Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 149
Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:20
Chương 149: Khoảng Trống Sau Vực Thẳm
Gió từ vực sâu Tuyết Thẳm rít lên một tiếng dài t.ử khí, như tiếng thét cuối cùng của một linh hồn bị dồn vào đường cùng. Bóng dáng xanh nhạt của Vân Hi đã hoàn toàn biến mất sau màn sương mù đen kịt, không một tiếng động, không một lời oán thán. Chỉ có những bông tuyết bị chấn động bởi ma lực vẫn còn bay loạn xạ giữa không trung.
Trần Diệp đứng lặng đi bên mép vực. Bàn tay hắn vẫn còn vươn ra giữa hư không, lòng bàn tay trống rỗng, lạnh ngắt. Hắn cảm nhận được chút hơi ấm tàn dư của nàng vừa lướt qua kẽ tay, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là hư vô.
"Vân... Hi..."
Tiếng gọi thốt ra từ kẽ răng hắn, nhỏ bé và run rẩy. Một ngụm m.á.u tươi từ tâm mạch dâng lên, Trần Diệp không nén lại nữa, m.á.u phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vệt tuyết nơi nàng vừa đứng.
Phía sau lưng hắn, đám người Thanh Vân Tông và Dao Quang Tiên Cô bắt đầu xôn xao. Không một ai tỏ ra thương xót cho một mạng người vừa nằm xuống, trong mắt họ, đây là một kết cục tất yếu, một sự thanh trừng sạch sẽ.
"Hừ, tự nhảy vực tự sát, coi như nó còn chút liêm sỉ, không để chúng ta phải bẩn tay." Vị trưởng lão phái Thiên Kiếm thu kiếm vào bao, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
Dao Quang tiến lại gần Trần Diệp, gương mặt nàng ta lộ rõ sự nhẹ nhõm nhưng vẫn cố nặn ra vài giọt nước mắt giả tạo, định đặt tay lên vai hắn: "Sư huynh, huynh đừng quá đau buồn. Nó đã hoàn toàn nhập ma, nhảy xuống đó cũng là giải thoát cho cả huynh và Thanh Vân Tông..."
Xoẹt!
Một luồng kiếm khí băng giá x.é to.ạc mặt đất ngay dưới chân Dao Quang, khiến nàng ta kinh hãi lùi lại. Trần Diệp không quay đầu, nhưng sát khí tỏa ra từ người hắn lúc này còn kinh khủng hơn cả Ma căn của Vân Hi khi nãy.
"Cút."
Chỉ một chữ duy nhất, nhưng mang theo uy áp của tu vi Hóa Thần đang trên đà sụp đổ, khiến tất cả những kẻ đang đứng đó đều cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bị ép c.h.ặ.t đến nghẹt thở.
Trần Diệp chậm rãi cúi xuống. Giữa đống đổ nát, hắn nhìn thấy chiếc áo choàng trắng mà Vân Hi đã vá đêm qua. Nó rơi ra từ tay nàng khi nàng nhảy xuống, giờ đây nằm chơ vơ trên tuyết, bị những vết m.á.u đen của ma vật b.ắ.n vào.
Hắn nhặt chiếc áo lên, ngón tay run rẩy chạm vào những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ trên vai áo. Hắn nhớ lại lời nàng thầm thì trong đêm: "Sư phụ, người không mặc cũng không sao... miễn là nó lành lặn."
Đúng lúc này, Chưởng môn Thanh Vân Tông bước tới, nhíu mày nhìn về phía xác tên Ma tướng đã bị Vân Hi g.i.ế.c c.h.ế.t lúc nãy: "Trần Diệp, ngươi nhìn xem. Tên Ma tướng này bị g.i.ế.c bởi một chiêu đ.â.m thủng tim. Nó g.i.ế.c chính đồng loại của mình để cứu ngươi, điều đó chứng tỏ nó rất nguy hiểm, nó có thể phản bội bất cứ ai..."
"Nàng không phản bội!" Trần Diệp đột ngột quay phắt lại, đôi mắt hắn đỏ ngầu, không phải vì ma tính, mà vì sự hối hận đang c.ắ.n nuốt tâm can. "Nàng g.i.ế.c hắn là để cứu ta! Nàng xuống đây là vì nghe tin ta gặp nạn! Các người... không một ai thấy điều đó sao?"
Hắn nhìn xoáy vào Dao Quang. Ánh mắt nhạy bén của một vị tiên tôn lúc này mới bắt đầu chắp vá lại những mảnh vỡ vô lý: Tại sao Vân Hi lại biết đường đến đây? Tại sao Dao Quang lại có mặt ở đây đúng lúc thế này?
"Dao Quang, muội nói muội bị nàng tấn công?" Trần Diệp tiến lại gần, thanh Hàn Sương kiếm rung lên bần bật. "Vậy tại sao trên người muội không có một chút ma khí nào còn vương lại? Tại sao vết thương trên tay muội lại là vết thương từ kiếm khí của chính muội?"
Dao Quang tái mặt, lắp bắp: "Sư huynh... huynh... huynh vì một con ma mà nghi ngờ muội sao?"
"Ta vì một lời thề của các người mà đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đồ đệ của mình!" Trần Diệp gào lên, một luồng linh lực bùng phát đ.á.n.h bay mọi thứ xung quanh.
Trần Diệp quỳ sụp xuống bên mép vực, ôm lấy chiếc áo choàng vào lòng. Hắn nhớ lại ánh mắt của Vân Hi trước khi buông mình – một ánh mắt không còn sự oán hận, chỉ có một nỗi thất vọng mênh m.ô.n.g vì hắn đã không tin nàng.
Hắn đã cầm kiếm chỉ vào nàng. Hắn đã bắt nàng phải chứng minh sự trong sạch.
"Vân Hi... ta sai rồi..."
Hắn thầm thì trong gió. Hắn nhận ra cái "Đạo" mà hắn tôn thờ bấy lâu nay thật nực cười. Nó dạy hắn trừ ma, nhưng lại khiến hắn trở thành kẻ tàn nhẫn nhất. Nó dạy hắn bảo vệ thiên hạ, nhưng lại khiến hắn đẩy người yêu thương mình nhất xuống vực sâu.
Trần Diệp cầm lấy một nửa thanh kiếm gãy của mình, đột ngột đ.â.m mạnh vào lòng bàn tay phải – bàn tay đã cầm kiếm chỉ vào nàng, bàn tay đã từng tát nàng.
"Máu này, ta trả cho ngươi."
Hắn đứng dậy, mái tóc đen trong một đêm bỗng lốm đốm những sợi bạc. Hắn nhìn xuống vực sâu Tuyết Thẳm, ánh mắt không còn sự ghê tởm, mà chỉ còn một sự kiên định điên cuồng.
"Nếu nàng ở dưới đó, ta sẽ xuống tìm nàng. Nếu nàng biến thành quỷ, ta sẽ là con quỷ đi theo sau nàng."
Trần Diệp quay lưng lại với cả tông môn, quay lưng lại với cái gọi là chính nghĩa thanh cao. Hắn bước đi về phía vực thẳm, bỏ lại sau lưng những tiếng gọi hồn hển của Dao Quang và sự kinh hoàng của các trưởng lão.
Dưới vực sâu, hắc khí đang bắt đầu tụ lại. Trần Diệp biết, đây không phải là kết thúc. Nàng nhảy xuống để thoát khỏi hắn, nhưng hắn sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc lỗi, dù cho cái giá phải trả là sự trầm luân vĩnh viễn trong ma đạo.
Hôm ấy, Tuyết Vân Phong mất đi một vị Tiên tôn, nhưng vực sâu Tuyết Thẳm lại đón nhận một linh hồn đã hoàn toàn vỡ vụn, đang chờ đợi một cuộc tái sinh đẫm m.á.u.
