Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 306: Yêu Ma Tóc Tím Mắt Tím, Thực Lực Ngang Ngửa Tiên Tôn

Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:33

Tương Liễu: "Ta cũng thấy rất lạ. Theo lý thuyết mà nói, c.h.ủ.n.g t.ộ.c Yêu Ma không nên xuất hiện ở hạ giới. Sao lại có Yêu Ma lọt lưới xuống đây được?"

"Cũng may là Yêu Ma không có nhiều tham vọng bành trướng. Tuy thực lực rất mạnh, nhưng chỉ cần ngươi không chủ động chọc giận chúng, chúng sẽ không ra tay. Nếu không, cái Thương Lan đại lục bé tẹo này e rằng đã bị Yêu Ma san phẳng từ lâu rồi."

Tô Nguyên Dữu suy tư: "Nói như vậy, Liên minh Tán tu không thể thành lập ở hoang mạc Vô Nguyệt được rồi."

Hiệp Vãn Thị thực lực quả thật mạnh, nhưng Yêu Ma tóc đỏ mắt đỏ cấp thấp nhất cũng có tu vi Đại Thừa kỳ.

Vậy còn đi làm gì?

Đi nộp mạng cho bọn chúng ăn thịt à?

Hiệp Vãn Thị đối phó với một hai con Yêu Ma có thể không thành vấn đề, nhưng ai mà biết trong hoang mạc Vô Nguyệt có bao nhiêu con?

Dù sao cũng chưa từng có tu sĩ nào an toàn thoát khỏi hoang mạc Vô Nguyệt để kể lại.

Nhưng toàn bộ Thương Lan đại lục chỉ có duy nhất hoang mạc Vô Nguyệt là vùng đất vô chủ, không thuộc phạm vi quản lý của Ngũ Vực.

Ngũ Vực đều đã được chia chác xong xuôi. Đông Vực có sáu đại môn phái, Nam Vực cũng sáu đại môn phái, Tây Vực có Đế quốc Long Nguyên, Bắc Vực có Ma Vân Giản và Huyết Ma Cung, Trung Vực có Thập đại gia tộc.

Bọn họ chắc chắn sẽ hết sức bài xích một thế lực mới nổi như Liên minh Tán tu. Tuy cô không sợ, nhưng xử lý đám ruồi nhặng đó cũng rất phiền phức.

Phù Sinh lúc này đột nhiên lên tiếng: "Chủ nhân, tôi nhớ ra rồi. Trước kia khi tộc Tinh Linh còn tồn tại, có một nhóm tu sĩ tóc xanh mắt xanh cao hai mét đến tộc Tinh Linh."

"Họ đã tặng cho tộc Tinh Linh rất nhiều bảo vật để đổi lấy các nhánh cây của Cây Sinh Mệnh."

"Bây giờ nghĩ lại, những tu sĩ tóc xanh mắt xanh kia chính là Yêu Ma."

Ánh mắt Tô Nguyên Dữu lóe lên một tia kinh ngạc: "Yêu Ma đổi lấy nhánh cây của Cây Sinh Mệnh để làm gì?"

Phù Sinh lắc đầu: "Không biết, tôi đã hỏi cha tôi, cha tôi cũng không biết."

"Chủ nhân có thể thử dùng nhánh cây của Cây Sinh Mệnh để giao dịch với Yêu Ma xem sao."

Tô Nguyên Dữu trầm mặc một lúc. Nghe Phù Sinh nói như vậy, cô lại càng tò mò hơn.

Yêu Ma này rốt cuộc là c.h.ủ.n.g t.ộ.c quái quỷ gì? Chúng thích ma khí, thích tà khí thì cô không bất ngờ, nhưng cô không thể tưởng tượng được Yêu và Ma kết hợp lại thành Yêu Ma mà lại đi thích khí tức sinh mệnh thuần khiết trên nhánh Cây Sinh Mệnh.

Quân Từ líu lo chen vào: "Cho dù Yêu Ma tóc đỏ mắt đỏ có thực lực ngang bằng với tu sĩ Đại Thừa kỳ, nhưng đây là Thương Lan đại lục, thực lực của chúng sẽ bị quy tắc thế giới áp chế xuống Hóa Thần kỳ đỉnh phong."

"Thân thể của Thận Long bị tôi nuốt vào, biến thành năng lượng sửa chữa vết thương cũ. Tôi còn không tin, chỉ là mấy con Yêu Ma nhỏ bé mà tôi lại đ.á.n.h không lại!"

Hắn ta chính là Côn Bằng thượng cổ, là thần thú danh tiếng lẫy lừng, lại là một trong những thiên tài mạnh nhất trong hàng trăm năm của tộc Côn Bằng. Lẽ nào lại thua kém mấy con Yêu Ma tép riu?

Tô Nguyên Dữu khẽ liếc nhìn Quân Từ đang ngẩng cao đầu kiêu ngạo, khóe miệng từ từ cong lên.

"Tao rất tò mò, thực lực chân chính của mày so với tu sĩ Đại Thừa kỳ thì thế nào?"

Quân Từ hất cằm, vẻ mặt khinh thường: "Hừ, tu sĩ Đại Thừa kỳ? Không đỡ nổi một đao của ông đây."

Tương Liễu lặng lẽ bổ sung một câu: "Theo hệ thống tu luyện của nhân loại các ngươi, thực lực chân chính của Quân Từ hẳn là ở mức Địa Tiên. Chỉ cao hơn tu sĩ Đại Thừa kỳ một cảnh giới mà thôi."

Quân Từ không vui liếc hắn một cái: "Cần ngươi nhiều lời à? Không nói thì ai bảo ngươi câm?"

Tương Liễu sờ sờ mũi. Tính tình con cá này thật nóng nảy.

Tô Nguyên Dữu quay đầu nhìn về phía Tương Liễu, tò mò hỏi: "Thế thực lực chân chính của ngươi mạnh đến đâu?"

Tương Liễu cười nhạt, phong thái ung dung: "Tương đương với Kim Tiên."

Quân Từ nhìn vẻ mặt đắc ý ngầm của Tương Liễu, không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh.

"Ha, Kim Tiên thì ghê gớm lắm sao? Chẳng phải cả đời cũng không thể đi ra ngoài, chỉ có thể uất ức ru rú trong không gian của Tô Nguyên Dữu sao?"

"Không giống như ta. Dù bây giờ ta là linh thú khế ước, thực lực bị áp chế, nhưng ta có thể tự do tung hoành bên ngoài, Thiên Đạo cũng chẳng làm gì được ta."

Nụ cười trên mặt Tương Liễu lập tức cứng đờ.

Không biết tại sao, nắm đ.ấ.m hắn đột nhiên siết c.h.ặ.t. Quả nhiên là "hũ nào không mở thì xách hũ đó lên".

Nếu biết trước kẻ hắn cứu là con cá c.h.ế.t tiệt vừa độc mồm độc miệng lại thích chọc ngoáy này, hắn thà để mặc nó bị tà tu bắt đi ký khế ước nô lệ cho xong.

Tô Nguyên Dữu bất đắc dĩ gõ nhẹ lên trán Quân Từ: "Cái mồm của mày có thể nói được câu nào t.ử tế không?"

"Cha mẹ mày có biết miệng mày độc địa như vậy không hả?"

Quân Từ không vui gạt tay Tô Nguyên Dữu ra: "Ít quản tôi đi."

Tô Nguyên Dữu khóe miệng giật giật. Tiểu t.ử này học nhanh thật, dùng chính những lời cô từng nói để chặn họng cô.

Cô trừng mắt nhìn hắn ta một cái, rồi đi đến bên cạnh bộ hài cốt của Tà Long.

Quân Từ nhìn Tô Nguyên Dữu bị mình chặn họng đến mức không nói nên lời, đột nhiên bật cười hả hê.

Phù Sinh bất đắc dĩ vuốt trán. Quân Từ đại nhân mặc dù thực lực đã đạt đến Địa Tiên, nhưng tâm tính vẫn chỉ là một đứa trẻ con.

Nhưng nghĩ lại, thọ mệnh của thần thú vốn dài đằng đẵng. Nhìn dáng vẻ như đứa trẻ ba bốn tuổi của hắn ta bây giờ, có thể thấy trong giới thần thú, hắn ta quả thực chỉ là một đứa nhi đồng.

Tương Liễu liếc nhìn Tô Nguyên Dữu: "Xương của con Tà Long này là vật liệu cực phẩm. Ngươi chưa có kiếm bản mệnh phải không? Chờ ngươi tìm được phôi kiếm ưng ý, ta sẽ dùng xương Tà Long để gia cố và rèn lại cho ngươi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.