Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 500: Sự Kiêng Kỵ Của Thượng Thần
Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:23
"Vâng."
Nguyên hậu nũng nịu làm nũng: "Lãng ca, được không-"
"Được thì được nhưng mà, ta chỉ có thể đưa một mình nàng."
Tần Lãng cười cười nhìn Nguyên hậu: "Chỉ cần nàng nỡ lòng bỏ lại đứa con trai đó."
Nguyên hậu nghe vậy, sửng sốt một chút, không cam lòng hỏi lại một câu.
"Lãng ca, thật sự không thể đưa Lân nhi đi cùng sao?"
"Không thể."
Giọng nói của Tần Lãng đột nhiên trở nên lạnh lùng, nhàn nhạt liếc nhìn bà ta.
"Ta không muốn sau khi trở về Thần giới, để người khác biết, nữ nhân của ta đã từng sinh con cho nam nhân khác."
Nguyên hậu mím môi, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu nói: "Vậy thì không đưa Lân nhi đi."
"Với thiên phú của Lân nhi, sớm muộn gì cũng sẽ phi thăng."
Còn bà ta thì không được, thiên phú Tam Linh Căn trung phẩm, thường xuyên ba ngày đ.á.n.h cá, hai ngày phơi lưới. Cho nên tu vi vẫn không thể đột phá.
Cho đến khi gặp được Tần Lãng, chỉ cho bà ta một viên đan d.ư.ợ.c, đã giúp bà ta từ đỉnh phong Kim Đan kỳ đột phá đến Nguyên Anh kỳ.
Người đàn ông này có thực lực mạnh mẽ, tướng mạo tuấn tú, quan trọng nhất là, hắn nói hắn đến từ Thần giới! Đó chính là thế giới mà mọi người tu tiên đều hướng tới!
Vì vậy, Nguyên hậu đã dứt khoát dẫn theo Hứa gia đầu quân cho Tần Lãng.
Tần Lãng cười nhẹ một tiếng: "Nàng đúng là người biết tính toán."
"Được rồi, đợi giải quyết xong chuyện của Long Mặc Hoài, ta sẽ đưa nàng đến Thần giới!"
Sắc mặt Nguyên hậu vui mừng, giọng điệu nũng nịu: "Cảm ơn Lãng ca-"
Còn cảm ơn-, mà còn là cảm ơn- Lãng- ca- ca-. Tô Nguyên Dữu bĩu môi, đã sinh hai đứa con rồi, mà còn sến súa như vậy.
Nụ cười trên khóe miệng Tần Lãng từ từ nở rộng, sau đó ngồi dậy mặc quần áo.
"Nhân lúc Tô Nguyên Dữu chưa tra đến chúng ta, nhanh ch.óng giải quyết chuyện của Long Mặc Hoài."
Nguyên hậu cũng ngồi dậy, có chút nghi hoặc hỏi: "Lãng ca, chàng là thượng thần của Thần giới, sợ một tiểu nha đầu làm gì?"
Tần Lãng liếc nhìn bà ta, thản nhiên nói: "Nàng hiểu gì chứ."
"Có thể ký kết khế ước với thần thú Côn Bằng và dị hỏa, đó không phải là một tiểu nha đầu bình thường."
Nguyên hậu không để ý nói: "Cô ta có lợi hại đến đâu thì cũng không thể so sánh với Lãng ca, huống hồ Lãng ca không phải cũng ký kết khế ước với thần thú sao."
Tần Lãng cười nhạt một tiếng: "Nói như vậy đi, thần thú Côn Bằng mà cô ta ký kết là thiếu chủ của Côn Bằng Nhất Tộc, Côn Bằng Nhất Tộc có thiên phú về không gian lợi hại nhất."
"Dị hỏa mà cô ta ký kết là dị hỏa thời thượng cổ - Cửu Dương Thần Hỏa."
"Theo ta được biết, chỉ có một người duy nhất ký kết được dị hỏa thời thượng cổ."
Đó chính là Đình Nhạc Đại Đế!
Nguyên hậu vừa định hỏi là ai thì nghe thấy giọng nói vô cảm của Tần Lãng.
"Thân phận của vị đó, nàng không cần biết, biết rồi cũng vô dụng."
Dị hỏa có rất nhiều nhưng dị hỏa thời thượng cổ chỉ có mười loại. Ngoài Đình Nhạc Đại Đế, hai vị Đại Đế còn lại đều không có cơ hội ký kết dị hỏa thời thượng cổ.
Bởi vì dị hỏa thời thượng cổ không giống với dị hỏa bình thường, thực lực mạnh mẽ, có thể hóa thành hình người, tính tình kiêu ngạo, rất cao ngạo, sẽ không kết giao với loài người.
Bất kể Tô Minh chủ ký kết Cửu Dương Thần Hỏa như thế nào nhưng cô là người thứ hai sau Đình Nhạc Đại Đế ký kết được dị hỏa thời thượng cổ. Chỉ dựa vào điểm này, Tần Lãng sẽ không coi thường cô.
Nguyên hậu thấy vậy, thức thời ngậm miệng. Lẳng lặng đứng dậy mặc quần áo rồi theo Tần Lãng rời đi.
Tô Nguyên Dữu nghe cuộc đối thoại của họ, đôi mắt sâu thẳm hơn vài phần, không ngờ từ miệng Tần Lãng, cô lại nghe ra được sự kiêng dè của hắn đối với cô.
Là vì Cửu Dương sao?
Không rõ nhưng đây là một tin tốt, ít nhất cũng cho cô biết bọn họ rất kiêng dè Cửu Dương.
Tô Nguyên Dữu đợi đến khi hai người họ rời khỏi cung điện mới đi theo, sợ bị phát hiện, cũng không dám đi quá gần.
Vì có sự che chở của không gian, ngay cả Tần Lãng cũng không phát hiện ra Tô Nguyên Dữu đang đi theo sau họ.
Cũng có lẽ là bọn họ không ngờ Tô Nguyên Dữu sẽ nhanh ch.óng điều tra ra được bọn họ. Tính sót cô còn có Chư Cát Tiên biết bói toán bên cạnh.
Rời khỏi tẩm cung của mình, Nguyên hậu vẫn phải giữ chút thể diện, vẫn luôn đứng nghiêm chỉnh bên cạnh Tần Lãng, không có hành động gì quá đáng.
Thái t.ử đột nhiên từ bên cạnh chạy tới, vừa chạy vừa lớn tiếng reo hò.
"Mẫu hậu, mẫu hậu, con cũng muốn vào mật thất, con cũng muốn vào mật thất, con muốn đi làm nhục đứa con hoang đó!"
Nguyên hậu nhìn thấy Thái t.ử, vẻ mặt đầy yêu thương nhưng vẫn từ chối: "Lân nhi ngoan, mật thất thì con không được vào, ra ngoài chơi đi."
Thái t.ử lớn tiếng hét lên: "Không, con phải đi làm nhục Long Mặc Hoài, cái đứa con hoang đó."
"Mẫu hậu, người cho con đi đi, người không cho con đi, con sẽ không tu luyện nữa!"
Nguyên hậu do dự nhìn Tần Lãng: "Tần lão sư, có thể cho Lân nhi vào mật thất không, thiếp sẽ trông chừng nó, không để nó chạy lung tung."
Tần Lãng nhìn Thái t.ử đang ăn vạ vô lý, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường.
Truyền âm cho Nguyên hậu: "Trông chừng nó cho tốt, nếu không, đừng hòng rời khỏi đây cùng ta!"
Nghe vậy, Nguyên hậu cười gật đầu: "Ta biết, yên tâm đi Lãng ca, Lân nhi rất ngoan."
Rất ngoan?
Tần Lãng không nói gì.
