Thiên Kim Thật Tố Chất Không Cường Thực Lực Siêu Cường - Chương 6: Giết Người Thì Phạm Pháp, Nhưng Đánh Người Thì Không
Cập nhật lúc: 01/01/2026 14:01
Nguyên chủ từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, cô nhi viện phải chăm lo cho mấy chục đứa trẻ, viện trưởng lại chỉ có một, căn bản không thể chăm sóc hết được nhiều đứa trẻ như vậy.
Cô từ nhỏ đã không được ăn no mặc ấm, việc tranh giành thức ăn với ch.ó chỉ là chuyện thường ngày ở huyện.
Bởi vì tuổi còn nhỏ, lại là con gái, thường xuyên bị những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt.
Đợi đến khi lớn hơn một chút, cô đến trường đi học, những người trong trường cũng bởi vì cô là trẻ mồ côi, nên luôn cô lập cô.
Cô chưa từng có một người bạn nào.
Mỗi khi tan học, cô đều đi làm thêm, mặc dù cô chưa thành niên nhưng cũng có không ít nơi muốn nhận cô vào làm.
Cô từng đến khách sạn rửa bát, quét dọn nhà vệ sinh, phát tờ rơi, chỉ cần có tiền, cô đều làm.
Tuy nhiên, cũng bởi vì cô chưa thành niên, tiền công của cô rất ít.
Cô hiểu rõ, cơ hội duy nhất để cô thay đổi vận mệnh chính là học tập, cho nên thành tích học tập ở trường của cô rất tốt.
Cho đến khi cô được tìm về Tô Gia, bánh xe vận mệnh bắt đầu chuyển động.
Hai bàn tay cô đầy sẹo do chai sạn, thân thể gầy yếu vô cùng.
Cô so với Tô Giảo Giảo, cô giống như một chú vịt con xấu xí.
Một đứa con gái có quá khứ không thể chịu nổi như vậy, một người mẹ tự cao tự đại và hám hư vinh như Lâm Văn Sơ sao có thể thừa nhận nguyên chủ là con gái của mình chứ.
Hai hàng lông mày của Tô lão gia t.ử gần như nhíu lại thành một đường: "Mục Cẩm."
"Ông nội." Tô Mục Cẩm thu hồi tầm mắt đang nhìn Tô Nguyên Dữu.
Tô lão gia t.ử: "Bây giờ cháu hãy đăng thông báo lên trang web chính thức của Tô thị, tuyên bố thân phận của Dữu Dữu, đồng thời mời tất cả các gia tộc danh giá ở Hải Thị bảy ngày sau đến tham dự bữa tiệc mà Tô Gia tổ chức cho Dữu Dữu."
Đáy mắt Tô Mục Cẩm xẹt qua một tia kinh ngạc, sau đó gật đầu: "Vâng, cháu sẽ lo liệu."
"Ừ, tiện thể đi mua cho em gái cháu mấy bộ quần áo vừa người."
"Vâng, ông nội."
Tô Mục Cẩm lại liếc nhìn Tô Nguyên Dữu, ông nội vậy mà lại thật lòng quan tâm đến cô, ngay cả với chú út, ông nội cũng chưa từng quan tâm đến vậy.
Tô lão gia t.ử tay chắp sau lưng, lạnh lùng liếc nhìn Lâm Văn Sơ, bỏ lại một câu: "Không có việc gì thì đừng đến nhà cũ, tránh làm chướng mắt Dữu Dữu."
Sắc mặt Lâm Văn Sơ trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, cả người lảo đảo suýt ngã.
Bà ta không ngờ mọi chuyện lại diễn biến đến mức này.
Sắc mặt Tô Bạc Dương cũng thay đổi lớn, nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi. ...
Chiếc Maybach màu đen lăn bánh, Tô Mục Cẩm ngồi ở ghế phụ, Tô Nguyên Dữu và Tô lão gia t.ử ngồi ở hàng ghế sau.
Tô Nguyên Dữu mang thần sắc ung dung, dựa vào ghế, kỳ thực nói thật lòng thì cô cũng không dám chắc chắn hôm nay Tô lão gia t.ử nhất định sẽ để cô đến nhà cũ ở.
Chỉ là đang đ.á.n.h cược mà thôi, nếu thua cược thì cô sẽ rời khỏi Tô Gia, sau đó tìm cơ hội đưa Tô Giảo Giảo ra nước ngoài g.i.ế.c c.h.ế.t, tất cả mọi người trong Tô Gia cô đều sẽ không tha.
À phải rồi, còn có cả nhà nam chính nữa.
Mặc dù thời mạt pháp linh khí và ma khí đều rất ít ỏi, nhưng cũng đủ để cho cô sống được năm trăm năm, việc hủy hoại một Tô Gia mà thôi, thật sự không phải chuyện gì khó khăn.
Bà đây đường đường là một ma tu sát khí ngút trời, còn mong bà đây nhân từ nương tay sao?
Thật là nực cười!
Tuy nhiên, lần này cô đã thắng cược, vậy thì có thể từ từ chơi đùa rồi.
Tô lão gia t.ử liếc mắt nhìn Tô Nguyên Dữu, trong lòng thầm kinh hãi, ông ta khi còn trẻ từng ra chiến trường đ.á.n.h giặc, từng g.i.ế.c người, từng thấy m.á.u, quân công hiển hách, có thể nói là đã lập được chiến công cho đất nước.
Vừa rồi ở biệt thự, trong khoảnh khắc Tô Nguyên Dữu cầm lấy tấm thẻ năm triệu kia, ông ta cảm nhận được từ trên người cô toát ra một luồng sát khí.
Loại sát khí toát ra từ trong ra ngoài kia, là sát khí chỉ có được sau khi đã g.i.ế.c vô số người.
Ông ta không chút nghi ngờ, nếu như thật sự để cô cứ như vậy rời đi, đó sẽ là tai họa diệt vong của Tô Gia.
Vì vậy, ông ta lên tiếng thăm dò, để cô theo ông ta về nhà cũ ở.
Không ngờ cô lại đồng ý dễ dàng như vậy, khiến ông ta nhẹ nhõm hẳn đi.
"Dữu Dữu, chuyện của Tô Giảo Giảo thì cháu cứ yên tâm, Tô Gia sẽ giải quyết ổn thỏa, nhất định sẽ không để cháu phải bận lòng."
Tô Nguyên Dữu nhướng mày: "Ông nội, ông không cảm thấy cháu quá ích kỷ, quá tàn nhẫn sao?"
Tô lão gia t.ử cười nói: "Cháu và Tô Giảo Giảo đã tráo đổi thân phận 17 năm, cháu phải chịu khổ ở cô nhi viện, còn cô ta lại được sống trong nhung lụa ở Tô Gia, đổi lại là ai cũng không thể đảm bảo trong lòng không oán hận, nếu là ông thì cũng vậy."
Tô Nguyên Dữu cong môi cười, thản nhiên nói: "Chuyện của Tô Giảo Giảo không cần ông nội ra tay, cháu tự mình giải quyết."
Tô lão gia t.ử khựng lại: "Dữu Dữu à, cháu đừng làm việc gì bốc đồng, nóng giận là ma quỷ đấy."
Ánh mắt Tô Nguyên Dữu khẽ động: "Ông nội sợ cháu nhịn không được mà đi g.i.ế.c Tô Giảo Giảo sao?"
"..." Tô lão gia t.ử khẽ ho khan một tiếng, sao cô có thể nói thẳng ra như vậy chứ, khiến ông ta không biết phải tiếp lời thế nào.
Tô Mục Cẩm đang nhắm mắt giả vờ ngủ ở ghế phụ lái bỗng mở mắt ra, nhìn Tô Nguyên Dữu qua gương chiếu hậu.
Không nhịn được mà lên tiếng: "Em gái, g.i.ế.c người là phạm pháp đấy."
