Thiên Kim Thật Ốm Yếu Biết 100 Triệu Điểm Huyền Học Có Gì Sai? - Chương 215: Có Thù! Mối Thù Sinh Tử!
Cập nhật lúc: 02/04/2026 17:17
Hai người vừa nãy còn đang chàng chàng thiếp thiếp, bị tiếng “oẹ” này làm cho nghẹn họng, vội vàng buông nhau ra.
Hứa Hồng Sâm quay đầu nhìn Trì Vũ đang đứng phía sau, hai mắt sáng rực.
Tối nay hiếm khi Trì Vũ mặc lễ phục, dung mạo của cô vốn đã xinh đẹp, nay lại được trang điểm tỉ mỉ, khiến Hứa Hồng Sâm nhìn đến ngẩn ngơ, ánh mắt có chút nóng bỏng xen lẫn vài phần ý đồ xấu xa.
Trì Vũ chạm phải ánh mắt của hắn, khẽ nhíu mày, có chút chán ghét.
Trì Nhạc chú ý tới ánh mắt Hứa Hồng Sâm nhìn Trì Vũ, lập tức nổi giận: “Mắt anh không xài thì đem đi quyên góp đi!”
Hứa Hồng Sâm thu hồi ánh mắt, nhìn sang Đường Thư Ý, thấy cô ta không biến sắc mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn Trì Nhạc, cười hỏi: “Hai vị này là?”
Đường Thư Ý giải thích: “Họ là thiếu gia và tiểu thư của nhà họ Trì, gia tộc giàu nhất cả nước.”
Trong mắt Hứa Hồng Sâm lóe lên một tia sáng mờ ám, rất nhanh, nhưng vẫn bị Đường Thư Ý bắt được. Nụ cười trên mặt cô ta càng đậm hơn, nhưng trong mắt Hứa Hồng Sâm, cô ta cười chỉ vì được gặp hắn mà thôi.
Trì Nhạc lười để ý đến cặp đôi rõ ràng đang mỗi người một bụng quỷ kế này, anh bước đến cạnh Trì Vũ: “Chúng ta về thôi.”
Trì Vũ nhìn Đường Thư Ý, nói: “Chị Thư Ý, ông Đường hình như đang tìm chị đấy, chị tốt nhất là đi cùng bọn em đi.”
Hứa Hồng Sâm vội nắm lấy tay Đường Thư Ý, tay kia đút vào túi quần, sờ sờ thứ bên trong: “Thư Ý, anh muốn ở cạnh em thêm một lát nữa.”
Đường Thư Ý chưa kịp lên tiếng, Trì Vũ ở bên cạnh đã mở miệng trước.
“Hai người không phải định bỏ trốn đấy chứ?” Trì Vũ tò mò hỏi, “Em chưa thấy ai bỏ trốn bao giờ đâu nha? Bên ngoài toàn là bảo vệ, hình như chỉ có chỗ này là rời khỏi phòng tiệc được. Tầng hai thôi cũng không cao lắm, cùng lắm là tàn phế. Vì tình yêu của hai người, em tin vị tiên sinh này làm được mà.”
Hứa Hồng Sâm: …
“Tôi không có ý định bỏ trốn!” Hứa Hồng Sâm nói, “Tôi sẽ khiến ông cụ Đường chấp nhận tôi! Tôi muốn đường đường chính chính, nở mày nở mặt rước Thư Ý về làm vợ.”
Ai thèm nhảy lầu chứ, vì một người phụ nữ thế này, lỡ ngã tàn phế thì lỗ to!
Đường Thư Ý vẻ mặt cảm động nhìn hắn: “A Sâm, em tin anh nhất định làm được!”
Hứa Hồng Sâm thề thốt son sắt: “Anh sẽ cố gắng!”
Trì Vũ cười lạnh: “Cố gắng? Cố gắng thế nào? Dùng t.h.u.ố.c trong túi anh sao?”
Hứa Hồng Sâm kinh hãi, sao cô ta biết được?
“Thuốc?” Đường Thư Ý nhìn Hứa Hồng Sâm, “Thuốc gì cơ?”
Hứa Hồng Sâm tuy trong lòng hoảng hốt, nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, lấy ra một lọ t.h.u.ố.c, bên trên ghi chữ vitamin: “Mấy ngày nay anh nhớ em đến mức cơm bưng không màng, trà pha chẳng thiết, bố anh sợ anh xảy ra chuyện nên mua ít vitamin bắt anh uống.”
Nói xong, hắn còn tự khâm phục chính mình, hắn đúng là thiên tài, nói thế này vừa tránh được hiểu lầm, lại vừa làm Thư Ý cảm động.
Đường Thư Ý quả nhiên tỏ ra rất cảm động: “A Sâm, anh chịu khổ rồi.”
Hứa Hồng Sâm nhìn cô ta, mặt đầy thâm tình: “Vì em, mọi thứ đều xứng đáng.”
Vitamin?
Trì Vũ cười khẩy, tốt nhất là thế!
Cô lười dây dưa với tên này, kéo Trì Nhạc quay người chuẩn bị rời đi. Trì Chi Hằng nói không sai, Đế Đô có bao nhiêu thiên sư lợi hại, nếu không phải vừa nãy thấy Trì Nhạc có chút tò mò, cô cũng lười thả Trì Nhạc qua đây.
Bây giờ nhìn con quỷ trong cơ thể Hứa Hồng Sâm và Đường Thư Ý đều có mục đích không trong sáng, Vu Hằng rõ ràng đã nhúng tay vào chuyện này rồi, cũng không biết ông ta đóng vai trò gì trong đó. Chuyện này không phải không có Trì Nhạc thì không giải quyết được, chẳng việc gì phải lội vào vũng nước đục này.
Đường Thư Ý thấy hai người rời đi, vội nói: “Đợi đã.”
Trì Nhạc nhìn ra Trì Vũ đã mất kiên nhẫn, nhưng thể diện của nhà họ Đường vẫn phải nể. Anh trấn an em gái, quay người nhìn Đường Thư Ý: “Còn chuyện gì sao?”
Đường Thư Ý cười nói: “Hai người mới đến Đế Đô, ngày mai tôi đưa hai người đi dạo nhé?”
Trì Nhạc lập tức từ chối: “Không cần.”
Đường Thư Ý bước đến trước mặt anh, nước mắt nháy mắt lưng tròng: “Tôi chỉ muốn ngày mai được gặp A Sâm một chút, chúng tôi đã lâu không gặp nhau rồi, xin hai người đấy.”
Trì Nhạc: …
Anh nhìn Đường Thư Ý đang khóc lóc t.h.ả.m thiết trước mặt, thật khó để liên hệ với nữ quỷ hung hăng dọa người vừa nãy.
Đường Thư Ý quay lưng về phía Hứa Hồng Sâm, nhỏ giọng dùng âm lượng chỉ hai người họ nghe thấy: “Cậu mà không đồng ý, tôi sẽ khiến Đường Thư Ý hồn bay phách lạc.”
Trì Nhạc: …
Đúng là nữ quỷ vừa nãy rồi!
Lúc Trì Nhạc còn đang ngẩn người, Đường Thư Ý nháy mắt lại đổi sắc mặt, vô cùng đáng thương nói: “Xin cậu đấy.”
Trì Nhạc: …
Lật sách còn không nhanh bằng cô lật mặt.
Trì Nhạc không muốn đồng ý, nhưng Trì Vũ lại kéo anh một cái.
Trì Vũ quay người nhìn Đường Thư Ý: “Được thôi, vậy làm phiền chị rồi.”
Đường Thư Ý vui vẻ cảm ơn hai anh em, sau đó quay lại bên cạnh Hứa Hồng Sâm, chia sẻ tin vui này.
Trì Nhạc nhìn Trì Vũ: “Em đồng ý với cô ta làm gì? Rõ ràng cô ta muốn gây chuyện mà.”
“Anh sợ cô ta gây chuyện sao?” Trì Vũ có chút ngạc nhiên, không đúng nha.
“Tất nhiên là anh không sợ cô ta rồi.” Trì Nhạc lập tức nói, anh liếc nhìn Hứa Hồng Sâm, ánh mắt đầy chán ghét, “Anh ghét cái tên Hứa Hồng Sâm kia, ánh mắt hắn nhìn em thật đáng ghét, em cũng đâu thích hắn. Nhà họ Đường lợi hại như vậy, Đế Đô lại có bao nhiêu tiền bối, đâu nhất thiết phải để chúng ta xử lý chuyện này, sao em cứ phải tiếp xúc với người mình không thích chứ?”
Trì Vũ sững người một chút, sau đó bật cười: “Anh vẫn chưa nhìn ra sao?”
Trì Nhạc nhíu mày, không hiểu lắm: “Nhìn ra cái gì?”
Trì Vũ nhìn về phía Đường Thư Ý: “Mục đích của cô ta, một là Hứa Hồng Sâm, hai là anh đấy. Nếu anh không đồng ý, cô ta có vô số cách ép anh phải đồng ý, tội gì phải tốn công sức chứ.”
Trì Nhạc:?
“Cô ta muốn làm gì? Cô ta đâu phải không biết thân phận Vô thường của anh, chẳng lẽ cô ta muốn anh tiễn cô ta xuống địa ngục sao? Gấp gáp tìm c.h.ế.t thế à?” Trì Nhạc không hiểu nổi.
“Ai biết được.” Trì Vũ đáp.
Hai anh em lúc này cũng không vội đi, đứng nhìn Đường Thư Ý lừa Hứa Hồng Sâm rời đi. Đường Thư Ý vốn đang thâm tình chân thành nháy mắt biến sắc, lạnh lùng quay người đi về phía anh em Trì Vũ.
Trì Vũ thấy cô ta như vậy, lấy ra một tờ khăn giấy ướt sát khuẩn đưa cho cô ta: “Có muốn sát trùng không?”
Đường Thư Ý nhận lấy khăn giấy ướt, lau sạch sẽ từ tay đến cánh tay mình. Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, e là cô ta muốn sát trùng toàn thân luôn rồi.
“Ngày nào cũng diễn kịch với kẻ thù của mình như vậy, rốt cuộc cô muốn làm gì?” Trì Vũ cũng không hiểu nổi thao tác của Đường Thư Ý, nhưng cô đã nhìn thấy đường nhân quả giữa Hứa Hồng Sâm và nữ quỷ.
Có thù! Mối thù sinh t.ử!
Mạng người trong tay Hứa Hồng Sâm đại khái chính là nữ quỷ trong cơ thể Đường Thư Ý rồi. Nhưng bản lĩnh của nữ quỷ này không thấp, có thù thì trực tiếp báo là xong, cớ sao phải ở đây diễn kịch qua đường chứ?
Động tác lau tay của Đường Thư Ý khựng lại, ngước mắt nhìn Trì Vũ, ánh mắt kinh nghi bất định, nhưng cuối cùng lại bật cười.
“Nghe đồn hai vị thiếu gia và tiểu thư nhà họ Trì đều là đệ t.ử của đại sư Từ Nhiễm đang nổi danh ở Đế Đô dạo gần đây. Anh trai là Tẩu vô thường, giỏi bắt quỷ, em gái giỏi xem tướng đoán mệnh. Hai anh em các người quả thực có chút bản lĩnh. Tôi a, thật sự muốn gặp vị đại sư Từ Nhiễm kia, xem bà ấy làm thế nào mà dạy dỗ ra được những đệ t.ử xuất sắc như vậy.”
Trì Vũ: …
Không cần thiết đâu!
Đường Thư Ý rõ ràng cũng chỉ nói vậy thôi. Nói xong câu đó, cô ta liền đi về phía ông cụ Đường. Cô ta thì thầm gì đó vào tai ông cụ, đại khái là chuyện ngày mai ra ngoài. Ông cụ Đường có vẻ không muốn đồng ý, nhưng Đường Thư Ý chỉ tay về phía Trì Nhạc, cũng không biết nói gì mà ông cụ Đường lại gật đầu.
Đường Thư Ý ra hiệu OK với hai người, trông rất vui vẻ.
Trì Nhạc nhíu c.h.ặ.t mày. Trì Vũ thấy anh như vậy, cười nói: “Không sao, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, không sợ cô ta gây chuyện, chỉ sợ cô ta không gây chuyện thôi.”
Trì Nhạc gật đầu.
Khi bữa tiệc kết thúc, Trì Chi Hằng dẫn hai đứa em rời khỏi nhà họ Đường. Trì Vũ cầm điện thoại đi chậm một bước, theo sau hai người anh. Trì Nhạc đi phía trước đột nhiên dừng lại.
Trì Vũ đ.â.m sầm vào lưng anh, cũng không đau, chỉ là hơi ngơ ngác. Cô thò cái đầu nhỏ từ sau lưng Trì Nhạc ra: “Sao thế? Sao không đi nữa?”
“Em nhìn phía trước kìa.”
Trì Vũ nhìn theo ánh mắt của Trì Nhạc, chỉ thấy cách đó không xa, hai bố con nhà họ Hứa đang đi theo dòng người rời đi với tâm trạng rất tốt. Thế nhưng, phía sau hai người họ lại có một con tiểu quỷ đang lơ lửng bám theo.
