Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 54: Tôi Trời Sinh Phản Nghịch Vậy Đó
Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:09
Hiện nay các đại ẩn thế gia tộc đã rất lâu rồi không xuất hiện đệ t.ử Lôi Linh Căn.
Thiên Lôi Phù cũng đã rất lâu rồi không xuất hiện.
Cho nên khi bọn họ điều tra đến điểm này, liền báo cáo lên bộ môn.
Người của bộ môn phỏng đoán trong số các tán tu có khả năng xuất hiện tu sĩ Lôi Linh Căn, để bọn họ nhất định phải tìm được người này, chiêu mộ vào bộ môn.
Chỉ là điều tra tới điều tra lui thủy chung không tra được một chút manh mối nào, liền nghĩ đến người báo cảnh sát kia, có lẽ cô nhìn thấy cái gì.
Biết được thân phận người báo cảnh sát, bọn họ liền điều tra suốt đêm tư liệu từ nhỏ đến lớn của Tô Nguyên Dữu.
Rồi lại phát hiện ra rất không đúng, từ khi Tô Nguyên Dữu trở về Tô gia bắt đầu, tính cách thể hiện ra hoàn toàn khác trước.
Nghi ngờ bị đoạt xá.
Thế là mới có cuộc đối thoại bây giờ.
Tô Nguyên Dữu cong khóe môi, từ trong túi lấy điện thoại ra, trước mắt bọn họ lắc lắc: "Tốt lắm, cảnh sát đối với người dân nhiệt tình báo cảnh sát cứu cô gái vô tội lại dùng lời lẽ lăng mạ, tôi đã ghi âm toàn bộ quá trình, cũng không biết đoạn nói chuyện này mà phát tán lên mạng, cư dân mạng sẽ như thế nào nhỉ?"
Nam Tống Thi nổi giận, gằn giọng nói: "Cô dám ghi âm? Thật sự không sợ c.h.ế.t sao?"
Tô Nguyên Dữu không để ý: "Cô dám g.i.ế.c tôi sao?"
"Cô!!"
Tiêu Vũ kịp thời bắt được Nam Tống Thi sắp nổi giận g.i.ế.c người, anh ta lạnh mặt nhìn Tô Nguyên Dữu: "Tô đại tiểu thư, chúng tôi đ.á.n.h cược với cô."
Tô Nguyên Dữu cười khẩy: "Không phải đã được rồi sao, nhất định phải cãi nhau với tôi."
Cô thản nhiên bước lên, tùy ý đặt tay lên tảng đá, tảng đá không chút động tĩnh.
Sau đó lại đặt tay còn lại lên, khinh thường nói: "Một hòn đá nứt nẻ thôi mà, đoạt xá cái gì."
"Bệnh nhân hoang tưởng thần kinh gì cũng có thể làm cảnh sát, cũng không biết thẻ cảnh sát của các người thi đậu kiểu gì, tôi hoài nghi trong này có nội tình!"
Nam Tống Thi sắp tức điên rồi, nếu không phải Tiêu Vũ ngăn cản, cô ta nhất định phải dạy dỗ cô một trận, dám nói bọn họ là bệnh nhân hoang tưởng thần kinh!!!
Tô Nguyên Dữu thu tay về, nhướng mày nhìn hai người: "Thế nào, bây giờ có thể chứ, nếu vẫn không được, tôi còn có thể ôm cục đá này vào lòng."
Tiêu Vũ đau đầu xoa xoa mi tâm, hòn đá không có động tĩnh, chứng tỏ người trước mắt không phải bị đoạt xá.
Đúng là bọn họ hiểu lầm, nể mặt Tiêu Uẩn Lẫm, xin lỗi một tiếng cũng không phải không được.
"Xin lỗi, là chúng tôi hiểu lầm Tô đại tiểu thư."
Tô Nguyên Dữu nhìn về phía Nam Tống Thi.
Tiêu Vũ kéo kéo tay áo Nam Tống Thi, cô ta hít sâu một hơi, cực kỳ không tình nguyện nói một câu "Xin lỗi."
Mẹ kiếp, nếu không phải vì tên tiểu t.ử thối Tiêu Uẩn Lẫm kia, mặc kệ cô sống hay c.h.ế.t!
Khóe mắt Tô Nguyên Dữu cong cong: "Vậy bây giờ tôi có thể đi chưa?"
Tiêu Vũ gật đầu: "Có thể."
Tô Nguyên Dữu không chút do dự xoay người rời đi.
Đợi người đi rồi, Nam Tống Thi khôi phục lý trí: "Tiêu Vũ, cứ để cô ta đi như vậy, cô ta sẽ không nói chuyện bộ môn đặc thù ra ngoài chứ?"
Tiêu Vũ thở dài: "Cô ta còn hoài nghi hai ta là bệnh nhân hoang tưởng thần kinh, phỏng chừng cũng không để chuyện này vào lòng."
Nam Tống Thi không hiểu: "Vậy tại sao lúc đầu cô ta lại đẩy đưa, hại tôi thật sự hoài nghi cô ta bị người ta đoạt xá? Còn nữa, tính cách của cô ta từ khi trở về Tô gia thật sự như biến thành người khác vậy."
Tiêu Vũ nhíu mày suy nghĩ: "Nguyệt Nha Thạch là đồ của bộ môn, không thể nào là giả được."
"Về phần tính cách tại sao lại đột nhiên thay đổi lớn như vậy, tôi nghĩ có lẽ là bởi vì thái độ của người Tô Gia đối xử với cô ta, cha mẹ ruột thiên vị thiên kim giả, còn để mặc con trai bọn họ bắt nạt cô ta."
"Thỏ bị bức bách cũng sẽ c.ắ.n người, huống chi là người, trong lòng cô ta hẳn là rất hận cha mẹ ruột của mình."
Nghe anh ta nói như vậy, Nam Tống Thi suy nghĩ một chút, có phần tán thành gật gật đầu: "Nói như vậy cô ta cũng thật đáng thương, tôi xem tư liệu điều tra được viết, cô ta từ cấp 2 đã bắt đầu tìm việc làm thêm, chưa từng dừng lại."
"Vốn dĩ là một tiểu thư, lại sống khổ sở như vậy, vất vả lắm mới được tìm về, bên cạnh cha mẹ ruột đã có cô gái thay thế cô ta, không chỉ như thế, cha mẹ ruột còn thiên vị cô gái thay thế cô ta hưởng phúc kia."
"Nếu đổi lại là tôi, tôi có thể nhịn không được mà g.i.ế.c c.h.ế.t hết người ta!"
Tiêu Vũ cười cười: "Cho nên, gai nhọn của cô ta đều là vì bảo vệ chính mình, là chúng ta hiểu lầm người ta, xin lỗi một tiếng cũng không có gì to tát."
Nam Tống Thi gật đầu: "Không nói cô ta nữa, chúng ta mau đi tìm tên tán tu Lôi Linh Căn kia đi, đây mới là việc chính."
Ở một nơi khác, Tô Nguyên Dữu vừa rời khỏi đồn cảnh sát, sắc mặt liền lạnh xuống.
Cô chưa từng đoạt xá ai, cũng không chắc mình có phải là đoạt xá hay không, chỉ nghe nói đoạt xá thân thể người khác, phải mất một thời gian dài mới thích ứng được, còn có thể bị phản phệ, trừ phi là loại người có linh hồn cường đại.
Từ khi xuyên vào thân thể này, linh hồn của cô rất hợp, không có gì không thoải mái.
Cho nên vừa rồi cô đang đ.á.n.h cược, cược thắng thì cô tiếp tục làm Tô đại tiểu thư của cô, cược thua thì chạy, thiên hạ rộng lớn như vậy, chẳng lẽ không có chỗ cho cô dung thân?
