Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 30: Tự Tay Thi Hành Gia Pháp, Đánh Cho Da Tróc Thịt Bong

Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:05

Cô bỗng nhiên cảm thấy có chút chán ghét.

Cô đứng dậy, đôi mắt trong nháy mắt trở nên lạnh lùng hơn vài phần, mang theo sát ý lạnh thấu xương.

"Gâu gâu gâu gâu!"

Hai chú sói con không biết từ đâu chui ra, vừa chạy vừa nhảy đến bên chân Tô Nguyên Dữu, một trái một phải c.ắ.n lấy ống quần của cô.

Ánh mắt Tô Nguyên Dữu dịu đi đôi chút, cô cúi người bế hai chú sói con lên, ôm vào lòng, sau đó quay sang nhìn Tô lão gia t.ử, vừa định lên tiếng thì nghe ông ta nói: "Tôi già rồi, không quản được con trai mình nữa, tách nhà đi.

"Cha!" Tô Bạc Dương kinh ngạc nhìn Tô lão gia t.ử, chỉ là phạm một chút sai lầm, sao lại phải tách nhà chứ?

Tô Chính Hoa cũng nhíu mày, tạm thời không nói gì.

Ba anh em nhà họ Tô tuy không ở chung với nhau, nhưng vì Tô lão gia t.ử còn khỏe mạnh nên vẫn chưa phân chia gia sản.

Bởi vì nhà giàu có quyền thế tách nhà không chỉ là chia nhà, mà còn chia tài sản, chia cổ phần công ty.

Hiện tại tuy Tô Mục Cẩm là người thừa kế rõ ràng của Tô gia, Tô Bạc Dương cũng giữ chức vụ tổng giám đốc ở tập đoàn Tô Thị, nhưng trên thực tế bọn họ đều không có cổ phần.

Cổ phần lớn nhất của tập đoàn Tô Thị đều nằm trong tay Tô lão gia t.ử.

Bây giờ phân gia, cổ phần trong tay Tô lão gia t.ử sẽ phải chia ra.

Không cần nói cũng biết, Tô Mục Cẩm chắc chắn là người được chia nhiều cổ phần nhất.

Tô gia của cải cuồn cuộn, cho dù có chia gia sản thì cũng không phải trong thời gian ngắn mà có thể có kết quả.

Mọi người nhà họ Tô ai nấy đều mang vẻ mặt khác nhau, chỉ có Tô Mục Cẩm là không có gì thay đổi, dù sao anh ta cũng đã là người thừa kế của Tô gia rồi, việc chuyển nhượng cổ phần cho anh ta chỉ là chuyện sớm muộn.

Hai mẹ con Lâm Văn Sơ cũng không khóc nữa, vẻ mặt có chút hốt hoảng nhìn Tô lão gia t.ử.

Lúc này mà chia gia sản thì chẳng có lợi lộc gì cho họ.

Tô lão gia t.ử đưa mắt nhìn lướt qua một lượt mọi người, thản nhiên nói: "Tất cả giải tán đi, chiều mai một giờ đến Tổ trạch, bắt đầu phân chia gia sản.

Dừng một chút, ông ta nhìn Tô Mục Hủ và Tô Mục Trạc: "Hai đứa là con cháu của Tô gia ta, nên đ.á.n.h vẫn phải đ.á.n.h."

"Còn Tô Giảo Giảo không phải là m.á.u mủ ruột thịt của Tô gia, tôi đây không có tư cách dạy dỗ."

"Tô Bạc Dương, đưa vợ con của con về, ngày mai hai người họ không cần đến nữa"

Một tràng phân phó dứt khoát khiến Lâm Văn Sơ và Tô Giảo Giảo đều ngây người.

Lâm Văn Sơ nhịn không được hỏi: "Cha, con cũng là người Tô gia, tại sao ngày mai không thể đến?"

Tô Bạc Dương: "Đúng vậy cha, Giảo Giảo, Giảo Giảo thì thôi đi, Văn Sơ dù sao cũng là con dâu của Tô gia, việc phân chia gia sản lớn như vậy, tại sao Văn Sơ lại không thể đến?"

Tô lão gia t.ử lạnh lùng nhìn bọn họ, trong mắt thoáng hiện vẻ chán ghét: "Không có tại sao cả, Tô Bạc Dương, ngay cả lời của cha mà con cũng không nghe hay sao? Còn không mau đ.á.n.h, đ.á.n.h xong thì mau ch.óng về đi."

Tô lão gia t.ử khi còn trẻ từng ra chiến trường đ.á.n.h giặc g.i.ế.c người, lúc nổi giận thì khí thế trên người vô cùng đáng sợ.

Hai anh em Tô Chính Hoa và Tô Bạc Dương khi còn nhỏ đều từng bị Tô lão gia t.ử đ.á.n.h, đều từng bị đ.á.n.h bằng roi gia pháp của Tô gia.

-

Mười roi xuống chắc phải nằm liệt giường hai ba ngày.

Vì vậy, trong xương cốt của Tô Bạc Dương vẫn rất sợ Tô lão gia t.ử.

Ông ta cầm lấy roi, c.ắ.n răng vung mạnh về phía lưng Tô Mục Hủ.

"A!!" Tô Mục Hủ đau đớn kêu lên một tiếng.

Cậu ta cũng là người được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng bị đ.á.n.h bao giờ, hôm nay một roi này giáng xuống, trực tiếp khiến cậu ta đau đến mức cong cả lưng.

Roi càng mảnh đ.á.n.h càng đau, Tô Mục Hủ đau đến toát mồ hôi lạnh.

Một roi, hai roi, ba roi, rất nhanh quần áo trên người Tô Mục Hủ đã bị đ.á.n.h rách, lộ ra mấy vết thương sau lưng.

Tay Tô Bạc Dương khẽ run, đến roi thứ bảy thì không tự chủ được mà nương tay.

Tô Nguyên Dữu khẽ híp mắt, đặt hai đứa nhỏ xuống đất, sải bước tiến lên giật lấy roi trong tay Tô Bạc Dương, hung hãng vung về phía Tô Mục Hủ.

Tô Mục Hủ lập tức kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cả người gần như nằm hẳn xuống đất.

Tô Bạc Dương tức giận quát: "Tô Nguyên Dữu, mày làm cái gì vậy?!"

Tô Nguyên Dữu nhướng mày: "Thay ông chia sẻ nỗi lo lắng đó, nếu ông không còn sức lực nữa thì cứ nói sớm, bà đây sẽ đ.á.n.h thay ông."

Vừa nói, cô lại giáng xuống một roi trước mặt ông ta.

Lưng Tô Mục Hủ lập tức da tróc thịt bong, loáng thoáng có vết m.á.u chảy ra.

Lâm Văn Sơ vội vàng lao đến che chắn trước người Tô Mục Hủ, nhìn thấy lưng cậu ta đầy vết thương, bà ta đau lòng vô cùng, chỉ vào mặt Tô Nguyên Dữu lớn tiếng hét.

"Tô Nguyên Dữu, nó là anh ruột của mày đấy, sao mày lại độc ác như vậy? Biết mày ác độc như vậy, lúc trước tao đã không nên sinh mày ra, sinh ra cũng bóp c.h.ế.t mày luôn rồi!"

Tô Nguyên Dữu nào quan tâm Lâm Văn Sơ có đang che chắn trước người Tô Mục Hủ hay không, cô vung roi lên đ.á.n.h tới.

Roi đ.á.n.h trúng vào cánh tay Lâm Văn Sơ, chưa đầy một giây sau đã thấy m.á.u, bà ta đau đớn kêu lên: "A!! Con tiện nhân, đồ súc sinh!"

Trong mắt Tô Nguyên Dữu thoáng hiện vẻ quỷ dị, một tia điên cuồng, cô đá văng Tô Bạc Dương đang muốn tiến lên ngăn cản, chậm rãi đếm: "Roi thứ tám!"

"Cái thứ chín!"

"Cái thứ mười!"

Đánh xong mười roi, Tô Nguyên Dữu khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh, ném roi da xuống đất trước mặt Tô Bạc Dương:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.