Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 328: Quỷ Vương Hoa Linh Tuyệt Sắc, Hai Con Thú Lại Đánh Nhau
Cập nhật lúc: 01/01/2026 16:37
"Không phải như vậy."
Từ Hoài Phong giải thích: "Thu Tịch Quỷ Vương là một trong hai nữ Quỷ Vương duy nhất trong mười đại Quỷ Vương, nhan sắc cũng thuộc hàng cực phẩm."
"Nhưng nàng ta si mê Hoa Linh Quỷ Vương. Hoa Linh Quỷ Vương cũng có ý với nàng ta, nhưng khổ nỗi hắn không chỉ thích mỗi nàng ta. Bất kể nam nữ, chỉ cần xinh đẹp, Hoa Linh Quỷ Vương đều thích tuốt."
"Cho nên, cơn ghen của Thu Tịch Quỷ Vương rất kinh khủng. Chỉ cần nhìn thấy người phụ nữ hoặc người đàn ông nào xinh đẹp lảng vảng gần đây, Thu Tịch Quỷ Vương sẽ bắt họ lại để 'xử lý'."
"Rơi vào tay Thu Tịch Quỷ Vương, hủy dung là nhẹ nhất. Nặng thì hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Từ Hoài Phong càng nói càng run, hắn ta không muốn một nữ t.ử xinh đẹp như Tô Nguyên Dữu bị Thu Tịch Quỷ Vương tàn phá.
"Tô đạo hữu, các ngươi mau ch.óng tìm nơi ẩn náu kín đáo trong Quỷ Vực đi. Nếu không có chỗ nào, các ngươi có thể trốn tạm ở nhà ta."
Tô Nguyên Dữu nhướn mày: "Cảm ơn lòng tốt của ngươi, nhưng ta cảm thấy bây giờ đã quá muộn rồi."
"Hả?" Từ Hoài Phong hơi ngẩn người: "Sao lại quá muộn? Hoa Linh Quỷ Vương chưa về mà!"
"Ha, Tiểu Phong Phong, bản vương mới rời khỏi vương phủ vài ngày, ngươi liền không cảm nhận được khí tức của bản vương sao?"
Tô Nguyên Dữu nheo mắt, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy một nam t.ử mặc áo choàng đỏ thẫm rực rỡ xuất hiện lơ lửng trên không trung.
Nam t.ử này có dung mạo tuấn mỹ phi phàm, môi đỏ răng trắng, ngũ quan thanh tú nhưng đầy mị hoặc. Làn da trắng nõn mịn màng nhưng mang một màu trắng bệnh trạng đặc trưng của quỷ tu. Đôi mắt sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước, giữa mày mắt ẩn hiện sự yêu nghiệt, đẹp đến mức khó phân biệt được nam nữ.
Từ Hoài Phong nhìn thấy Hoa Linh, sợ hãi quỳ rạp xuống đất, giọng nói run rẩy:
"Tham... Tham kiến Hoa Linh Quỷ Vương điện hạ!"
Đôi mắt phượng dài hẹp của Hoa Linh hơi nhếch lên, yêu diễm mê hoặc. Gió nhẹ thổi qua, tà áo đỏ và mái tóc đen dài bay bay trong gió. Thân ảnh hắn từ từ hạ xuống đất nhẹ như lông hồng.
Ánh mắt hắn trực tiếp dừng lại trên khuôn mặt Tô Nguyên Dữu, môi mỏng khẽ mở, thốt lên lời khen ngợi: "Chậc, một mỹ nhân tuyệt sắc."
Tô Nguyên Dữu lùi lại một bước cảnh giác: "Cảm ơn Quỷ Vương điện hạ quá khen."
"Gọi Quỷ Vương điện hạ nghe xa cách quá. Bản vương tên là Hoa Linh, mỹ nhân có thể gọi bản vương là Hoa Hoa - hoặc Linh Linh đều được."
Hoa Linh khẽ nhếch mép cười, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Tô Nguyên Dữu, trong mắt ẩn chứa một tia mê hoặc, dường như lúc nào cũng có thể câu hồn đoạt phách người đối diện.
Tô Nguyên Dữu: "..."
Cô cúi đầu, lén lút lườm nguýt một cái trong lòng. Cái tên này ẻo lả quá mức quy định rồi. Cô kéo tay Tiêu Uẩn Lẫm, nói:
"Quỷ Vương điện hạ, ta và đạo lữ vô tình lạc vào phủ Quỷ Vương, quấy rầy ngài thanh tịnh, thực sự không nên. Chúng ta xin cáo từ."
Hoa Linh liếc nhìn Tiêu Uẩn Lẫm đang đeo mặt nạ đứng bên cạnh, trong mắt thoáng qua một tia tiếc nuối.
Chậc, mỹ nhân xinh đẹp như vậy mà đã có chủ, thật đáng tiếc, thật sự rất đáng tiếc.
Hoa Linh tuy háo sắc, nhưng chưa bao giờ có ý định cướp đoạt đạo lữ của người khác. Đó là nguyên tắc của hắn.
Tuy nhiên, kể từ khi con điên Thu Tịch Quỷ Vương bắt đầu điên cuồng săn lùng và tiêu diệt những quỷ tu đẹp trai, Quỷ Vực đã rất hiếm khi nhìn thấy những mỹ nhân cực phẩm như thế này.
Hoa Linh không phải không muốn ngăn cản, nhưng con điên đó thực sự không thể nói lý lẽ, thậm chí còn đòi làm đạo lữ Song Tu độc quyền của hắn ta.
Chẳng phải là đang đùa sao?
Hắn ta là một quỷ tu phong lưu phóng khoáng, yêu tự do như gió, làm sao có thể tự chui đầu vào rọ kết đạo lữ?
Chơi vui qua đường là được, cần gì phải nghiêm túc?
Điều này dẫn đến việc hắn ta hoặc là bế quan trốn tránh, hoặc là ẩn náu ở bên ngoài. Nếu không phải lần này cảm nhận được sự biến động không gian lạ trong phủ, hắn ta sẽ không thèm xuất hiện.
Nghĩ đến đây, đôi môi mỏng của Hoa Linh cong lên một nụ cười khiến người ta hoa mắt ch.óng mặt.
"Bản vương luôn đối xử lịch sự với mỹ nhân. Mỹ nhân mới đến, chi bằng ở lại phủ của bản vương vài ngày làm khách?"
Tô Nguyên Dữu nhíu mày nhẹ. Hoa Linh nói như vậy, có nghĩa là hắn ta đã biết tất cả mọi chuyện về sự xâm nhập của họ.
Hơn nữa còn muốn dùng điều này để uy h.i.ế.p cô ở lại.
Chậc, khó giải quyết đây.
Chẳng lẽ vừa đến đã phải khô m.á.u với một vị Quỷ Vương?
Trong Quỷ Vực, thực lực của Quỷ Vương tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ ở Thương Lan đại lục.
Nhưng điều này không có nghĩa là cả Quỷ Vực chỉ có mười vị Quỷ Vương là mạnh nhất. Mỗi vị Quỷ Vương đều có những thuộc hạ tâm phúc vô cùng lợi hại, tu vi không thua kém gì tu sĩ Hóa Thần kỳ.
Hơn nữa, tu sĩ ở Quỷ Vực cũng có thể phi thăng. Linh giới có một thế giới ngầm dành riêng cho quỷ tu sau khi phi thăng.
Tuy nhiên, bản chất quỷ tu rất sợ sấm sét, huống chi là Thiên Kiếp phi thăng đầy sấm sét hủy diệt.
Vì vậy, nói chung quỷ tu rất ít khi lựa chọn phi thăng, bởi vì phần lớn đều không thể vượt qua Thiên Kiếp, bị đ.á.n.h cho hồn phi phách tán.
Hoa Linh nhìn thấy Tô Nguyên Dữu nhíu mày, khẽ cười nhạt: "Bản vương chỉ hứng thú với việc ngắm nhìn mỹ nhân, những việc khác bản vương chẳng bao giờ quan tâm."
"Chỉ cần mỹ nhân ở lại phủ của bản vương vài ngày, để bản vương ngắm cho đã mắt, bản vương đảm bảo sẽ giữ kín bí mật, không nói gì với bên ngoài."
Tô Nguyên Dữu vừa định lên tiếng từ chối, Quân Từ đang trốn trong cổ áo của cô đột nhiên nhảy ra.
"Vút!"
Một tiếng xé gió vang lên, hắn hóa thành hình dạng thật Côn Bằng khổng lồ, vẫy cái đuôi to tướng đ.á.n.h mạnh vào cái cây sau lưng Hoa Linh.
Một bóng đen nhảy xuống từ trên cây, né tránh đòn tấn công của Quân Từ, rồi cũng hóa thành hình dạng thật Thao Thiết. Hai con thú lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi.
Tô Nguyên Dữu: "..."
Hoa Linh nhìn hai con thú khổng lồ đột nhiên xuất hiện, ánh mắt đầy ngạc nhiên, hỏi Tô Nguyên Dữu:
"Mỹ nhân, hai con thú 'khủng' kia đều là thú cưỡi của ngươi à?"
