nhìn bộ dạng giãy giụa hấp hối của người ta.”

“Anh xem anh kìa, đây chẳng phải vẫn sống sờ sờ ra đấy sao?”

“Thế này thì không được, tôi không thích đâu.”

Phan Phúc: “!”

Nỗi sợ hãi mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Lần này, hắn thực sự sợ rồi!

“Khương Chúc, cô nghe tôi nói, tôi thực sự biết sai rồi...”

Còn chưa đợi hắn nói xong, tay Khương Chúc đã ấn đầu hắn, ấn mạnh xuống.

Ấn hai giây, thở ba giây, lại ấn ba giây, thở bốn giây...

Đảm bảo để hắn bơi lội giữa ranh giới sinh t.ử.

Không c.h.ế.t được, lại không ngất được.

Phan Phúc không ngừng run rẩy giãy giụa, nhưng vô dụng, căn bản không thoát ra được.

Ngay khi hắn sắp ngất đi, Khương Chúc mới xách hắn lên, ném mạnh xuống đất.

Khương Chúc ngồi xổm trước mặt hắn: “Anh ơi, thế nào, thích cảm giác giãy giụa hấp hối không?”

Phan Phúc hoàn hồn, run như cầy sấy.

“Cô... cô đừng qua đây!”

“Khương Chúc, tao nói cho mày biết, chuyện này chưa xong đâu!”

“Tao nhất định sẽ khiến mày sống không bằng c.h.ế.t!”

Khương Chúc mỉm cười, vặn vặn cổ.

Tiến lên tung một cước.

“Chưa xong đúng không?”

“Sống không bằng c.h.ế.t đúng không?”

“Dám uy h.i.ế.p bố mày đúng không?”

“Bố mày cho mày mặt mũi rồi đúng không?”

“Bà nội cha nó.”

“Nhịn mày lâu lắm rồi biết không!”

Khương Chúc đ.á.n.h cho người ta một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Đến khi mặt Phan Phúc sưng vù không nói ra lời, cô mới thu tay.

“Sau này nhìn thấy bố mày, thì tránh xa ra một chút cho bố!”

“Nếu không, gặp mày lần nào, đ.á.n.h mày lần đó, hiểu?”

Phan Phúc mặt mũi bầm dập, lại gật đầu lia lịa.

Dục vọng cầu sinh cực mạnh.

Mọi người: “!”

Đệch!

Con mụ này vừa hung vừa ác a!

Ai ngờ giây tiếp theo, Khương Chúc dùng khăn ướt lau tay, tiến lên hai bước, ngẩng đầu cười với Bạch Thần:

“Xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Nụ cười đó, sạch sẽ thuần khiết, mềm mại đáng yêu cực kỳ.

Mọi người: “!”

Ác phụ này, thế mà lại ngọt ngào c.h.ế.t tiệt!

Ra khỏi phòng bao, ở chỗ rẽ, dưới ánh đèn, Bạch Thần trở tay ép cô vào tường.

“Khương Chúc, nếu không phải vì cái ấm trà cổ, cả đời này cô có phải sẽ không bao giờ đến tìm tôi không?”

Khương Chúc không đáp lời, Bạch Thần liền nhìn ra sự ngầm thừa nhận của cô.

Ánh mắt cậu ta trầm xuống vài phần, giọng nói khàn khàn:

“Khương Chúc, tôi hận cô!”

Khương Chúc: “?”

Hận... cô?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.