Thiên Kim Thật Mang Thai Con Hoang - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/08/2026 07:01
Đời người vẫn còn dài.
Tôi không muốn nửa đời sau của mình phải sống khổ sở.
Nhưng nghĩ tới tính khí bá đạo, cứng rắn và hung hăng của người đàn ông kia, tôi lại có phần lo sợ.
Nếu tôi tự tiện phá t.h.a.i rồi sau này để anh biết được, không chừng thật sự sẽ khiến anh nổi điên.
Đến lúc ấy mới đúng là xong đời.
Tôi cứ thế mắc kẹt giữa hai lựa chọn.
Cuối cùng đành gom hết can đảm gửi cho anh một tin nhắn WeChat:
“Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Nếu bản thân không thể quyết định thì cứ giao quyền lựa chọn cho anh.
Dù kết quả cuối cùng ra sao, sau này anh cũng không thể quay sang trách tôi.
Nhưng ba ngày liên tiếp trôi qua.
Anh vẫn chẳng hề trả lời.
Tôi tức đến mức mắng thầm anh là đồ đàn ông cặn bã.
Sau đó chặn sạch mọi phương thức liên lạc với anh.
Dù sau khi làm xong có hơi hối hận, nhưng ít nhất trong lòng cũng hả giận.
Đúng lúc tôi chuẩn bị đến bệnh viện giải quyết cái thai, bố mẹ ruột giàu có đột nhiên tìm đến.
Họ nói tôi chính là cô con gái ruột thất lạc nhiều năm trước.
Đúng là tin vui từ trên trời rơi xuống.
Tôi lập tức nghĩ cuộc sống sau này hẳn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Thế nên mới xuất hiện tình cảnh ban đầu.
Còn chuyện bản thân mang thai, tôi cũng chưa từng nghĩ phải che giấu.
Chỉ nhìn chiếc Mercedes sang trọng tới đón mình cùng căn biệt thự rộng lớn của nhà họ Thẩm, tôi đã biết gia đình này chắc chắn không phải dạng bình thường.
Nếu tôi phá thai, sau đó người đàn ông họ Cố kia đột nhiên hối hận rồi tới tìm, chắc nhà họ Thẩm vẫn đủ sức bảo vệ tôi.
Tôi cẩn thận liếc nhìn bố, quyết định thành thật khai báo.
“Bố, con chỉ biết người đó họ Cố.”
Đến tên còn không biết?
Ánh mắt của cả nhà nhìn tôi lập tức xuất hiện sự ghét bỏ.
Tôi hơi xấu hổ, cúi thấp đầu xuống.
Mẹ hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Bản thân con định thế nào?”
Tôi lập tức ngẩng lên:
“Con muốn bỏ.”
Bố mẹ cùng anh trai gần như đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Sắc mặt cũng dịu lại đôi chút.
“Nhưng...”
Anh trai đã có vẻ không kiên nhẫn:
“Lại nhưng cái gì?”
Tôi căng thẳng siết tay:
“Nhưng người kia... khá đáng sợ. Con sợ nếu anh ấy biết...”
Tôi còn chưa kịp nói hết, anh trai đã cắt ngang.
Anh bật cười đầy khinh thường:
“Cái chỗ nhỏ nơi mày sống thì có thể xuất hiện nhân vật ghê gớm gì?”
Mẹ cũng kiêu ngạo nói tiếp:
“Con vừa trở về nên có lẽ chưa biết địa vị của nhà họ Thẩm.
Ở thủ đô này, ngoại trừ vài đại gia tộc có căn cơ lâu năm, còn lại cho dù người kia giàu đến đâu, chỉ cần nhà họ Cố chịu đứng sau chúng ta thì chẳng có gì phải sợ.
Họ Cố...
Chẳng lẽ con muốn nói là...”
Đang nói, bà bỗng nhìn tôi một cái.
Ngay sau đó bật cười đầy ý vị.
Một cô gái lớn lên ở vùng quê như tôi, sao có thể có liên hệ gì với Thái t.ử gia cao cao tại thượng của đất kinh thành.
Tôi nhận ra sự khinh thường trong ánh mắt của bọn họ.
Nhưng cũng chẳng cảm thấy quá khó chịu.
Dù sao từ bé tới lớn tôi vốn sống trong ánh mắt như thế.
Ở quê, bà ngoại là người duy nhất thật lòng che chở cho tôi.
Ngoài bà ra, chưa có mấy ai thật sự coi trọng tôi.
Vì vậy, chỉ cần gia đình này còn để ý thể diện, không công khai làm nhục tôi, thỉnh thoảng cho tôi ít tiền tiêu thì đã tốt hơn cuộc sống trước kia rất nhiều.
Bố quyết định không chút do dự:
“Ba ngày nữa để anh con đưa con tới bệnh viện xử lý.
Con là con gái ruột nhà họ Thẩm, vừa tìm về đã chưa chồng mà có thai. Nếu để truyền ra ngoài thì còn mặt mũi gì nữa?”
Tôi gật đầu, rồi ngập ngừng hỏi:
“Ngày mai không được sao bố?”
Bố quay mặt đi, rõ ràng chẳng muốn nhìn tôi thêm.
“Mấy ngày tới nhà ta có chuyện lớn. Khi đó sẽ dẫn con theo, đến nơi con tự khắc biết.”
“Vâng ạ.”
Tôi âm thầm vui vẻ.
Ba ngày so với một ngày cũng đâu khác nhau nhiều.
“Anh, nhà mình có bao nhiêu chiếc xe vậy?”
Tôi tò mò vuốt nhẹ lên chiếc siêu xe trước mắt.
Anh trai nhìn vẻ kinh ngạc của tôi thì dường như rất hưởng thụ.
“Chiếc này là Porsche 718 của anh. Thế nào, cũng khá đẹp đúng không?
Mẹ không thích tự lái xe. Bố có một chiếc Maybach, còn Ngữ Nhu dùng Porsche Panamera.
Tổng mấy chiếc xe trong nhà cũng phải vài triệu.”
Tôi lập tức mở to mắt:
“Wow, hóa ra nhà mình giàu thật.”
Anh trai tỏ ra vô cùng hài lòng với phản ứng của tôi.
“Mấy ngày nay biểu hiện của em cũng coi như biết điều. Nếu không phải chuyện...”
3
Ánh mắt anh ta lướt qua bụng tôi, giọng nói nhanh ch.óng lạnh đi.
“Thôi thế này đi. Sau này đợi Ngữ Nhu lái chán chiếc xe của nó, muốn đổi chiếc mới, anh sẽ bảo nó để lại chiếc cũ cho em.
Dù gì em cũng là em gái ruột của anh, ra ngoài cũng không thể quá mất mặt.”
Tim tôi lập tức đập nhanh vì vui.
“Cảm ơn anh, anh tốt quá.”
Thế nhưng sâu trong lòng vẫn có một chút bất an kỳ lạ.
Tôi bất giác nghĩ đến chiếc xe của người đàn ông kia.
Hình như...
Xe của anh còn đắt hơn xe trong nhà tôi rất nhiều.
Thôi.
Đừng nghĩ tới tên đàn ông phụ bạc ấy nữa.
Đợi giải quyết đứa bé xong, dưỡng sức khỏe cho tốt.
Sau đó cứ ngoan ngoãn sống ở nhà họ Thẩm, thỉnh thoảng được chia chút lợi ích.
Dù sao cũng tốt hơn những ngày tháng trước kia gấp nhiều lần.
Còn người đàn ông mang họ Cố ấy...
Một người ở trời nam, một người ở đất bắc.
