Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 200: Thiên Đạo Ngăn Cản, Muốn Nhốt Chúng Ta Ở Đây Cả Đời?
Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:24
Hiệp Vãn Thị chớp mắt: "Bảo bối, ta có lợi hại không?"
"Lợi hại nhất thiên hạ."
Quân Từ châm chọc: "A! Thật sao?"
Hiệp Vãn Thị tưởng khen thật nên cười ha hả.
Tô Nguyên Dữu bảo Phù Sinh chuẩn bị đồ để cô bế quan nửa tháng.
Cô đoán đám "khách không mời" là tu sĩ từ thế giới khác. Muốn chơi với họ thì phải có thực lực. Cô cần chuẩn bị bùa chú, trận pháp đầy đủ.
Tô Nguyên Dữu đi bế quan.
Quân Từ nhìn Hiệp Vãn Thị đang chọc ghẹo Tiểu Thạch Đầu, nảy ra ý đồ xấu.
"Dì Hiệp, muốn ra ngoài chơi không?"
"Đi đâu?"
"Thành phố về đêm vui lắm. Con đưa dì đi."
Hiệp Vãn Thị mắt sáng rực nhưng do dự: "Hay nói với bảo bối một tiếng?"
"Không cần đâu, cô ấy đang bế quan. Chúng ta đi chơi nửa tháng rồi về, không ai biết đâu."
Hiệp Vãn Thị gật đầu cái rụp.
Phù Sinh can ngăn nhưng bị Quân Từ dọa cho im bặt.
Quân Từ và Hiệp Vãn Thị lén lút rời đi. Quân Từ hóa thành cá chép chở bà đến thủ đô.
Hiệp Vãn Thị nhìn người đi đường mà chê bai đủ thứ: "Ăn mặc hở hang, đàn ông thì ẻo lả."
Quân Từ giải thích: "Thời thế thay đổi rồi dì ơi. Đi, con dẫn dì đi bar quẩy."
Hiệp Vãn Thị dùng ảo thuật vào bar chơi free.
Ban đầu hơi sốc văn hóa nhưng sau đó bà quẩy tưng bừng trên sàn nhảy. Nhan sắc của bà chấp hết đám hotgirl ở đó.
Quân Từ bay lơ lửng: "Vui không dì?"
"Vui lắm!"
"Thế dì cứ chơi đi, con đi g.i.ế.c vài người."
"Đi đi."
Mười ngày sau.
Tại một biệt thự ngoại ô.
Thận Long điên tiết vì bị g.i.ế.c thêm mấy phân thân. Hắn ta quyết định đích thân đi tìm Quân Từ tính sổ.
Hắn ta lần theo khí tức đến quán bar.
Vừa vào, hắn ta đã bị nhan sắc của Hiệp Vãn Thị hớp hồn.
"Mỹ nhân này là của ta!"
Quân Từ phát hiện ra Thận Long, trốn vào tay áo Hiệp Vãn Thị: "Dì ơi, nó đến rồi! Dụ nó ra ngoài đ.á.n.h nhé!"
Hiệp Vãn Thị: "Ok."
Thực ra Quân Từ đã bàn trước với bà là đi g.i.ế.c rồng. Bà đồng ý ngay vì đang chán.
Thận Long tiến lại gần tán tỉnh: "Tiểu thư xinh đẹp, về nhà anh chơi không?"
Hiệp Vãn Thị nén buồn nôn: "Được thôi, nhà anh có gì vui không?"
Thận Long hí hửng dẫn bà ra ngoài. Hắn ta muốn sàm sỡ nhưng bà cứ né như chạch.
Quân Từ nhắc: "Bình tĩnh dì ơi, vào trận pháp rồi hãy g.i.ế.c, cắt nát cái đó của nó!"
Hiệp Vãn Thị hừ lạnh, bước nhanh vào bẫy.
Vừa vào trận pháp, Thận Long phát hiện ra ngay.
"Ha ha ha! Con rồng ngu ngốc, mắc bẫy rồi!" Quân Từ bay ra cười lớn.
Thận Long bình tĩnh: "Mày nghĩ cái trận pháp này g.i.ế.c được tao à?"
Hắn ta còn cả trăm phân thân, sợ gì.
Quân Từ cười khẩy: "Thế mày thử liên lạc với phân thân xem?"
Thận Long thử và... mất tín hiệu toàn tập. Mặt hắn ta biến sắc.
-
Quân Từ cười đắc ý: "Hôm nay là ngày giỗ của mày!"
Hiệp Vãn Thị rút kiếm: "Cười ít thôi, đ.á.n.h nhanh còn về quẩy."
Quân Từ hóa thành Côn Bằng lao vào. Thận Long cũng hóa rồng đen.
Hiệp Vãn Thị tung kiếm c.h.é.m mạnh vào đuôi rồng.
Thận Long kinh hãi. Mụ đàn bà này ở đâu ra mà mạnh như Đại Thừa kỳ thế này?!
Hắn ta bị hai bên đ.á.n.h cho tơi tả.
"Quân Từ! Tao có cách rời khỏi đây! Tha cho tao tao nói cho!" Thận Long hét lên.
Quân Từ: "Bớt điêu, tao biết thừa rồi."
Hiệp Vãn Thị c.h.é.m đứt đuôi rồng. Thận Long gầm lên đau đớn.
Hắn ta định phá trận chạy trốn nhưng Quân Từ đâu có ngu.
Quân Từ quật ngã Thận Long, ngoạm lấy cái đuôi đứt nhai ngấu nghiến.
"Ngon! Đại bổ!"
Hiệp Vãn Thị lao xuống đ.â.m mù hai mắt Thận Long.
Thận Long giãy đành đạch, sắp c.h.ế.t đến nơi.
"Quân Từ! Tao nguyền rủa mày bị nhốt ở đây cả đời!"
"Nói nhiều, vào bụng tao mà nằm!"
Quân Từ nuốt chửng Thận Long như ăn kẹo mút. Thương thế của hắn ta hồi phục nhanh ch.óng.
Hiệp Vãn Thị nhìn mà thèm thuồng (thèm kẹo mút).
Ăn xong, Quân Từ ợ một cái, chui vào túi Hiệp Vãn Thị ngủ: "Con ngủ đây, ba ngày sau nhớ về nhé."
Hiệp Vãn Thị: "Yên tâm."
Ba ngày sau, Hiệp Vãn Thị lén lút trở về, ngồi xổm trước cửa phòng Tô Nguyên Dữu.
Tiêu Uẩn Lẫm đi tới: "Dì Hiệp, sao dì ngồi đây?"
