Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 303: Toàn Bộ Cuốn Lên Cho Bà, Mục Tiêu Là Bí Cảnh Tinh Thần
Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:32
Vân Khiêm nghẹn lời, suýt nữa thì quên mất vị đại thần Hiệp tiền bối này. Đối với bà cô này, mấy con yêu thú cấp chín kia có vẻ cũng chỉ là mấy con mèo con.
"Chuyện Phượng Tiên Sơn để sau, hiện tại việc cấp bách nhất là thành lập Liên minh Tán tu."
Tô Nguyên Dữu nói: "Lý do bốn vực khác phải vắt chân lên cổ tìm kiếm tán tu thay thế đệ t.ử chân truyền của môn phái họ đi Hỗn Nguyên Ảnh Tông, đó là vì Đông Vực có một bí cảnh, mười năm mở một lần."
"Bí cảnh này được sáu đại môn phái kiểm soát, bên trong có rất nhiều thiên tài địa bảo, từng xuất hiện một kiện Tiên khí hạ phẩm. Đông Vực đồng ý để đệ t.ử chân truyền thực sự của bốn vực vào bí cảnh để đổi lấy việc họ cử người đi chịu c.h.ế.t thay."
Trịnh Phong bừng tỉnh: "Tô sư tỷ đang nói đến Bí cảnh Tinh Thần phải không? Hừ, bọn chúng tính kế chúng ta, nhưng chính bọn chúng lại bị Đế quốc Long Nguyên tính kế ngược lại. Muốn ăn cắp gà lại mất nắm gạo, đúng là đáng đời!"
Vân Khiêm tiếp lời: "Môn phái Đông Vực nắm giữ Tiên khí duy nhất của Thương Lan đại lục, dù chỉ là Tiên khí hạ phẩm, cũng vô cùng quý giá."
Trịnh Phong gật đầu đồng ý: "Ta từng đến Đông Vực cùng phụ thân, đã nhìn thấy kiện Tiên khí hạ phẩm đó, là một tấm gương, gọi là Thánh Quang Kính."
"Trong Thánh Quang Kính có một cái ao băng, ngâm mình vào đó có thể tẩy tủy, loại bỏ tạp chất và độc tố trong cơ thể."
"Nó được sáu đại môn phái luân phiên quản lý, mỗi môn phái giữ ba năm. Họ không bao giờ cho phép bất kỳ tu sĩ nào ngoài sáu đại môn phái tiếp cận Thánh Quang Kính. Hiện tại, bảo vật này đang thuộc về Thượng Thanh Tông."
"Ngươi biết Bí cảnh Tinh Thần khi nào khai mở không?" Tô Nguyên Dữu hỏi.
Trịnh Phong suy nghĩ một chút: "Tính toán thời gian, Bí cảnh Tinh Thần hình như còn đúng một năm nữa sẽ mở cửa."
Tô Nguyên Dữu đảo mắt, trầm tư suy nghĩ rồi nói: "Một năm, cũng đủ rồi."
"Chờ xác định được căn cứ của Liên minh Tán tu, sau đó chúng ta sẽ tiến quân đến Đông Vực. Dám tính kế bà đây, phải khiến chúng trả giá đắt. Bí cảnh Tinh Thần, ta nhất định sẽ đi."
Không quậy cho Đông Vực gà bay ch.ó sủa, cô nuốt không trôi cục tức này.
Tô Nguyên Dữu nhìn về phía nhóm Trịnh Phong ba người: "Các ngươi có thể đột phá Kim Đan trong vòng một năm không?"
Mắt Trịnh Phong sáng rực lên: "Sư tỷ muốn dẫn chúng ta đi cùng?"
"Đương nhiên."
Tô Nguyên Dữu ném cho mỗi người một chiếc nhẫn không gian: "Tài nguyên tu luyện trong này đủ dùng rồi. Chỉ cần các ngươi đột phá Kim Đan kỳ, ai cũng có phần."
"Được rồi!" Trịnh Phong kích động nhận lấy nhẫn không gian: "Ta lập tức đi bế quan tu luyện ngay!"
Nói xong, hắn xoay người chạy biến khỏi phòng.
Trong vòng một năm đột phá Kim Đan là một thử thách không nhỏ, nhưng vấn đề không lớn, liều mạng một chút vẫn có thể thành công.
Trong số những người có mặt, chỉ có Nghê Nhược Thuỷ là đang ở Trúc Cơ trung kỳ, tu vi của nàng ấy yếu nhất.
Nghê Nhược Thuỷ nhìn chiếc nhẫn không gian trong tay, khẽ mím môi, nói: "Tô sư tỷ, những tán tu khác có thiên phú tốt hơn ta, tu vi cũng cao hơn. Tài nguyên cho ta e là lãng phí, không bằng để bọn họ đột phá trước đi?"
Tô Nguyên Dữu nhíu mày, nhàn nhạt nói: "Ta cho ngươi, là vì ta cảm thấy ngươi có tiềm năng."
"Ta vẫn nói câu đó, thiên cơ đã định, ngươi và ta đều là hắc mã."
"Cơ hội và tài nguyên ta đều bày ra trước mắt rồi, nắm lấy hay không là do ngươi."
Nghê Nhược Thuỷ sững sờ.
Vân Khiêm nhìn Nghê Nhược Thuỷ, cười nhẹ: "Nghê sư muội, tuổi của muội còn nhỏ hơn ta hai tuổi, Trúc Cơ trung kỳ đã là rất giỏi rồi."
"Trước đây muội dựa vào chính mình, một đường đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ. Hiện tại có đống tài nguyên này hỗ trợ, còn sợ không thể lên Kim Đan sao?"
Nghê Nhược Thuỷ khựng lại, bàn tay nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn không gian, vẻ mặt dần trở nên kiên định: "Ta hiểu rồi, cảm ơn Tô sư tỷ đã cho ta cơ hội này."
"Ta nhất định sẽ đột phá Kim Đan kỳ trong vòng một năm!"
Tô Nguyên Dữu tâm tình cực kỳ tốt, cong môi cười: "Được, vậy ta sẽ chờ tin tốt của ngươi."
Kỷ Chước kia không có mặt, chắc là đang bế quan rồi.
Cuốn lên đi, tất cả đều phải cuốn lên (ganh đua/nỗ lực) đi!
Cuốn trong cuốn, mới là người trên người.
Mọi người đều có thể cuốn, vạn vật đều có thể cuốn.
Chỉ có như vậy Liên minh Tán tu mới có thể nhanh ch.óng lớn mạnh.
Tuy nhiên, chỉ có bốn người bọn họ cuốn là chưa đủ.
Còn mười bốn tán tu kia, bao gồm cả Bạch Thanh Lê và Sở Thạch - hai ma tu, cũng phải cuốn theo mới được.
Tô Nguyên Dữu đưa những chiếc nhẫn không gian còn lại cho Tiêu Uẩn Lẫm giữ hai cái cho ma tu, còn năm chiếc khác giao cho Hiệp Vãn Thị, nhờ nàng ta chia tài nguyên tu luyện bên trong cho mười hai tán tu còn lại.
Trong nhẫn không gian của tu sĩ chính đạo không có tài nguyên cho ma tu, đành phải để hai người Bạch Thanh Lê chịu thiệt thòi một chút.
"Bảo bối, con không giữ lại gì cho mình sao?" Hiệp Vãn Thị thắc mắc.
Những thứ này tuy đối với nàng ta như rác rưởi, nhưng đối với Tô Nguyên Dữu vẫn có chút tác dụng, dù sao cũng là gia sản cả đời của một tu sĩ Hóa Thần.
Tô Nguyên Dữu khóe mắt cong cong, ung dung cười: "Muốn nhân viên của một công ty nguyện ý bán mạng cho mình, có cảm giác gắn bó mãnh liệt với công ty, thì ông chủ tuyệt đối không thể keo kiệt."
"Những tài nguyên này đối với con chỉ là muối bỏ bể. Con muốn tu luyện thì trực tiếp chui vào không gian là được, linh khí trong đó mạnh hơn bên ngoài gấp trăm lần."
