Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 136: Cả Lũ Mắt Mù Không Thấy Tà Khí, Bà Đây Phải Tự Mình Ra Tay

Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:12

Cũng có người sau khi tốt nghiệp cấp 3 thì kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình, vì vậy nhà trường không phản đối việc yêu đương, chỉ cần thành tích đừng quá tệ, có thể chấp nhận được là được.

Thầy Vương liếc mắt nhìn Hiệu trưởng Lý, thấy ông ta vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh không nói lời nào, thầy ấy thở dài một hơi: "Được rồi, nếu cha mẹ hai đứa đều biết, vậy thầy cũng không nói nhiều nữa, nhưng ở trường học thì vẫn nên tiết chế một chút."

Ngụy Chu liên tục gật đầu: "Vâng ạ, thầy, nếu không còn chuyện gì nữa thì em xin phép."

Thầy Vương phẩy phẩy tay: "Ừ, đi đi."

Ngụy Chu bình tĩnh xoay người rời khỏi phòng làm việc, hắn ta đi tới nhà vệ sinh bên cạnh, hai tay chống lên bồn rửa, nhìn mình trong gương, sắc mặt dần trở nên âm trầm đáng sợ.

Tiêu Vũ và Nam Tống Thi cùng nhíu mày, hai người nhìn nhau, chào Hiệu trưởng Lý một tiếng rồi cũng rời đi.

Thầy Vương vô cùng nghi ngờ: "Hiệu trưởng, bọn họ là ai vậy ạ?"

Hiệu trưởng Lý mỉm cười: "Không phải ai cả, thầy đừng hỏi nhiều."

Thầy Vương sờ sờ mũi, không nói gì nữa.

Đi trên đường trong sân trường.

Nam Tống Thi dùng khuỷu tay huých Tiêu Vũ một cái, bất mãn nói: "Đây chính là tên tà tu mà cậu nói? Không phải là một học sinh bình thường sao?"

Tiêu Vũ xòe tay: "Tiểu Lẫm nói mà, cậu biết tu vi của em ấy còn cao hơn cả hai chúng ta, tôi có thể không tin sao?"

"Tiêu Uẩn Lẫm đâu? Gọi ra đây!" Nam Tống Thi: "Dám đùa giỡn chúng ta?"

"Bình tĩnh, bình tĩnh!" Tiêu Vũ: "Tiểu Lẫm tuy rằng đôi lúc có hơi thiếu nghiêm túc, nhưng chuyện như thế này, em ấy không có lý do gì phải lừa chúng ta."

Nam Tống Thi nhíu mày: "Nhưng tại sao chúng ta không cảm nhận được tà khí trên người hắn ta?"

Tà khí trên người tà tu rất khó che giấu, cho dù có thu liễm khí tức, cũng vẫn bị tu sĩ nhìn ra ngay lập tức.

Trừ phi trên người hắn ta có bảo vật che giấu khí tức, nhưng loại bảo vật này thì ngay cả gia tộc ẩn thế cũng không có.

Vì vậy cô ta mới nghi ngờ ngay từ đầu.

Tiêu Vũ dừng lại một chút: "Gọi Tiểu Lẫm ra hỏi một chút đi, em ấy đã nói Ngụy Chu là tà tu, chắc chắn sẽ không lừa chúng ta, biết đâu trên người hắn ta thật sự có bảo vật che giấu khí tức."

Nam Tống Thi gật đầu: "Ừ."

Tiêu Uẩn Lẫm là học sinh lớp 12/9, chỗ ngồi của anh luôn là vị trí cuối cùng cạnh cửa sổ.

Nhận được tin nhắn Tiêu Vũ gửi tới, Tiêu Uẩn Lẫm nhướng mày. Không phải tà tu?

Không thể nào, Dữu Dữu sẽ không lừa anh!

Chắc chắn là bọn họ nhìn nhầm rồi!

Anh lười quản bọn họ, trước tiên nhắn một tin cho Tô Nguyên Dữu.

[Tiêu: Dữu Dữu, Tiêu Vũ nói Ngụy Chu không phải tà tu.]

Tô Nguyên Dữu ở đầu dây bên kia nhíu mày, có vẻ hơi kinh ngạc. Cô xác định mình không nhìn nhầm, trên người Ngụy Chu đích thực có tà khí, hơn nữa còn là tà khí rất nồng đậm, không phải tà tu thì là cái gì?

Này, người của bộ phận đặc biệt cũng quá vô dụng rồi, vậy mà cũng không nhìn ra?

Không thể nào!

Chẳng lẽ là do tu vi của bọn họ quá thấp?

[Bưởi đại hiệp: Em chắc chắn mình không nhìn nhầm.]

[Tiêu: Vậy trưa lúc ăn cơm anh đến xem thử nhé?]

[Bưởi đại hiệp: Được.]

Tiêu Uẩn Lẫm nghi ngờ là do tu vi của Tiêu Vũ quá thấp, cho nên mới không nhận ra.

Anh lập tức nhắn lại cho anh họ mình hai chữ "Phế vật!"

[Tiêu Vũ: ...]

[Tiêu Vũ: Tiêu Uẩn Lẫm, tôi là anh họ của cậu đấy!!!]

[Tiêu Uẩn Lẫm: Vậy thì cũng là phế vật!]

[Tiêu Vũ: (mặt cười).]

Tiêu Vũ bị Tiêu Uẩn Lẫm chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại chẳng có cách nào.

Biến dị Phong linh căn ở đâu cũng là thiên tài, còn anh ta chỉ là song linh căn, tu luyện đến nay cũng chỉ mới có tu vi Luyện Khí tầng bốn.

Nam Tống Thi liếc mắt, nhìn thấy đoạn ghi âm trò chuyện của hai người, miệng giật giật.

Cái miệng của Tiêu Uẩn Lẫm thật đúng là công kích không phân biệt địch ta.

Cô ta vỗ vỗ vai anh ta, an ủi: "Thôi, đừng chấp nhặt nữa, anh họ tôi hai ngày nữa sẽ đến Hải Thị, anh ấy là tu vi Luyện Khí tầng tám, đến lúc đó bảo anh ấy đến xem thử xem Ngụy Chu này có phải tà tu hay không."

Tiêu Vũ hít sâu một hơi: "Được, trước tiên phái người theo dõi Ngụy Chu, hễ có phát hiện gì lạ thì lập tức động thủ."

Tà tu, ai gặp cũng phải tru diệt, đã có nghi ngờ, dĩ nhiên không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

Chỉ là không có chứng cứ chứng minh hắn ta là tà tu, bọn họ cũng không thể tuỳ tiện ra tay với người thường, nếu không sẽ bất lợi cho việc tu hành.

Tiếng chuông tan học vang lên, Tô Mục Nghiêu mời Tô Nguyên Dữu cùng cậu ta đến phòng ăn ăn trưa, bị cô từ chối.

Tô Mục Nghiêu chớp chớp mắt: "Ồ, em muốn đi cùng Tiêu nhị thiếu à, anh hiểu rồi, vậy anh không làm phiền nữa."

Tô Nguyên Dữu trừng mắt liếc cậu ta một cái, xoay người rời khỏi phòng học.

Bên ngoài toà nhà dạy học C, Tiêu Uẩn Lẫm đã chờ sẵn ở đó.

Cô làm lơ ánh mắt của những người khác, đi đến trước mặt anh: "Đi thôi, đi tìm Ngụy Chu."

Trong mắt Tiêu Uẩn Lẫm chứa đựng ý cười nhàn nhạt, nhịn xuống cảm xúc muốn nắm lấy tay cô, đáp lại một tiếng.

Dù sao nơi này cũng là trường học, không thể quá phô trương được.

Xung quanh các học sinh đều đang xì xào rất sôi nổi, hai người đều không để ý. Tiêu Uẩn Lẫm hận không thể cho tất cả mọi người đều biết quan hệ giữa bọn họ, làm sao có thể đi quản.

Mà Tô Nguyên Dữu lại cảm thấy đây cũng không phải chuyện gì to tát, không cần thiết phải giấu giếm, đây cũng không phải tính cách của cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.