Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 393: Phòng Khai Tế Đến

Cập nhật lúc: 02/05/2026 03:06

Sắc mặt Sở Vĩ Hạo khó coi cúp điện thoại.

Sở Nhiễm nước mắt lưng tròng nhìn ông: “Ba, Lạc Lạc nói sao ạ? Em ấy đồng ý ra mặt chưa?”

Sở Vĩ Hạo thở dài một hơi: “Nó không có nhà.”

“Không có nhà? Không có nhà thì ở đâu ạ?” Nước mắt Sở Nhiễm rơi càng nhiều hơn: “Lạc Lạc chắc chắn là không muốn giúp con. Con... Cư dân mạng không biết gì thì thôi đi, nhưng Lạc Lạc em ấy biết rõ mọi chuyện mà!”

“Sao em ấy có thể mặc kệ cư dân mạng c.h.ử.i mắng con chứ?”

Cô ta nức nở khóc lóc, gục lên vai Tống Thiên Nhã, khóc nấc lên từng hồi.

Tống Thiên Nhã vừa an ủi cô ta, vừa nhìn Sở Vĩ Hạo: “Con bé thật sự không có nhà sao?”

Trong đầu Sở Vĩ Hạo nghĩ đến những lời vừa rồi, bên tai lại nghe tiếng khóc của Sở Nhiễm, sắc mặt trắng bệch.

“Ông xã, ông sao vậy? Ông xã!”

Cơ thể Sở Vĩ Hạo lảo đảo, ông xua tay: “Về trước đi! Sở Lạc đến Hoắc gia rồi, hôm nay không gặp được nó đâu.”

“Hoắc gia!” Sở Nhiễm trợn tròn mắt: “Lạc Lạc và Hoắc gia có quan hệ gì, sao em ấy lại đến Hoắc gia? Ba, Lạc Lạc chính là không muốn gặp chúng ta, cho nên mới...”

“Về trước đã!” Sở Vĩ Hạo đột nhiên trầm giọng lên tiếng.

“...” Những lời còn lại của Sở Nhiễm đều bị nghẹn lại trong cổ họng.

Ba người lên xe rời đi.

Bảo vệ đợi bọn họ đi khuất, mới gọi điện thoại cho biệt thự của Sở Lạc, và cả biệt thự Hoắc gia ở ngọn núi bên cạnh.

Hoắc Tiêu Minh sắc mặt lạnh lùng cúp điện thoại.

Anh quay đầu lại liền nhìn thấy Sở Lạc đang cùng Dương Đại cắt hoa trong vườn.

Ánh nắng chan hòa, Sở Lạc đứng giữa khóm hoa, khoảnh khắc cô cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống từ bờ vai, cô tiện tay vén ra sau tai, để lộ chiếc cổ thon dài.

“A Cửu, mau qua đây.” Dương Đại vẫy tay với Hoắc Tiêu Minh.

Bà lại quay đầu sang ghét bỏ nói với Sở Lạc: “Thằng nhóc thối này, một chút nhãn lực cũng không có, không thấy chúng ta đang thiếu một người xách giỏ hoa sao?”

Nói xong, bà lại cười híp mắt nói với Sở Lạc: “Lạc Lạc à, EQ của A Cửu tuy có hơi thấp một chút. Nhưng ưu điểm của nó cũng rất rõ ràng.”

Bà kéo tay Sở Lạc, chỉ về phía Hoắc Tiêu Minh đang đi tới.

“Khuôn mặt đó, đúng là không bới ra được khuyết điểm nào.”

“Vóc dáng này, đôi chân dài này, bờ vai rộng eo thon này...” Chiêm ngưỡng con trai mình, Dương Đại không hề đỏ mặt mà khen ngợi: “Nhìn khắp cả Đế Kinh này, người có bản lĩnh hơn A Cửu thì không trẻ trung đẹp trai bằng nó, người trẻ trung đẹp trai hơn nó thì lại không có bản lĩnh bằng nó.”

Đáng tiếc, lại mang tính cách của một hòa thượng.

Gặp được cô gái mình thích cũng không biết đường theo đuổi, còn phải để người làm mẹ như bà ra tay.

Vô dụng.

Lại nhìn Lạc Lạc xem.

Xinh đẹp thế này!

Hiểu chuyện thế này!

Thông minh thế này!

Có năng lực thế này!

Hu hu hu!

Nếu đây là con gái của bà, thằng nhóc thối A Cửu kia đừng hòng đến gần Lạc Lạc!

Càng nghĩ, Dương Đại lại càng hung hăng trừng mắt lườm Hoắc Tiêu Minh một cái.

Hoắc Tiêu Minh đã đi đến gần: “...”

Dương Đại nhìn biểu cảm nghi hoặc của anh, ném chiếc giỏ đựng hoa trong tay vào lòng anh: “Đi theo.”

Hoắc Tiêu Minh: “...”

Anh vươn tay, gạt những cành hoa mọc ngang ra, những ngón tay thon dài vừa vặn chạm vào gấu váy màu trơn của Sở Lạc.

Gấu váy thong thả lướt qua mu bàn tay anh, mang theo một trận tê dại.

Hoắc Tiêu Minh vẫn giữ tư thế khom lưng, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía bóng lưng Sở Lạc, anh theo bản năng nắm lấy gấu váy của cô.

Sở Lạc quay đầu lại, nghi hoặc nhìn anh.

Hoắc Tiêu Minh đè nén trái tim đang đập thình thịch của mình, từ từ buông tay ra, làm như không có chuyện gì đứng thẳng dậy: “Không có gì.”

Sở Lạc: “...”

Ánh nắng vừa đẹp, gió nhẹ mơn man, hương hoa thoang thoảng.

Nụ cười của Hoắc Tiêu Minh quá ch.ói mắt, Sở Lạc chỉ nhìn một cái, liền quay đầu đi, bước theo Dương Đại.

...

Bệnh viện.

Tống Thiên Nhã đẩy cửa phòng bệnh bước vào, nói với Sở Vĩ Hạo đang nửa nằm nửa ngồi trên giường: “Bác sĩ nói ông là do quá lo âu, cho nên mới dẫn đến hoa mắt ch.óng mặt.”

Sở Vĩ Hạo yếu ớt tựa vào đầu giường: “Nhiễm Nhiễm đâu?”

“Về công ty rồi.” Tống Thiên Nhã nói một cách tùy ý: “Lạc Lạc không chịu ra mặt giúp con bé, con bé cũng chỉ đành tự dựa vào chính mình thôi.”

Sở Vĩ Hạo cụp mắt xuống: “Đi lúc nào?”

Tống Thiên Nhã: “Ông vừa đến bệnh viện, con bé liền đi rồi.”

Sở Vĩ Hạo: “...”

Tống Thiên Nhã đắp lại chăn cho ông, vừa ngẩng đầu lên liền thấy sắc mặt ông không vui: “Ông không phải đang giận Nhiễm Nhiễm đấy chứ! Ông đâu phải không biết tình cảnh hiện tại của Nhiễm Nhiễm? Nếu cứ kéo dài thêm nữa, con bé sẽ không thể trụ lại trong giới giải trí được nữa đâu.”

“Đó chính là ước mơ của Nhiễm Nhiễm đấy!”

“...” Sở Vĩ Hạo day day sống mũi: “Tôi chưa nói gì cả.”

“Ông chưa nói gì, nhưng biểu cảm của ông đã nói lên tất cả rồi.” Tống Thiên Nhã ngồi xuống ghế: “Lạc Lạc thì thôi đi, con bé không được nuôi dưỡng trong nhà, với Nhiễm Nhiễm cũng chẳng có tình cảm gì, không muốn giúp Nhiễm Nhiễm, tôi có thể hiểu được.”

“Nhưng A Hằng không ra mặt... còn cả A Tinh nữa...” Nhắc đến hai đứa con trai này, Tống Thiên Nhã bất mãn thở hắt ra một hơi.

“A Tinh nói sao?”

“Còn có thể nói sao nữa? Cứ hỏi Nhiễm Nhiễm xem có phải do con bé làm không, nếu không phải, thì trực tiếp ra mặt gửi thư luật sư, tìm ra kẻ tung tin đồn nhảm đó, kiện hắn ta.”

Sở Vĩ Hạo: “Đó cũng là một cách.”

“Cách gì chứ? Ông từng thấy nghệ sĩ nào trong giới giải trí xảy ra chút chuyện, liền thật sự đi tìm luật sư chưa? Đều chỉ là cảnh cáo ngoài miệng thôi.” Tống Thiên Nhã lườm ông một cái.

“Con bé là nghệ sĩ, sau này có thể sẽ xào CP, có thể vì tuyên truyền phim truyền hình, điện ảnh mà có một vài tin đồn tình ái.”

“Chẳng lẽ cứ có tin đồn là con bé phải đi kiện người ta sao?”

Tống Thiên Nhã càng nói càng giận: “A Tinh tự ỷ vào địa vị của mình trong giới giải trí cao, nó liền tưởng Nhiễm Nhiễm cũng có thể giống như nó.”

Sở Vĩ Hạo: “Chuyện lần này khác với những chiêu trò xào tin đồn trong giới giải trí.”

“Khác chỗ nào chứ.” Tống Thiên Nhã mất kiên nhẫn trừng mắt nhìn ông: “Ông căn bản không hiểu giới giải trí, không biết giới giải trí vận hành như thế nào.”

Sở Vĩ Hạo thở ra một hơi, cảm thấy đầu càng đau hơn: “Vậy Nhiễm Nhiễm định làm thế nào?”

“Cách tốt nhất, là để tên trợ lý kia chủ động ra mặt thừa nhận mình tung tin đồn nhảm. Còn chuyện của Lạc Lạc, tốt nhất cũng là để Lạc Lạc ra mặt, thừa nhận con bé không bị đuổi ra khỏi nhà.”

Sở Vĩ Hạo: “...”

Đầu càng đau hơn.

Nhiễm Nhiễm chính là muốn bản thân không cần làm gì cả, người khác ra mặt giải quyết toàn bộ vấn đề?

Đối với con bé mà nói, đương nhiên đó là cách giải quyết tốt nhất rồi.

Nhưng đối với những người khác...

Trong đầu lại xẹt qua những lời lẽ trào phúng kia.

Đau đầu quá!

...

“Anh hai, anh thật sự không thể giúp em sao? Em thật sự chưa từng làm, em không có!” Sở Nhiễm sốt sắng gọi điện thoại.

Nhưng giọng điệu của Sở Tinh ở đầu dây bên kia lại rất bất đắc dĩ: “Nhiễm Nhiễm, nếu em thật sự không làm gì cả, nghe lời anh hai, kiện hắn ta. Anh hai sẽ sắp xếp luật sư giỏi nhất cho em, cho dù bên phía anh hai không có, thì tập đoàn cũng có thể sắp xếp cho em.”

“Em không muốn kiện! Anh hai, không còn cách nào khác sao? Địa vị của anh trong giới cao như vậy, nếu anh ra mặt, những cư dân mạng đó, những phương tiện truyền thông đó đều sẽ nể mặt anh mà.”

Sở Tinh khẽ thở ra một hơi: “Nhiễm Nhiễm, đây không phải là chuyện nhỏ.”

“Vậy anh hai bảo Lạc Lạc ra mặt đính chính trên Weibo đi.” Sở Nhiễm lùi một bước: “Anh hai, anh biết mà, căn bản không phải em đuổi Lạc Lạc ra ngoài, là Lạc Lạc tự mình muốn dọn ra ngoài. Chuyện này có liên quan gì đến em đâu!”

“Dựa vào đâu mà bọn họ lại nói em như vậy?”

“Anh cả cũng không giúp em.”

“Ba mẹ cũng không quản em!”

“Anh hai, anh không thể không giúp em được?”

Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc xé ruột xé gan của Sở Nhiễm.

Sở Tinh khẽ thở ra một hơi: “Anh thử xem sao.”

“Cảm ơn anh hai, em biết ngay chỉ có anh hai là tốt với em nhất.”

Cúp điện thoại, Sở Nhiễm dùng ngón trỏ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, soi gương nhìn một chút, cầm ly nước lên ực một ngụm lớn.

Khóc đến khản cả cổ rồi.

Hừ!

Đều tại Sở Lạc, nếu là trước kia, đâu cần cô ta phải khóc lóc, chuyện vừa xảy ra, đã được giải quyết êm đẹp rồi.

Từ khi Sở Lạc trở về, mọi thứ đều thay đổi.

Cốc cốc cốc.

“Vào đi.”

Trợ lý đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hoảng hốt: “Chị Nhiễm, anh Khai Tế đến rồi, đang ở bên ngoài.”

Cậu ta mang vẻ mặt khó xử: “Không cản được, anh ấy ầm ĩ nhất định đòi gặp chị.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 393: Chương 393: Phòng Khai Tế Đến | MonkeyD