Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 568: Quân Từ Xuất Hiện: Bà Già Kia, Dám Uy Hiếp Chủ Nhân Của Ông À?

Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:33

Nếu như bà ta có thể nói chuyện t.ử tế với bọn họ, có lẽ Tô Nguyên Dữu đã không từ chối thẳng thừng như vậy.

Nhưng Nguyệt Sơ Lâm nói chuyện với bọn họ với giọng điệu cao ngạo, ra vẻ ban ơn cho bọn họ, cứ như gia nhập Nguyệt Thị cổ tộc là vinh hạnh cả đời của bọn họ vậy, khiến người ta nghe mà thấy vô cùng khó chịu.

Tô Nguyên Dữu lười phải chiều theo ý bà ta nên cứ thế từ chối rồi bỏ đi.

Hứa Trạch Văn hừ lạnh một tiếng: "Không biết điều, không ngờ ngươi ngay cả Nguyệt Thị cổ tộc cũng dám từ chối, ngươi cho rằng ngươi ký kết khế ước với một thần thú Côn Bằng là có thể kiêu ngạo rồi sao?"

"Chờ ngươi đến Tiên giới rồi sẽ biết, sau lưng không có đại thế lực chống lưng thì muốn làm gì cũng khó."

Hừ, cuối cùng cũng không nhịn được mà lôi chuyện cô ký kết khế ước với Côn Bằng ra nói rồi.

Tô Nguyên Dữu mặt không đổi sắc, thản nhiên nói: "Vậy ta cũng nhắc nhở ngươi một câu, huyết mạch trong cơ thể ngươi nếu có lai lịch bất chính, e là ngay cả Nguyệt Thị cổ tộc cũng không bảo vệ được ngươi đâu."

Nghe vậy, ánh mắt Hứa Trạch Văn tối sầm lại, kiên định nói: "Huyết mạch trong cơ thể ta chắc chắn có lai lịch rất chính đáng!"

Tô Nguyên Dữu khẽ nhướn mày cười: "Ồ, vậy sao, vậy ta yên tâm rồi."

"Ta còn tưởng Nguyệt Thị cổ tộc sẽ bá đạo cướp đoạt huyết mạch của một thần thú chứ, xem ra là ta đã nghĩ nhiều rồi!"

Hứa Trạch Văn nghe vậy, sắc mặt lập tức có chút tức giận, trừng mắt nhìn Tô Nguyên Dữu, giận dữ nói: "Lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân t.ử!"

"Huyết mạch Côn Bằng trong cơ thể ta tuyệt đối không phải cướp đoạt một cách tàn nhẫn, là Côn Bằng tiền bối tự nguyện cho ta!"

Vừa dứt lời, từ xa đã truyền đến một tiếng quát lớn: "Hứa Trạch Văn, câm miệng!"

Nghe thấy âm thanh này, Hứa Trạch Văn mới bừng tỉnh khỏi cơn giận dữ, nghĩ đến những lời mình vừa nói, ngẩn người, sau đó liền gầm lên với Tô Nguyên Dữu.

"Tô Nguyên Dữu, ngươi cố tình chọc giận ta để moi lời ta!"

Từ lúc bọn họ bắt đầu cãi vã thì đã có tu sĩ từ xa vểnh tai nghe lén cuộc trò chuyện của bọn họ.

Vì vậy, chuyện hắn ta có huyết mạch Côn Bằng cứ như vậy mà bại lộ.

Tô Nguyên Dữu cười lạnh không thôi: "Thật nực cười, chẳng phải Hứa đạo hữu cũng đã nói ra chuyện ta ký kết khế ước với một thần thú sao?"

"Sao vậy, chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn ư?"

Sắc mặt Hứa Trạch Văn khó coi đến cực điểm, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cố kìm nén cơn giận: "Tốt, ngươi giỏi lắm, ta thật hối hận vì đã tha cho ngươi ở huyện Linh Vương!"

Biết trước Tô Nguyên Dữu lại không biết điều mà từ chối mẫu thân hắn ta như vậy, hắn ta nhất định sẽ dạy cho cô một bài học!

Ánh mắt Tô Nguyên Dữu phủ một tầng sương lạnh, cười nhạo một tiếng: "Ồ, vậy ta thật sự phải cảm ơn ngươi vì đã tha cho ta."

Ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu.

Sắc mặt Nguyệt Sơ Lâm xanh mét, bước tới, giọng nói lạnh lùng: "Tô tiểu hữu đúng là khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác xưa, không hổ là Phù Lục Tông Sư."

"Không ngờ lại còn khế ước được với cả thần thú Côn Bằng, xem ra mười hạng đầu trong Cửu Châu đại tỉ lần này chắc chắn phải có Tô tiểu hữu rồi!"

Tô Nguyên Dữu nhìn bà ta hồi lâu, đột nhiên mỉm cười với phía bà ta, thản nhiên đáp.

"Không giấu gì tiền bối, ta cũng cảm thấy nhất định ta có thể nằm trong mười người đứng đầu của Cửu Châu đại tỉ."

Nguyệt Sơ Lâm cười nhạo: "Có thể đoạt được là mười người chiến thắng của Cửu Châu đại tỉ cũng không có nghĩa là có thể sống sót ở Tiên giới, bởi vì ở Tiên giới mỗi năm mỗi ngày đều có vô số tu sĩ bỏ mạng."

"Trên đời này chưa bao giờ thiếu thiên tài, điều thiếu chính là thiên tài biết điều, như vậy mới có thể tu thành đại đạo!"

"Mẹ kiếp cái bà già này, bà lèm bèm ở đó nói cái gì đấy hả, bổn thiếu chủ thật muốn cho bà một bạt tai!"

"Bà có phải là ăn phải bướm đêm rồi không, sao mà ồn ào thế hả!"

Quân Từ ở trong tay áo của Tô Nguyên Dữu nghe nửa ngày trời, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Đằng nào thì hắn ta cũng đã bị bại lộ rồi, cũng không định tiếp tục che giấu nữa, trực tiếp từ trong tay áo bay ra hóa thành hình người, chỉ vào mặt Nguyệt Sơ Lâm mắng.

"Ếch ngồi đáy giếng, bà giở trò mèo với bổn thiếu chủ cái gì chứ hả!"

"Dám uy h.i.ế.p chủ nhân của bổn thiếu chủ, muốn c.h.ế.t hả!"

Mọi người nhìn Quân Từ với mái tóc và đôi mắt xanh đặc trưng như vậy, đúng là thần thú Côn Bằng rồi!

Hơn nữa, vừa rồi hắn ta nói gì cơ?

Bổn thiếu chủ?

Chẳng lẽ hắn ta chính là thiếu chủ của Côn Bằng Nhất Tộc?

Thấy vậy, đồng t.ử Nguyệt Sơ Lâm co rút lại, cố gắng che giấu sự kinh hãi trong lòng, hỏi: "Ngươi là Quân Từ Quân thiếu chủ của Côn Bằng Nhất Tộc?"

Quân Từ ngẩng cao cằm, vênh váo nói: "Đó là điều đương nhiên, chẳng lẽ còn có kẻ nào dám mạo danh bổn thiếu chủ sao?"

Điều đó chắc chắn là không có rồi, ai mà dám mạo danh thiếu chủ của Côn Bằng Nhất Tộc chứ.

Nguyệt Sơ Lâm âm trầm nói: "Nghe nói thiếu chủ Côn Bằng Nhất Tộc đã mất tích từ lâu rồi, hóa ra là chạy xuống hạ giới để kí khế ước với một nhân loại."

"Không biết tộc trưởng của Côn Bằng Nhất Tộc biết được thì sẽ có biểu cảm gì nhỉ."

Quân Từ khoanh tay trước n.g.ự.c, trợn mắt nhìn bà ta: "Liên quan gì đến bà, ta thích kí khế ước với nhân loại đấy, bà quản được sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.