Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 478: Lại Nhờ Ta Giúp Đỡ?
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:19
"Tô Minh chủ, ngươi là tu sĩ thông minh nhất mà ta từng gặp."
Tô Nguyên Dữu mỉm cười, phủi phủi tay áo đứng dậy: "Quá khen rồi."
"Vương đạo hữu, hai người đi cùng ta đâu rồi?"
Sắc mặt Vương Nhược Tẫn nhàn nhạt: "Bọn họ rất an toàn, ta sẽ không làm hại bọn họ, cũng không làm hại được bọn họ."
Đừng nói đến thần thú Côn Bằng kia, ngay cả nữ t.ử áo đỏ kia hắn cũng đ.á.n.h không lại, làm sao có thể làm hại được bọn họ!
Tô Nguyên Dữu hơi nhướng mắt: "Vậy là ngươi muốn riêng nói chuyện với ta?"
Vương Nhược Tẫn gật đầu: "Ta có một chuyện muốn nhờ Tô Minh chủ giúp đỡ, việc thành tất có hậu tạ!"
Ánh mắt Tô Nguyên Dữu lóe lên một tia không rõ, nhàn nhạt nói: "Lại nhờ ta giúp đỡ, vậy lần này ta phải mở miệng thật to rồi."
Vương Nhược Tẫn dừng lại một chút, nói: "Tô Minh chủ muốn gì?"
Tô Nguyên Dữu gãi gãi cằm, cười một tiếng: "Ngươi nói ngươi muốn ta giúp ngươi làm gì trước đi."
Vương Nhược Tẫn nghe vậy, cũng không vòng vo, sắc mặt ngưng trọng nói.
"Ta biết Tô Minh chủ thông minh khác thường, hẳn đã đoán ra ta rất hiểu di tích này."
"Mười năm trước, sau khi sư tôn ta phi thăng, ta rời khỏi tông môn để rèn luyện."
"Vì đ.á.n.h nhau với người khác, ta rơi xuống một vách đá, may mắn thay ta không c.h.ế.t, ta đã nhận được truyền thừa của một vị tiền bối."
"Một trận pháp truyền thừa, đồng thời, ta còn nhận được tất cả bảo vật lúc sinh thời của vị tiền bối đó, bao gồm cả một không gian có thể chứa vật sống."
Nói đến đây, trong mắt Vương Nhược Tẫn mang theo một tia sùng kính.
"Tô Minh chủ rất ngạc nhiên khi một tu sĩ ngũ linh căn như ta tại sao lại có thể nhanh ch.óng tu luyện đến đỉnh Kim Đan chứ?"
"Không chỉ nhờ vào trận pháp, mà còn nhờ sự chỉ điểm của Hạc Lão."
Tô Nguyên Dữu kinh ngạc chớp mắt: "Hạc Lão?"
"Tô Minh chủ không quen biết Hạc Lão nhưng một cái tên khác của Hạc Lão thì Tô Minh chủ hẳn phải biết."
Vương Nhược Tẫn thở dài một hơi, nói: "Phương Hoằng Thái chính là một cái tên khác của Hạc Lão."
Nghe vậy, Tô Nguyên Dữu sửng sốt một lúc, có chút không thể tin được nói.
"Ý ngươi là Phương Hoằng Thái, cũng chính là Hạc Lão, hắn ta chưa c.h.ế.t?"
"Không, Hạc Lão đã ngã xuống rồi."
Vương Nhược Tẫn cụp mắt, giọng nói hơi buồn: "Hạc Lão bây giờ chỉ còn một thần hồn."
"Nếu không tìm được hồn thạch, Hạc Lão sẽ mãi mãi tan biến trong trời đất này."
-
"Di tích này có hồn thạch?" Tô Nguyên Dữu: "Ngươi đến đây để tìm hồn thạch?"
Hồn thạch chính là loại đá có thể củng cố thần hồn, khiến thần hồn không nhanh ch.óng tiêu tan.
Tu sĩ dưới cảnh giới Đại thừa sau khi ngã xuống có ba lựa chọn, một là chọn đầu t.h.a.i chuyển kiếp, hai là chọn trở thành quỷ tu, ba là đoạt xá.
Tu sĩ chọn đoạt xá không nhiều, bởi vì thân thể và thần hồn của mỗi người đều khác nhau.
Muốn tìm được một thân thể vô cùng phù hợp với thần hồn của mình là vô cùng khó khăn.
Nếu thân thể và thần hồn của tu sĩ đoạt xá không phù hợp, có thể sẽ xuất hiện tác dụng phản phệ.
Hậu quả của phản phệ là thân thể sẽ bị tổn hại, thần hồn bị thân thể đẩy ra ngoài.
Như vậy thì mất nhiều hơn được.
Phương Hoằng Thái đã c.h.ế.t mấy vạn năm rồi, thần hồn vẫn chưa tiêu tán, chứng tỏ lúc còn sống hắn ta có rất nhiều hồn thạch.
"Không, ta không đến đây để tìm hồn thạch."
Vương Nhược Tẫn lắc đầu: "Ta đến đây để tìm Kim Nguyệt tiền bối."
Tô Nguyên Dữu nghe vậy thì khựng lại, cô nghĩ đến những lời đồn đại về việc Phương Hoằng Thái g.i.ế.c thê nhi để chứng đạo mà cô từng nghe.
"Vậy các người đã tìm thấy chưa?"
"Tìm thấy rồi."
Ánh mắt Vương Nhược Tẫn liên tục lóe lên: "Nhưng Kim Nguyệt tiền bối không muốn gặp chúng ta."
"Vì vậy muốn nhờ Tô Minh chủ giúp đỡ."
Tô Nguyên Dữu nhìn Vương Nhược Tẫn, đáy mắt thoáng vẻ đ.á.n.h giá.
"Đạo hữu Vương, ngươi đừng nói với ta rằng Phương Hoằng Thái không tu vô tình đạo, g.i.ế.c thê nhi để chứng đạo."
"Bởi vì mọi chuyện đều là hiểu lầm nên các người muốn xin lỗi Kim Nguyệt tiền bối."
Vương Nhược Tẫn cười nói: "Hạc Lão đúng là tu vô tình đạo nhưng hắn ta không g.i.ế.c thê nhi để chứng đạo."
Tô Nguyên Dữu nhướng mày, có chút hứng thú: "Nói rõ ra xem nào."
Vương Nhược Tẫn sờ vòng tay trên cổ tay, giọng điệu vô cùng cung kính: "Hạc Lão, ngài ra đây đi."
Một làn khói trắng bốc lên từ chiếc vòng tay của Vương Nhược Tẫn, giống như cảnh thần đèn Aladin xuất hiện.
Một ông lão râu trắng xuất hiện trước mặt Tô Nguyên Dữu.
Tô Nguyên Dữu ngẩng đầu nhìn Hạc Lão, đôi mắt nheo lại: "Ông chính là Phương Hoằng Thái?"
Phương Hoằng Thái cười gật đầu: "Ta chính là Phương Hoằng Thái."
"Tô Minh chủ, hân hạnh được gặp."
Tô Nguyên Dữu nhìn Phương Hoằng Thái có khuôn mặt vô cùng ôn hòa trước mắt, không thể nhìn ra hắn ta là người tu vô tình đạo, g.i.ế.c thê nhi của mình.
Tất nhiên, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài.
"Phương tiền bối, nếu các người nói những lời đồn đại đó là giả, vậy thì ông hãy nói sự thật cho ta nghe?"
Tô Nguyên Dữu hơi động đôi mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn bọn họ: "Như vậy, ta mới có thể giúp ông đi gặp Kim Nguyệt tiền bối."
Nụ cười trên mặt Phương Hoằng Thái không đổi: "Được, nếu Tô Minh chủ muốn nghe, vậy thì lão phu sẽ thành thật nói cho ngươi biết."
"Lão phu đúng là như lời đồn đại, tu vô tình đạo."
