Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 117
Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:02
Chương 117: Dưới Gốc Đào Già
Tuyết Vân Phong quanh năm mây mù bao phủ, cái lạnh thấu xương tủy dường như có thể đóng băng cả dòng thời gian. Thế nhưng, tại một góc nhỏ phía sau thiền viện, nơi có dòng suối linh tuyền không bao giờ cạn, lại có một gốc đào già kỳ lạ. Cây đào này vốn là giống đào tiên từ thời thượng cổ, rễ cắm sâu vào mạch đá, quanh năm nở hoa rực rỡ, cánh hoa hồng nhạt lả tả bay giữa màn tuyết trắng, tạo nên một khung cảnh vừa diễm lệ vừa thê lương.
Trần Diệp dắt tay Vân Hi đi về phía gốc đào. Bước chân hắn chậm rãi nhưng nặng nề, mỗi bước đi như đang đạp trên lưỡi d.a.o. Bàn tay hắn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, hơi lạnh từ cơ thể hắn truyền sang khiến Vân Hi khẽ rùng mình.
Nàng lẳng lặng đi sau lưng hắn, nhìn bóng lưng cao lớn nhưng dường như có chút đơn độc ấy. Kể từ sau buổi chầu tại đại điện Thiên Trụ, sư phụ dường như càng trở nên lạnh lùng hơn, sự nghiêm nghị trên gương mặt hắn phủ một tầng sương giá không thể tan biến.
Đứng dưới gốc đào già, Trần Diệp dừng lại. Những cánh hoa đào rơi trên vai áo trắng của hắn, rồi lại nhanh ch.óng bị gió tuyết thổi bay. Hắn quay người lại, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh nhìn xoáy vào nàng.
"Vân Hi, quỳ xuống."
Vân Hi sững sờ, nhưng trước uy nghiêm của sư phụ, nàng không dám hỏi nửa lời, chậm rãi quỳ trên lớp cánh hoa rụng đầy mặt đất. Cỏ cây chung quanh khẽ lay động, dường như cũng cảm nhận được bầu không khí nặng nề này.
Trần Diệp đứng sừng sững trước mặt nàng, tay hắn đặt lên thân cây đào già xù xì. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm của dãy núi trùng điệp, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Cây đào này đã tồn tại từ khi Thanh Vân Tông mới lập phái. Nó chứng kiến bao thế hệ thiên tài trỗi dậy rồi ngã xuống. Ma và Đạo, ranh giới vốn chỉ mỏng manh như một sợi tóc. Vân Hi, ta đã dùng mạng mình để giữ ngươi lại ở Tuyết Vân Phong, nhưng ta không thể bảo vệ ngươi khỏi chính bản thân ngươi."
Vân Hi ngước gương mặt tái nhợt lên, giọng run run: "Sư phụ... con biết lỗi rồi. Con sẽ cố gắng tu luyện, sẽ không để Ma khí quấy nhiễu nữa."
"Tu luyện thôi chưa đủ." Trần Diệp đột ngột cúi xuống, bàn tay hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Ma căn của ngươi sống bằng d.ụ.c vọng và cảm xúc. Một khi tâm ngươi động, phong ấn sẽ nứt vỡ. Một khi ngươi sinh lòng tham ái, Ma khí sẽ nhân đó mà hóa thành tâm ma, nuốt chửng cả linh hồn ngươi."
Hắn buông tay ra, lùi lại một bước, thanh âm bỗng trở nên sắc lạnh như băng:
"Hôm nay, dưới gốc đào già này, trước linh vị của tổ sư và trước mặt ta, ngươi phải lập lời thề tâm huyết."
Vân Hi c.ắ.n môi, nhìn những cánh hoa đào đang xoay vần trong gió. Nàng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình thắt lại, một nỗi sợ hãi vô hình lan tỏa.
"Sư phụ, người muốn con thề điều gì?"
Trần Diệp chắp tay sau lưng, từng chữ thốt ra như găm vào không gian:
"Thứ nhất: Đời này không được động tình. Thứ hai: Đời này tuyệt không nhập ma. Nếu làm trái lời thề, linh hồn sẽ bị phong ấn trong u ngục, vĩnh viễn không được luân hồi."
Vân Hi sững sờ. Đời này không động tình? Nàng nhìn nam t.ử trước mặt, người đã cứu nàng từ đống x.á.c c.h.ế.t, người đã dạy nàng cầm kỳ thi họa, dạy nàng tu hành, và cũng là người vừa liều mạng bảo lãnh cho nàng trước lưỡi gươm của tông môn. Trong lòng nàng, hắn là tất cả. Không động tình... có nghĩa là ngay cả sự ngưỡng mộ và ỷ lại này cũng phải cắt đứt sao?
"Sư phụ... tại sao lại là không được động tình?" Nàng khẽ hỏi, đôi mắt long lanh nước.
Trần Diệp nhắm mắt lại, che giấu sự d.a.o động thoáng qua. Hắn nhớ lại cơn đau xé lòng khi Ma khí phản phệ trong mật thất, nhớ lại lời cảnh báo của Chưởng môn về việc "nuôi hổ trong nhà". Hắn không thể để nàng có bất kỳ sơ hở nào. Tình ái chính là thứ độc d.ư.ợ.c mạnh nhất khiến tâm cảnh hỗn loạn. Đối với một người mang Ma căn, động tình chính là bước đầu tiên để rơi vào vực thẳm.
"Động tình sinh chấp niệm. Chấp niệm sinh ma chướng." Trần Diệp mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo vô tình. "Vân Hi, ngươi không có quyền như những người bình thường. Ngươi mang trong mình mầm mống của sự hủy diệt. Chỉ có đoạn tuyệt tình ái, ngươi mới có thể giữ được sự thanh tịnh cho linh đài."
Vân Hi cúi đầu, nước mắt rơi xuống lớp cánh đào. Nàng thấy bàn tay mình run rẩy. Lời thề này quá nặng nề, nó như một sợi xích vô hình khóa c.h.ặ.t trái tim nàng từ nay về sau.
"Vân Hi, ngươi có thề không?" Giọng Trần Diệp thúc giục, mang theo một áp lực vô hình khiến nàng khó thở.
Nàng hít một hơi thật sâu, cố ngăn tiếng nấc nghẹn. Nàng biết mình không có lựa chọn nào khác. Nếu nàng không thề, sư phụ sẽ không thể ăn nói với tông môn, và có lẽ... hắn sẽ không bao giờ nhìn nàng bằng ánh mắt này nữa.
Vân Hi giơ ba ngón tay lên hướng về phía gốc đào già, giọng nói nghẹn ngào nhưng rành mạch:
"Đệ t.ử Vân Hi, dưới gốc đào già Tuyết Vân Phong, xin thề với trời đất, với tổ sư... Đời này... không động tình, tuyệt không nhập ma. Nếu có nửa lời gian dối hoặc làm trái, nguyện chịu vạn kiếp bất phục, nguyên thần tiêu tán."
Ngay khi lời thề vừa dứt, một tia sáng nhạt từ gốc đào già bay ra, thấm vào trán nàng thành một ấn ký hình cánh hoa mờ ảo rồi biến mất. Đó là lời thề tâm huyết đã được thiên địa chứng giám.
Trần Diệp nhìn nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó gọi tên. Là nhẹ nhõm? Hay là một nỗi đau thầm kín hơn cả vết thương đang rỉ m.á.u trong nội phủ?
Hắn tiến lại gần, đặt tay lên đầu nàng, giọng nói dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy vẻ cảnh tỉnh:
"Nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay. Từ nay về sau, tâm ngươi phải như mặt hồ tĩnh lặng, không gợn sóng, không bụi trần. Chỉ có như vậy, ta mới có thể giữ được mạng cho ngươi."
Vân Hi quỳ đó, đầu gối đã tê dại vì cái lạnh, nhưng cái lạnh trong lòng nàng còn buốt giá hơn. Nàng nhìn tà áo trắng của sư phụ đang lướt đi trong gió tuyết, bóng dáng hắn xa dần dưới những tán đào rực rỡ.
"Sư phụ..." Nàng thầm gọi trong lòng, nhưng không dám thốt ra lời.
Dưới gốc đào già, những cánh hoa vẫn cứ rơi, phủ đầy lên mái tóc và vai áo của nữ t.ử đang quỳ cô độc. Lời thề ấy như một vết cắt vĩnh viễn chia tách nàng với thế giới của những cảm xúc chân thật nhất, biến nàng thành một mặt hồ đóng băng, nơi mà hắc ám của Ma căn vẫn đang không ngừng rình rập dưới lớp băng mỏng manh.
Trần Diệp đi về phía thiền viện, bước chân hắn hơi lảo đảo. Hắn đưa tay che miệng, một ngụm m.á.u đỏ tươi lại tràn ra qua kẽ tay, rơi xuống mặt tuyết trắng xóa như những đóa hoa đào rực đỏ đến nhức mắt. Hắn đã ép nàng thề không động tình, nhưng chính hắn... liệu có giữ nổi đạo tâm của mình trước vận mệnh nghiệt ngã này không?
