Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 103

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:08

CHƯƠNG 103: TIẾNG KHÓC ĐÊM TRƯỜNG

Trăng treo lơ lửng trên đỉnh Trường Sinh, tỏa xuống một màu ánh bạc lạnh lẽo và u tịch. Bên trong mật thất của Điện Trường Sinh, mùi hương của gỗ đàn hương phảng phất, quyện với linh khí thanh khiết từ những viên băng ngọc vạn năm. Trần Diệp đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đôi mắt nhắm hờ, toàn thân bao phủ bởi một tầng hào quang trắng mờ ảo. Hắn đang vận khí để trấn áp ma tính đang rục rịch chuyển động sau chuyến đi dài.

Đột nhiên, một âm thanh x.é to.ạc sự tĩnh lặng ấy.

"Oa... oa..."

Tiếng khóc giòn giã, có phần gắt gỏng và đầy uy lực của một đứa trẻ vang lên, dội vào những bức tường đá ngọc thạch. Trần Diệp giật mình, luồng linh khí đang vận hành bỗng chốc rối loạn, hắn suýt chút nữa là bị phản phệ. Vị trưởng lão vốn nổi tiếng với tâm tính bất biến, nay lại hiện lên vẻ hoảng hốt hiếm thấy trên gương mặt thanh tú.

Hắn vội vàng đứng dậy, bước nhanh về phía chiếc giường băng ngọc. Đứa trẻ đang trăn trở, đôi bàn tay nhỏ bé khua khoắng trong không trung, gương mặt đỏ bừng vì khóc. Vết bớt hoa đào trên n.g.ự.c nó dường như cũng cảm nhận được sự kích động, nó rực sáng lên một màu đỏ thẫm, nhấp nháy theo từng nhịp khóc của hài nhi.

Trần Diệp đứng lặng trước giường, đôi bàn tay vốn chỉ quen kết ấn pháp g.i.ế.c người hoặc xoay chuyển càn khôn, nay lại run rẩy không biết nên đặt vào đâu. Hắn lóng ngóng bế đứa trẻ lên, cố gắng bắt chước những động tác mà hắn từng thấy ở nhân gian, nhưng cơ thể hắn cứng nhắc như một tảng đá.

— "Nín đi... Vân Hi, nín đi..." — Trần Diệp thầm thì, thanh âm chứa đầy sự bối rối.

Nhưng đứa trẻ không những không nín mà còn khóc to hơn. Tiếng khóc vang vọng khắp mật thất, dường như muốn xuyên thủng cả lớp trận pháp bảo vệ ngoài kia. Trần Diệp bắt đầu đổ mồ hôi hột – điều mà ngay cả khi đối đầu với mười vạn đại quân hắn cũng chưa từng trải qua.

Hắn chợt nhớ ra, hài nhi quấy khóc đêm trường thường là do đói. Trần Diệp vội vã đặt đứa trẻ xuống, bước về phía bàn đá nơi đặt những bình d.ư.ợ.c liệu quý hiếm.

Tại Điện Trường Sinh, không có cao lương mỹ vị, chỉ có linh d.ư.ợ.c và linh tuyết. Vị tiên nhân cao ngạo nay phải bắt đầu làm những việc phàm trần nhất. Hắn dùng linh lực nhóm lửa vào một chiếc lò nhỏ bằng đồng, đặt lên đó một chiếc bát ngọc chứa linh sữa lấy từ loài tuyết hươu quý hiếm trên đỉnh núi.

Hắn cẩn thận múc từng thìa bột linh d.ư.ợ.c chiết xuất từ nhân sâm vạn năm và hoa tuyết liên, nhẹ nhàng hòa vào sữa. Đôi bàn tay thanh mảnh, trắng muốt của hắn khuấy đều, ánh mắt tập trung cao độ như thể đang bào chế một loại thần đơn cấp thiết nhất thế gian. Nhưng vì quá nóng lòng, hắn sơ ý làm rơi vài giọt sữa nóng lên tay.

— "Suýt..." — Trần Diệp khẽ nhíu mày. Cái nóng của linh sữa không làm hắn đau, nhưng sự vụng về của bản thân khiến hắn cảm thấy nực cười.

Kẻ từng là Ma thần của cả một vương triều, kẻ được Thiên Đạo chuyển kiếp làm trưởng lão thanh cao, nay lại đang chật vật giữa đêm khuya để pha một bát sữa cho hài nhi. Nếu các môn đồ ngoài kia thấy cảnh tượng vị sư phụ tôn kính của mình đang dùng linh lực để... thử độ nóng của sữa, chắc chắn đạo tâm của họ sẽ sụp đổ ngay tức khắc.

Sau một hồi loay hoay, bát sữa linh d.ư.ợ.c cũng hoàn thành. Trần Diệp bế đứa trẻ lên, dùng một chiếc thìa nhỏ bằng ngọc tỉ mỉ đút từng chút một vào khuôn miệng bé xíu của nó. Đứa trẻ dường như cảm nhận được hơi ấm và vị ngọt của linh d.ư.ợ.c, tiếng khóc dần nhỏ lại, thay vào đó là những tiếng mút chùn chụt ngon lành.

Nhìn đứa trẻ ngoan ngoãn trong lòng, tâm tình của Trần Diệp bỗng chốc trở nên mềm yếu một cách lạ lùng. Hắn nhìn vết bớt hoa đào trên n.g.ự.c nó, rồi nhìn vào đôi mắt đang lim dim ngủ, lòng hắn dâng lên một nỗi xót xa vô hạn.

— "Ngươi xem, kiếp trước ngươi là người hô phong hoán vũ, bắt ta phải quỳ dưới chân. Kiếp này, ngươi lại hành hạ ta giữa đêm khuya thế này." — Trần Diệp khẽ vuốt ve gò má mềm mại của hài nhi, giọng nói dịu lại như gió mùa xuân.

Đứa trẻ khẽ ợ một cái, đôi mắt hé mở nhìn hắn, rồi bàn tay nhỏ nhắn của nó bất ngờ nắm lấy ngón tay trỏ của Trần Diệp. Cái nắm tay ấy không có sức mạnh, nhưng lại khiến vị trưởng lão cảm thấy nặng nề hơn cả nghìn quân binh.

Mưu sĩ Thẩm Huyền, trong hình dạng một làn khói mờ ảo hiện ra từ bức bình phong, thanh âm mang theo sự trêu chọc: — "Trần Diệp, ngươi là vị tiên nhân thanh khiết nhất, nay lại nhuốm bụi trần vì một hài nhi. Ngươi có thấy đạo hạnh của mình đang lung lay không?"

Trần Diệp không thèm nhìn lại, hắn vẫn chăm chú quan sát đứa trẻ đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu. — "Đạo hạnh để làm gì khi tâm không yên? Thẩm Huyền, ngươi nói xem, Thiên Đạo bắt ta chuyển kiếp thành kẻ thanh cao này, có phải là để trêu ngươi ta không? Bắt một kẻ chưa từng biết tình ái phải nuôi dưỡng người mình yêu nhất từ lúc sơ sinh..."

— "Đó là sự trừng phạt, cũng là sự bù đắp." — Thẩm Huyền thở dài. — "Kiếp trước ngươi bảo vệ nàng bằng m.á.u và kiếm. Kiếp này, ngươi phải bảo vệ nàng bằng sự kiên nhẫn và lòng dịu dàng. Đây mới là thử thách thực sự của một Ma thần."

Đứa trẻ đã ngủ say, gương mặt nó trở lại vẻ thuần khiết vô ngần. Trần Diệp đặt nó nằm xuống giường băng ngọc, nhưng hắn không trở lại bồ đoàn để thiền định. Hắn ngồi bên cạnh giường, tay vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của hài nhi.

Hắn biết, những ngày sắp tới sẽ còn khó khăn hơn nhiều. Đứa trẻ này mang thiên mệnh báo thù, linh d.ư.ợ.c của đỉnh Trường Sinh sẽ giúp nó lớn nhanh hơn bình thường, nhưng đồng thời cũng sẽ kích thích vết bớt hoa đào kia thức tỉnh sớm hơn. Hắn phải dùng chính tu vi của mình để trấn áp nó, để giữ cho nàng có một tuổi thơ thực sự trước khi bão táp ập đến.

— "Ngủ đi, Vân Hi." — Trần Diệp thầm thì. — "Đêm nay ta ở đây. Sẽ không có kẻ thù nào, không có hầm nước lạnh lẽo nào, cũng không có nhát kiếm xuyên tâm nào nữa. Chỉ có tiếng gió của đỉnh Trường Sinh và sự bảo hộ của ta."

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bắt đầu tàn, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Tiếng khóc đêm trường đã dứt, thay vào đó là hơi thở đều đặn của một sinh linh mới và sự trầm mặc của một vị tiên nhân đã quyết định dẫm lên bụi hồng trần.

Trần Diệp ngủ gục bên giường băng ngọc, tay vẫn nắm c.h.ặ.t bàn tay hài nhi. Một vị trưởng lão thanh cao đã bắt đầu học cách làm những việc tầm thường nhất, chỉ để đổi lấy một giấc ngủ yên bình cho đóa hoa đào định mệnh của mình.

Trần Diệp nhìn bát sữa linh d.ư.ợ.c đã nguội lạnh trên bàn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng: "Tu hành trăm năm, rốt cuộc cũng không bằng một nụ cười của hài nhi lúc nửa đêm. Vân Hi, ta đã phá bỏ giới luật vì nàng, vậy nàng hãy mau lớn lên. Thiên hạ ngoài kia đang đợi chúng ta, và thanh kiếm của ta... cũng đang khát m.á.u của những kẻ đã bắt nàng phải khóc ở kiếp trước." Sương mù trên đỉnh Trường Sinh tan dần, lộ ra con đường đầy m.á.u và hoa phía trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.