Thiên Kim Thật Trở Về Được Anh Trai Sủng Tận Trời - Chương 3
Cập nhật lúc: 02/07/2026 18:01
Anh mở cánh cửa cuối hành lang — cũng là căn phòng rộng nhất tầng.
“Từ nay về sau, em ở đây.”
Căn phòng mang phong cách tối giản đen, trắng, xám, có cửa sổ sát đất cực lớn, nhìn thẳng ra vườn hoa biệt thự.
Đây là căn phòng có tầm nhìn đẹp nhất cả tầng hai.
“Anh à, trong nhà vẫn chưa kịp chuẩn bị đồ thay cho em gái…”
Trình Thiến Thiến đi theo sau, dè dặt lên tiếng.
“Chiều nay em tắm xong có mặc váy của chị.” Tôi bình thản bổ sung.
Chiếc váy ấy đã bạc màu vì giặt quá nhiều, kiểu dáng cũ kỹ, mặc lên người tôi vừa rộng vừa xấu.
Tôi biết Trình Thiến Thiến cố ý nhắc khéo mọi người rằng tôi vẫn chỉ là một đứa nhà quê không ra gì, chỉ có thể mặc lại đồ cũ người khác bỏ đi.
“Nếu em không chê thì cứ mặc đồ của chị trước, dù sao cũng là đồ cũ…”
Lời còn chưa dứt.
“Tách!”
Trình Kỳ Xương b.úng tay một cái.
Vài nhân viên mặc đồng phục lập tức đẩy vào một dãy giá treo quần áo.
LV, Chanel, Dior.
Từ đồ thường ngày đến lễ phục, từ giày dép đến phụ kiện, đầy đủ không thiếu thứ gì.
“Mua theo số đo của em.”
“Đống đồ cũ của cô ta, vứt hết.”
Trình Thiến Thiến đứng trước đống hàng hiệu lấp lánh, nghiến răng đến mức suýt c.ắ.n nát hàm.
Buổi tối, khi tôi chuẩn bị đi ngủ, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Là Trình Thiến Thiến. Sau lưng cô ta còn có cả Lâm Vãn và Trình Hoằng Viễn.
“Tô Mộc,” giọng Lâm Vãn mang theo chút khó xử, “căn phòng này… Thiến Thiến vẫn luôn muốn sửa thành phòng đồ chơi.”
Trình Thiến Thiến lập tức đỏ hoe mắt, kéo tay áo Lâm Vãn:
“Ba mẹ đã hứa với con từ trước rồi… nói sinh nhật sẽ biến căn phòng này thành nơi trưng quà tặng cho con…”
Trình Hoằng Viễn cũng cau mày:
“Chỉ là một căn phòng thôi mà. Con mới về, cứ ở tạm phòng nhỏ bên cạnh đi, nhường phòng này cho chị con.”
Lại nữa rồi.
Sự thiên vị trắng trợn này, cha mẹ nhà họ Trình dường như chưa bao giờ phân biệt được ai mới là con ruột của họ.
Tôi vừa định lên tiếng thì—
Một giọng nói lạnh như băng vang lên sau lưng họ.
“Được thôi.”
Không biết từ khi nào, Trình Kỳ Xương đã đứng dựa vào hành lang, hai tay đút trong túi.
“Muốn nhường thì nhường.”
Mặt Trình Thiến Thiến lập tức hiện lên nụ cười đắc ý.
“Nhưng…” Trình Kỳ Xương đổi giọng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô ta. “Phòng của em, để Tô Mộc ở.”
Nụ cười của Trình Thiến Thiến lập tức cứng đờ.
“Cô ấy mới là đại tiểu thư thật sự của nhà họ Trình. Ngoại trừ phòng ngủ chính, cô ấy xứng đáng được ở căn phòng tốt nhất.”
“Còn căn này, nếu ba mẹ đã đồng ý cho em làm phòng đồ chơi thì cứ làm đi.”
“Còn em,” anh hất cằm, “chuyển sang phòng khách.”
Anh thậm chí không cho bất kỳ ai cơ hội phản bác, trực tiếp quay sang quản gia:
“Đem toàn bộ đồ của tiểu thư Thiến Thiến chuyển ra.”
“Không được để sót món nào.”
4.
Quản gia cúi người nhận lệnh, xoay người định đi làm ngay.
Trình Thiến Thiến cuối cùng cũng sụp đổ.
“Tại sao?!”
Nước mắt cô ta ào ào rơi xuống, đôi mắt sưng đỏ trừng trừng nhìn Trình Kỳ Xương.
“Anh à, anh nói cho em biết tại sao đi! Từ lúc em gái trở về, tại sao anh cứ nhằm vào em như vậy?!”
“Rõ ràng… rõ ràng trước đây anh là người thương em nhất mà!”
Lâm Vãn cũng không nhịn được nữa, khuôn mặt đầy vẻ không đồng tình:
“Kỳ Xương, sao con có thể đối xử với Thiến Thiến như thế? Nó cũng là em gái con mà!”
Sắc mặt Trình Hoằng Viễn càng thêm u ám:
“Nực cười! Thiến Thiến đã phạm lỗi gì mà con bắt nó dọn xuống phòng khách?”
Tôi đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn, sự chán ghét trong mắt đã chẳng cần che giấu nữa.
Bọn họ… từ đầu đến cuối vẫn không xem tôi là một phần của gia đình này.
Trình Thiến Thiến thấy cha mẹ đều đứng về phía mình, liền càng khóc dữ dội hơn, loạng choạng tiến tới nắm lấy tay áo Trình Kỳ Xương:
“Anh à, nếu em làm sai điều gì thì anh nói đi! Anh nói đi, em sửa! Em sửa ngay được không?”
Trình Kỳ Xương chậm rãi nhìn ba người trước mặt.
Anh không đáp lại lời cầu xin của Trình Thiến Thiến, mà lạnh nhạt nói:
“Ba, mẹ, hình như hai người vẫn chưa nhận ra một chuyện.”
Trình Hoằng Viễn và Lâm Vãn đồng thời ngẩn ra.
“Ai… mới là con gái ruột của hai người.”
Một câu nói như d.a.o nhọn, đ.â.m thẳng vào tim bố mẹ nhà họ Trình.
Họ vô thức quay đầu nhìn tôi.
Nhìn gương mặt có bảy phần giống Lâm Vãn này.
Nhìn đôi mắt giống Trình Hoằng Viễn như đúc này.
Môi Lâm Vãn mấp máy, ánh mắt đầy day dứt và giằng xé.
Trình Hoằng Viễn nuốt khan, rất lâu sau mới khó khăn mở miệng:
“Nhưng… nhưng Thiến Thiến, chúng ta cũng đã nuôi suốt mười tám năm, cũng có tình cảm mà…”
“Tình cảm?”
Trình Kỳ Xương bật cười khinh miệt.
“Vậy nên thứ ‘tình cảm’ đó của hai người có thể đè lên cả huyết thống và công bằng sao?”
Anh bước lên một bước, khí thế lạnh lẽo ép tới như gió bão.
“Hai người từng nghĩ chưa? Nếu năm đó Tô Mộc không bị đ.á.n.h tráo thân phận, thì cuộc sống hiện tại của Thiến Thiến vốn dĩ phải thuộc về em ấy!”
“Căn biệt thự này, những bộ quần áo kia, căn phòng đó — tất cả vốn nên là của em ấy!”
“Vậy mà bây giờ nhìn hai người chẳng khác nào xem em ấy mới là kẻ xa lạ không nên trở về!”
Từng câu từng chữ khiến sắc mặt Trình Hoằng Viễn và Lâm Vãn trắng bệch, nghẹn họng không đáp nổi.
Thấy tình thế bất lợi, Trình Thiến Thiến bắt đầu hoảng.
Cô ta vội vàng lau nước mắt, đổi sang vẻ ngoan ngoãn đầy tủi thân:
“Anh à, đừng trách ba mẹ… đều là lỗi của em…”
Cô ta cúi đầu, giọng nghẹn ngào:
“Em không nên tranh phòng với em gái… em… em sẽ chuyển ra ngay…”
“Ba mẹ, xin ba mẹ đừng đuổi con đi…”
Nói rồi, cô ta còn chủ động kéo lấy tay áo tôi, nước mắt rơi lộp bộp:
“Em gái, chị xin lỗi, em đừng giận chị nhé…”
Một chiêu lấy lùi làm tiến.
Nhưng tôi hiểu, lúc này tôi tuyệt đối không được lên tiếng.
Trình Kỳ Xương đang vì tôi mà đối đầu với cả gia đình.
Nếu tôi mềm lòng từ chối, hoặc giả vờ rộng lượng nhường lại phòng, chẳng khác nào tự tát vào mặt anh.
