Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 18
Cập nhật lúc: 05/04/2026 10:02
CHƯƠNG 18.
Sau đêm động phòng đầy nhục nhã, bầu trời Kinh Thành bỗng đổ một trận mưa phùn âm u, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và lạnh lẽo. Nhị hoàng t.ử Yên Tề không để Vân Hi ở lại điện Chiêu Hòa lâu hơn. Ngay sáng sớm, hắn hạ lệnh đưa nàng đến Tĩnh Đào các – một tòa lầu các hẻo lánh nằm sâu trong hậu cung, bao quanh bởi những bức tường gạch đỏ cao v.út và những rặng đào rừng khẳng khiu, gai góc.
Cái tên "Tĩnh Đào" nghe thật thanh tao, nhưng thực chất đó là một cái l.ồ.ng vàng được thiết kế để giam cầm linh hồn của một vị Quận chúa. Tại đây, mọi sự liên lạc với phủ Định Nam đều bị cắt đứt. Cửa các luôn đóng c.h.ặ.t, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe lá khô và tiếng bước chân đều đặn của đội lính gác điện Chiêu Hòa.
Vân Hi ngồi bên khung cửa sổ chạm khắc hình chim phượng, đôi mắt thẫn thờ nhìn về phía chân trời xa thẳm. Nàng không mặc hỷ phục nữa, mà vận một bộ y phục màu lam nhạt, gương mặt nhợt nhạt không chút phấn son. Trên cổ tay nàng, vết bớt hoa đào đã héo úa hoàn toàn, chỉ còn là một vệt tối màu như một vết sẹo cũ.
Nàng đã đạt được mục đích: Trường An được sống. Nhưng cái giá của sự sống đó là nàng phải bị giam cầm trong sự tĩnh lặng đáng sợ này, và tồi tệ hơn, nàng cảm nhận được một luồng sát khí đen tối từ phía bên kia bức tường cung thành đang lớn dần lên.
Lúc này, tại doanh trại Cấm vệ quân phía Bắc Kinh Thành, không khí lại nồng nặc mùi da thuộc, mồ hôi và binh khí. Yên Tề ngồi trên lưng ngựa, tay cầm roi da, nhìn xuống thiếu niên vận giáp đen đang đứng sừng sững dưới nắng hanh.
Trường An lúc này đã tháo bỏ mặt nạ sắt, để lộ gương mặt góc cạnh lạnh lùng như tạc từ đá tảng. Đôi mắt hắn không còn một tia cảm xúc, sâu thẳm và đen đặc như mực tàu. Vết bớt lưỡi kiếm trên vai hắn đang âm thầm tỏa ra một thứ áp lực khiến những con ngựa chiến xung quanh đều phải bồn chồn, lùi lại.
— Trường An, ta nghe nói ở ngoại ô phía Tây đang có một toán tàn quân của giặc cỏ nổi loạn, cướp phá kho lương của triều đình. — Yên Tề nhếch môi, ném một thanh đoản kiếm sắc lẹm xuống chân Trường An. — Ngươi đi đi. Đừng chỉ đứng gác cửa nữa. Hãy dùng đôi bàn tay này để "thử m.á.u" cho ta. Ta muốn xem con ch.ó của phủ Định Nam khi nhìn thấy m.á.u phàm nhân sẽ như thế nào.
Hắn ghé sát tai Trường An, giọng nói đầy sự kích động: — Nếu ngươi g.i.ế.c sạch bọn chúng và mang đầu tên thủ lĩnh về đây, ta sẽ cho ngươi quyền được đứng gác ngoài Tĩnh Đào các để nhìn "Hoàng phi" của ta thêm một lần nữa. Ngươi muốn thấy nàng chứ?
Trường An khựng lại một nhịp. Cái tên "Tĩnh Đào các" giống như một mũi kim đ.â.m vào dây thần kinh đau đớn nhất của hắn. Hắn cúi xuống, chậm rãi nhặt thanh đoản kiếm lên. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu đôi mắt ma mị của hắn.
— Tiểu nhân... tuân lệnh. — Giọng hắn khàn đục, mang theo hơi lạnh của cõi c.h.ế.t.
Cuộc nổi loạn ở ngoại ô phía Tây thực chất chỉ là một nhóm nông dân đói khổ, vì không chịu nổi sưu cao thuế nặng của Yên Tề nên đã liều mạng cướp lương thực để cứu lấy gia đình. Họ cầm trên tay những chiếc cuốc, những cây gậy gỗ, run rẩy đối mặt với đoàn quân Cấm vệ đen kịt do Trường An dẫn đầu.
Trường An cưỡi hắc mã tiến lên phía trước. Hắn nhìn thấy những gương mặt khắc khổ, nhìn thấy những đứa trẻ gầy gò đang nấp sau lưng cha chúng. Một chút thần tính còn sót lại trong hắn thầm thì: "Họ vô tội. Họ giống như cha ngươi ngày xưa, bị dồn vào đường cùng."
Nhưng ngay lập tức, một giọng nói khác, trầm đục và đầy hận thù của Ác thần Huyền Uyên vang vọng: "Vô tội sao? Thiên đạo đã bao giờ thương xót kẻ vô tội? Vân Hi đã phản bội ngươi, thế gian đã ruồng bỏ ngươi. Chỉ có m.á.u và quyền lực mới khiến chúng phải quỳ xuống!"
— G.i.ế.c. — Trường An ra lệnh, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ.
Hắn là người đầu tiên lao vào. Thanh đoản kiếm trong tay hắn lướt đi trong không trung như một tia chớp đen.
"Xoẹt!"
Lưỡi kiếm ngọt lịm xuyên qua cổ họng của một gã nông dân đang giơ chiếc cuốc lên định chống trả. Máu nóng b.ắ.n tung tóe, nhuốm đỏ vạt giáp đen và b.ắ.n lên gương mặt lạnh lùng của Trường An.
Hắn khựng lại một giây. Cảm giác m.á.u nóng chạm vào da thịt thật ghê tởm, nhưng cũng thật kích thích. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ vết bớt lưỡi kiếm trên vai đang bùng nổ, nuốt chửng linh hồn của kẻ vừa nằm xuống. Một luồng khoái cảm đen tối lan tỏa khắp huyết quản.
Hắn bắt đầu vung kiếm liên tục. Hắn không còn là một thị vệ, hắn là một t.ử thần đang gặt hái sinh mạng. Tiếng la hét, tiếng van xin, tiếng gươm giáo chạm nhau... tất cả đều trở nên nhạt nhòa. Trong mắt Trường An lúc này chỉ còn một màu đỏ rực của m.á.u — màu đỏ hệt như dải lụa hỷ trong điện Chiêu Hòa đêm qua.
Hắn g.i.ế.c người đầu tiên, người thứ mười, rồi người thứ một trăm...
Bàn tay bọc giáp sắt của hắn giờ đây đã ướt đẫm m.á.u tươi, nhỏ từng giọt xuống mặt đất bùn lầy. Hắn bước đi giữa đống x.á.c c.h.ế.t, gương mặt không một chút biến sắc, chỉ có đôi mắt đen đặc càng thêm phần yêu dị. Hắn cúi xuống, tàn nhẫn cắt lấy đầu của tên thủ lĩnh tội nghiệp — người đàn ông vừa mới đây còn cầu xin hắn tha mạng cho đứa con nhỏ.
Khi Trường An trở về Kinh Thành vào sẩm tối, bộ giáp đen của hắn đã bị m.á.u nhuộm thành một màu đỏ thẫm u ám. Hắn xách theo cái thủ cấp rỉ m.á.u, bước vào điện Chiêu Hòa giữa sự kinh hãi của đám gia nhân và thị vệ.
Yên Tề ngồi trên cao, nhìn thấy bộ dạng của Trường An thì cười lớn một cách khoái trá: — Ha ha! Tốt! Rất tốt! Trường An, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng. Đôi bàn tay này của ngươi... cuối cùng cũng đã biết thế nào là vị của m.á.u rồi.
Hắn ném cho Trường An một tấm lệnh bài bằng đồng: — Đi đi. Tĩnh Đào các đang đợi ngươi. Để cho Quận chúa của ngươi thấy, cái kẻ mà nàng từng dạy học chữ, luyện kiếm gỗ... nay đã trở thành một tên đồ tể như thế nào.
Đêm khuya, Trường An đứng sừng sững trước cổng Tĩnh Đào các. Hắn không rửa sạch m.á.u trên người, không thay bộ giáp đã khô cứng vì huyết lệ. Hắn đứng đó, trong bóng tối, mùi m.á.u nồng nặc bốc lên từ cơ thể hắn, đối lập hoàn toàn với mùi hương hoa đào thanh khiết thoảng ra từ bên trong lầu các.
Vân Hi đứng sau cánh cửa khép c.h.ặ.t, nàng ngửi thấy mùi vị tàn khốc ấy. Nàng biết hắn đang ở ngoài kia. Nàng cảm nhận được luồng sát khí đen tối bao trùm lấy toàn bộ Tĩnh Đào các.
— Trường An... — Nàng khẽ gọi qua khe cửa, giọng nói run rẩy. — Chàng đã làm gì? Tại sao... tại sao mùi m.á.u lại nồng nặc đến thế?
Trường An đứng im trong bóng đêm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ: — Quận chúa lo lắng sao? — Giọng hắn khàn đục, chứa đựng một sự mỉa mai cay đắng. — Chẳng phải người bảo ta là đồ nô tài sao? Nô tài thì phải biết g.i.ế.c người cho chủ nhân chứ. Đây là món quà đầu tiên ta dành tặng người... cái mùi vị của sự thật mà người luôn muốn ta nếm trải.
Vân Hi sụp đổ bên cánh cửa, nàng ôm mặt khóc nấc lên: — Không... Trường An... ta làm tất cả để chàng được sống, không phải để chàng trở thành thế này...
— Ta sống. — Trường An gầm lên một tiếng nhỏ, tay đ.ấ.m mạnh vào bức tường gạch đỏ khiến gạch đá rạn nứt. — Nhưng Trường An của mười năm trước đã c.h.ế.t rồi. Kẻ đang đứng đây là một con quỷ do chính tay người và Thiên đạo tạo ra. Người hãy cứ ở trong cái l.ồ.ng vàng này mà tận hưởng vinh hoa đi. Còn ta... ta sẽ biến cả giang sơn này thành một cái lò mổ, cho đến khi không còn ai có thể sỉ nhục ta thêm một lần nào nữa!
Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng hắc y tan vào màn đêm u uất. Bên trong Tĩnh Đào các, Vân Hi quỳ lạy trong câm lặng, m.á.u từ trán nàng lại rỉ ra, nhỏ xuống mặt sàn đá lạnh lẽo. Thiên đạo đã thành công. Nó đã giam nàng vào l.ồ.ng và biến hắn thành đồ tể. Một vị Chiến thần đã thực sự nhuốm m.á.u, và con đường trở về cõi thần tiên giờ đây đã bị lấp đầy bởi xác người và thù hận.
Trường An nhìn vào bàn tay nhuốm m.á.u dưới ánh trăng mờ nhạt, một nụ cười tàn độc hiện lên trên môi: "Vân Hi, người muốn ta sống? Được thôi, ta sẽ sống... nhưng ta sẽ sống để nhìn người phải hối hận vì đã cứu ta." Hắn siết c.h.ặ.t tấm lệnh bài trong tay, hắc khí cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể. Cuộc "thử m.á.u" đầu tiên đã kết thúc, và từ nay về sau, thanh kiếm của Trường An sẽ không bao giờ ngừng uống m.á.u, cho đến khi nó c.h.é.m đứt cả ngai vàng của kẻ thù.
