Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 150: Ra Mắt "phụ Huynh" Quân Từ, Lập Đội Săn Rồng Diệt Rắn

Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:14

Tiêu Uẩn Lẫm rất thẳng thắn hừ một tiếng: "Quan tâm bọn họ làm gì, dù sao anh chỉ đứng về phía em. Cha mẹ ruột thì đã sao, bọn họ ngoài việc sinh ra Dữu Dữu, cũng chưa từng nuôi nấng cô một ngày nào, còn thiên vị con gái nuôi, c.h.ế.t cũng đáng đời."

Tô Nguyên Dữu khẽ cười một tiếng: "Quân Từ, ra đây."

Quân Từ nghe thấy tiếng gọi của Tô Nguyên Dữu, từ không gian Linh thú bay ra, hóa thành hình dạng đứa trẻ hai ba tuổi. Đôi đồng t.ử màu lam nhạt nhìn chằm chằm Tiêu Uẩn Lẫm, sau đó rất lịch thiệp đưa tay phải ra.

"Xin chào, tôi là Quân Từ, chính là thần thú Côn Bằng, là... Là... khế ước thú của chủ nhân."

Mấy chữ "Khế ước thú của chủ nhân" được nói ra một cách không cam lòng!

Tiêu Uẩn Lẫm chớp chớp mắt, cũng đưa tay phải ra nắm lấy: "Xin chào, tôi tên Tiêu Uẩn Lẫm, là đạo lữ của Dữu Dữu."

Quân Từ có phần kiêu ngạo thu tay về: "Ừm, tôi biết, thiên phú của anh không tồi. Tôi có một cái mặt dây chuyền, có thể che giấu thuần dương chi thể của anh, tu sĩ dưới Hóa Thần kì cũng không nhìn ra, nể mặt chủ nhân, tôi tặng cho anh vậy."

Tiêu Uẩn Lẫm lại chớp chớp mắt, quay đầu nhìn về phía Tô Nguyên Dữu.

Tô Nguyên Dữu vỗ một cái lên đầu Quân Từ, trừng mắt liếc hắn ta một cái: "Giả vờ nghiêm túc cái gì, mau lấy đồ ra."

Quân Từ ôm đầu, lớn tiếng kêu lên: "Đồ thối tha, cô không thể chừa cho tôi một chút mặt mũi sao?"

Tô Nguyên Dữu liếc xéo một cái, Quân Từ im lặng, ngậm miệng.

Lấy từ trong không gian ra một cái mặt dây chuyền màu đỏ m.á.u ném cho Tiêu Uẩn Lẫm, hừ hừ nói: "Cho anh đấy, giữ kỹ, đừng làm mất, tôi chỉ có mỗi cái mặt dây chuyền này thôi đấy."

Tiêu Uẩn Lẫm nhận lấy mặt dây chuyền, nhìn mái tóc dài màu xanh lam như mộng ảo, dài đến mắt cá chân của Quân Từ, khóe miệng hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Được, cảm ơn."

Sau đó, anh nhìn về phía Tô Nguyên Dữu, khẽ hỏi: "Dữu Dữu, hai người còn có chuyện gì muốn nói với anh không?"

Tô Nguyên Dữu tùy ý dựa vào ghế sô pha, nói: "Cũng không có gì, chính là Quân Từ có một kẻ thù, là tà thú Thận Long, còn có một thần thú không rõ là địch hay bạn, tên Tương Liễu."

"Em cảm thấy chỉ dựa vào em mà nó đối phó với bọn chúng có chút lực bất tòng tâm, nên muốn kéo anh nhập bọn."

Tiêu Uẩn Lẫm chỉ suy nghĩ một giây, gật đầu: "Được, anh đồng ý."

Đôi mắt phượng hẹp dài của Tô Nguyên Dữu nhướng lên, đôi môi mỏng khẽ mở: "Không cần suy nghĩ thêm nữa sao?"

Tiêu Uẩn Lẫm khẽ vén lọn tóc đen buông xõa xuống một cách lười biếng, thân thể ngả ra sau, đầu ngón tay quấn lấy một lọn tóc của Tô Nguyên Dữu, giọng nói đều đều, mang theo vẻ dửng dưng.

"Không cần cân nhắc nữa."

"Đó là thần thú Tương Liễu và tà thú Thận Long đấy, không cẩn thận sẽ mất mạng như chơi." Tô Nguyên Dữu: "Em thấy anh vẫn nên cân nhắc thêm đi."

Tiêu Uẩn Lẫm mím môi, đôi mắt đen láy nhìn cô: "Dữu Dữu, em đừng bỏ anh mà đi."

Tô Nguyên Dữu nhướn mày, giọng nói pha chút ý cười: "Cũng thông minh đấy chứ."

Tiêu Uẩn Lẫm im lặng, anh cũng không ngốc, ở nơi linh khí cạn kiệt này làm sao có thể sinh ra thần thú.

Trước kia khi linh khí còn chưa cạn kiệt, tu sĩ đến Hóa Thần kỳ là có thể phi thăng, cho nên thế giới này không chỉ có một tiểu thế giới của bọn họ.

Hiện tại đừng nói là thần thú, ngay cả linh thú cũng không có, chỉ có yêu thú, thậm chí yêu thú cũng rất ít gặp, cho nên Quân Từ chắc chắn là đến từ tiểu thế giới khác.

Nơi này linh khí cạn kiệt, trong thành phố gần như không có linh khí, thần thú làm sao có thể cam tâm ở lại đây, nhất định sẽ nghĩ cách rời đi.

Vậy thì Tô Nguyên Dữu thân là chủ nhân của Quân Từ nhất định sẽ đi theo.

"Này, hai người lề mề cái gì đấy, có muốn vào không gian của tôi nữa không?" Quân Từ không kiên nhẫn nhìn hai người.

Tô Nguyên Dữu mỉm cười, nắm lấy tay Tiêu Uẩn Lẫm, cho anh một ánh mắt trấn an, quay đầu nhìn Quân Từ: "Mở không gian đi."

Quân Từ trừng mắt nhìn Tô Nguyên Dữu, tay nhỏ vung lên, một khe nứt không gian xuất hiện trong phòng khách.

"Anh vào không gian trong cơ thể Quân Từ tìm một quyển công pháp tu luyện. Công pháp của Linh Giới, so với công pháp của anh bây giờ tốt hơn gấp trăm ngàn lần." Tô Nguyên Dữu nói.

Tiêu Uẩn Lẫm ngây người một lúc, sau đó từ từ thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang đập loạn nhịp dần dần bình phục.

Hù c.h.ế.t anh rồi, hù c.h.ế.t anh rồi!

Thì ra là gọi anh đến chọn công pháp, không phải là đến chia tay.

Tiêu Uẩn Lẫm thấy Tô Nguyên Dữu nghiêm túc (anh tự mình cho là vậy) nói để anh suy nghĩ thêm, anh thật sự muốn c.h.ế.t khiếp!

Anh cứ tưởng Tô Nguyên Dữu chê anh tu vi thấp, vướng chân cô, muốn đá anh đi.

Nếu để Tô Nguyên Dữu biết suy nghĩ của anh, nhất định sẽ cho anh một cái lườm nguýt.

Từng thấy kẻ si tình rồi, chưa thấy ai si tình đến mức này.

Cô bất quá chỉ là hỏi thêm hai câu, đã khiến anh suy nghĩ nhiều như vậy, nên để anh cũng đi đào rau dại một chút.

Tô Nguyên Dữu đưa cho Tiêu Uẩn Lẫm một chiếc nhẫn trữ vật: "Nhẫn trữ vật, nhỏ m.á.u nhận chủ."

Tiêu Uẩn Lẫm mỉm cười, vuốt ve ngón tay: "Dữu Dữu, sao anh lại có cảm giác mình giống như kẻ ăn bám vậy?"

Nghe vậy, đôi mắt Tô Nguyên Dữu trong nháy mắt cong thành hình trăng non, khóe miệng hơi nhếch lên, rạng rỡ động lòng người: "Sao nào, không muốn ăn bám em hay sao? Thấy mất mặt à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.