Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 152

Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:20

Chương 152: Bát Canh Thuốc Đắng

Điện Trường Sinh vốn là nơi yên tĩnh nhất của Tuyết Vân Phong, nay lại càng trở nên tịch mịch đến mức nghe rõ cả tiếng tuyết rơi bên ngoài cửa điện. Bên trong, mùi trầm hương thường ngày đã bị thay thế bởi một mùi vị nồng nặc, đắng ngắt của hàng chục loại linh d.ư.ợ.c quý hiếm.

Tại gian bếp nhỏ sau điện, vị Tiên tôn vốn chỉ quen với việc cầm kiếm và lật xem các bí tịch cổ xưa, lúc này đang ngồi trước một lò than hồng. Trần Diệp tự tay quạt lửa, đôi bàn tay thanh mảnh, đầy vết sẹo lôi điện nay dính đầy tro than. Hắn tỉ mỉ canh chừng ngọn lửa, đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u vì nhiều đêm không ngủ chăm chú nhìn vào chiếc siêu t.h.u.ố.c bằng đất nung đang sôi sùng sục.

Linh d.ư.ợ.c trong bát canh này không chỉ có tác dụng chữa trị nội thương, mà còn chứa đựng cả tu vi tinh thuần của Trần Diệp nhằm áp chế Ma tính đang cuộn trào trong huyết quản của Vân Hi. Hắn làm tất cả một cách thầm lặng, tỉ mỉ, như thể muốn dùng sự chân thành này để vá víu lại linh hồn đã vỡ vụn của đồ đệ.

Cùng lúc đó, tại giảng đường phía dưới chân núi, tiếng xì xào bàn tán của các đệ t.ử Thanh Vân Tông vẫn không hề ngớt.

"Nghe nói Trần Tiên tôn đã đóng cửa điện Trường Sinh hơn bảy ngày rồi." Một đệ t.ử trẻ tuổi thầm thì. "Hơn nữa, người còn yêu cầu kho d.ư.ợ.c cung cấp những loại linh d.ư.ợ.c cực phẩm vốn chỉ dành cho các bậc trưởng lão bế quan."

"Cứu một kẻ đã tự tay đ.â.m mình để nhập Ma, thực sự đáng sao?" Một người khác lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ bất bình. "Ma khí từ điện Trường Sinh dù có trận pháp ngăn cản nhưng thỉnh thoảng vẫn khiến người ta rùng mình. Trần Tiên tôn đang nuôi hổ trong nhà, sớm muộn gì cũng rước họa."

Sự bất mãn lan rộng, nhưng không ai dám bước lên đỉnh núi. Uy áp của Trần Diệp tỏa ra quanh điện Trường Sinh giống như một lời cảnh cáo đanh thép: Ai chạm vào nàng, kẻ đó phải c.h.ế.t.

Trần Diệp bê bát t.h.u.ố.c còn bốc khói nghi ngút bước vào đại điện. Hắn bước qua lớp màng ánh sáng của trận pháp, tiến về phía giường ngọc.

Vân Hi ngồi tựa lưng vào thành giường, gương mặt nhợt nhạt như tờ giấy trắng, chỉ có đôi mắt đỏ rực là ánh lên sự lạnh lẽo tột cùng. Nàng nhìn thấy sư phụ mình tiến lại gần, nhìn thấy bộ y phục trắng cao quý của hắn lấm lem vết nhọ nồi, nhưng trong lòng nàng không còn một chút rung động nào.

"Uống đi." Trần Diệp ngồi xuống cạnh giường, múc một thìa t.h.u.ố.c, khẽ thổi cho nguội rồi đưa đến bên môi nàng. "Ngoan, uống hết bát này, con sẽ thấy dễ chịu hơn."

Vân Hi không mở miệng. Nàng nhìn bát t.h.u.ố.c màu nâu sẫm, thứ mùi đắng ngắt ấy khiến nàng cảm thấy buồn nôn. Nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang run rẩy của Trần Diệp.

"Sư phụ, người đã sắc nó bao lâu?" Giọng nàng khàn đặc, mang theo sự mỉa mai.

"Không lâu." Trần Diệp tránh ánh mắt nàng. "Cẩn thận kẻo nóng."

"Trong này có bao nhiêu tu vi của người? Có bao nhiêu linh d.ư.ợ.c của tông môn?" Vân Hi đột ngột cười nhạt. "Người vất vả như vậy, là vì thương con, hay là vì sợ con c.h.ế.t đi thì người không còn vật gì để sám hối?"

"Vân Hi!" Trần Diệp trầm giọng, bàn tay cầm thìa t.h.u.ố.c siết c.h.ặ.t. "Đừng nói những lời đó. Ta chỉ muốn con sống."

"Sống?"

Vân Hi đột ngột vung tay.

Choang!

Bát t.h.u.ố.c sứ thanh hoa rơi xuống sàn ngọc thạch, vỡ tan tành thành trăm mảnh. Thứ chất lỏng đắng ngắt, sẫm màu văng tung tóe lên tà áo trắng của Trần Diệp, thấm vào nền đá, bốc lên một làn khói trắng nhạt vì d.ư.ợ.c tính quá mạnh.

Không gian rơi vào sự im lặng đáng sợ. Trần Diệp nhìn bát t.h.u.ố.c tan tành, rồi nhìn vào đôi bàn tay trống rỗng của mình. Cơn giận và sự bất lực đan xen, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c hắn phập phồng kịch liệt.

"Người muốn con sống để làm gì?" Vân Hi gào lên, âm thanh xé tan sự tĩnh mịch của điện Trường Sinh. "Người nhốt con trong cái l.ồ.ng ánh sáng này, bắt con uống thứ t.h.u.ố.c đắng đến tận xương tủy này, để làm gì?"

Nàng bước xuống giường, đôi chân trần dẫm lên những mảnh sứ vỡ, m.á.u tươi rỉ ra hòa cùng nước t.h.u.ố.c màu nâu, nhưng nàng dường như không thấy đau. Nàng tiến sát lại gần Trần Diệp, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào mắt hắn, đầy rẫy sự u uất.

"Để con tiếp tục làm đồ đệ ngoan của người sao? Để con tiếp tục chứng kiến ánh mắt ghê tởm của người mỗi khi nhìn vào ma tính của con? Hay để con làm bằng chứng cho sự từ bi giả tạo của người trước mặt thiên hạ?"

"Ta không hề giả tạo!" Trần Diệp đứng bật dậy, hắn nắm lấy vai nàng, lực tay mạnh đến mức khiến nàng đau nhói. "Con có biết ngoài kia người ta muốn g.i.ế.c con thế nào không? Ta phải dùng cả danh dự và tính mạng để giữ con lại nơi này!"

"Vậy thì đừng giữ nữa!" Vân Hi nức nở, nàng đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn. "Thà người cứ để con c.h.ế.t dưới vực thẳm kia, thà người cứ để con tan biến theo làn sương mù, còn hơn là bắt con phải đối diện với người mỗi ngày trong cái sự sỉ nhục này! Sư phụ, người tàn nhẫn lắm... Người muốn con sống, nhưng người lại g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn con từ lâu rồi."

Trần Diệp bàng hoàng buông vai nàng ra. Nhìn đồ đệ mình đang quỳ sụp giữa đống đổ nát, giữa m.á.u và t.h.u.ố.c đắng, hắn cảm thấy mình thực sự là một kẻ thất bại. Hắn muốn cho nàng sự sống, nhưng thứ hắn đưa ra lại là một sự giam cầm đầy đau đớn.

"Đắng lắm đúng không?" Vân Hi nhìn vệt t.h.u.ố.c trên tay mình, rồi cười điên dại. "Thứ t.h.u.ố.c này không đắng bằng lòng người đâu, sư phụ ạ."

Bên ngoài điện, Dao Quang Tiên Cô đứng nép mình sau cột đá, nghe thấy tiếng đổ vỡ và tiếng thét của Vân Hi, khóe môi nàng ta nhếch lên một nụ cười thâm độc. Nàng ta biết, sự kiên nhẫn của Trần Diệp sẽ có giới hạn, và sự phản kháng của Vân Hi chính là lưỡi d.a.o sắc nhất để cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người.

Trong đại điện, Trần Diệp chậm rãi quỳ xuống bên cạnh Vân Hi. Hắn không mắng nàng, cũng không dùng linh lực để ép nàng quay lại giường. Hắn dùng bàn tay đang rỉ m.á.u của mình, nhặt từng mảnh sứ vỡ lên, mặc kệ chúng đ.â.m vào da thịt.

"Nếu con thấy đắng... ngày mai ta sẽ cho thêm mật ong."

Giọng hắn thấp đến mức gần như không nghe thấy, chứa đựng một sự hèn mọn mà một vị Tiên tôn không bao giờ nên có.

"Dù con có hận ta, dù con có hất đổ bao nhiêu bát t.h.u.ố.c... ta cũng sẽ không để con đi. Vân Hi, con phải sống. Đó là cái giá mà cả ta và con đều phải trả."

Vân Hi nhìn bóng lưng gầy gò của sư phụ đang nhặt nhạnh đống đổ nát, trái tim nàng thắt lại một nhịp, nhưng ngay lập tức, hắc khí trong người trỗi dậy, thổi tắt chút mềm lòng cuối cùng. Nàng quay mặt đi, nhìn ra phía cửa điện đóng c.h.ặ.t, nơi tuyết vẫn rơi vô tình, che phủ cả một tương lai mịt mù của hai thầy trò trong điện Trường Sinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.