Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 184

Cập nhật lúc: 28/04/2026 05:55

Chương 184: Bị Phản Bội

Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Vân mỗi lúc một dữ dội, thổi bạt những luồng linh áp đang giao tranh hỗn loạn giữa không trung. Trần Diệp vừa bước ra khỏi mật thất, thanh Hàn Sương kiếm trong tay hắn tỏa ra hơi lạnh thấu xương, chắn trước người Vân Hi như một bức tường thành kiên cố. Tuy nhiên, Chưởng môn không hề ra lệnh tấn công ngay lập tức. Lão đứng trên không trung, tay xoay nhẹ chiếc Huyết Ma Linh, đôi mắt già nua lộ vẻ đắc ý thâm trầm.

"Trần Diệp, ngươi cho rằng mình đang bảo vệ một đứa trẻ đáng thương sao?" Chưởng môn cười nhạt, giọng nói vang vọng khắp quảng trường bế quan. "Hãy nhìn cho kỹ những kẻ đứng đằng sau ta. Chúng mới là nhân chứng cho tội ác của con ma nữ mà ngươi nuôi dưỡng."

Từ phía sau đoàn người của Chấp pháp đường, một nhóm đệ t.ử trẻ tuổi run rẩy bước ra. Vân Hi nhìn họ, đôi mắt đỏ rực bỗng chốc khựng lại. Đó là nhóm đệ t.ử ngoại môn của Linh Vân Môn. Ba năm trước, khi họ đi làm nhiệm vụ tại hẻm núi T.ử Vong và bị yêu thú bao vây, chính Vân Hi đã lén trốn khỏi Tuyết Vân Phong, dùng ma lực chưa hoàn chỉnh của mình để đ.á.n.h đuổi yêu thú, cứu họ khỏi nanh vuốt của cái c.h.ế.t. Ngày ấy, họ đã quỳ xuống tạ ơn nàng, gọi nàng là "ân nhân", hứa sẽ giữ kín bí mật về sức mạnh của nàng.

Nhưng giờ đây, ánh mắt họ nhìn nàng không có một chút ơn nghĩa, chỉ có sự sợ hãi tột độ và sự thù hận bị bóp méo.

"Chưởng môn... chính là nó!" Tần Minh, kẻ đứng đầu nhóm đệ t.ử năm ấy, run rẩy chỉ tay về phía Vân Hi. Gương mặt hắn tái mét, nhưng giọng nói lại rành rọt như đã tập luyện từ trước. "Ba năm trước ở hẻm núi T.ử Vong, không phải yêu thú g.i.ế.c c.h.ế.t sư đệ Lý An... mà chính là con ma nữ này! Nó dùng hắc khí xé nát linh hồn đệ ấy ngay trước mắt chúng con!"

Vân Hi bàng hoàng, chiếc áo choàng lông cáo trắng trên vai nàng khẽ rung lên. "Tần Minh... ngươi nói gì? Ngày đó Lý An bị yêu hổ vồ lấy, là ta đã liều mạng giành lại t.h.i t.h.ể đệ ấy cho các ngươi mà?"

"Ngươi im đi!" Một nữ đệ t.ử khác tên Thanh Nhi hét lên, nước mắt giàn dụa nhưng chứa đầy sự tàn độc. "Ngươi cứu chúng ta chỉ để che đậy bản chất tà ác! Ngươi g.i.ế.c Lý An vì đệ ấy phát hiện ra vết bớt trên trán ngươi tỏa ra ma khí. Ngươi dùng yêu thuật mê hoặc tâm trí chúng ta, bắt chúng ta phải gọi ngươi là ân nhân suốt bao năm qua. Mỗi đêm nhắm mắt lại, ta đều thấy gương mặt quỷ dữ của ngươi!"

Trần Diệp siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn cảm nhận được qua sợi dây cộng sinh rằng tâm thức của Vân Hi đang tan vỡ. Sự phản bội từ những kẻ mình từng cứu mạng còn tàn khốc hơn vạn lần nhát kiếm của kẻ thù.

"Lý An... là do ta g.i.ế.c sao?" Vân Hi lặp lại, giọng nói mỏng manh như gió tuyết. Nàng nhìn vào đôi bàn tay mình, nơi hắc khí đang cuộn trào. Những lời tố cáo ấy như những sợi xích vô hình, quấn c.h.ặ.t lấy cổ nàng, khiến nàng nghi ngờ cả chính ký ức của bản thân.

Dao Quang Tiên Cô bước tới phía trước, nhìn Vân Hi bằng ánh mắt thương hại giả tạo. "Ngươi nghe thấy chưa? Ngay cả những kẻ ngươi cho là 'ân huệ' cũng không thể chịu đựng nổi sự dơ bẩn của ngươi. Trần Diệp, huynh nhìn đi! Đây là thứ mà huynh bảo vệ sao? Một kẻ sát nhân hàng loạt ngay trong chính môn phái của mình!"

Đám đông đệ t.ử xung quanh bắt đầu hò reo, tiếng c.h.ử.i bới vang dậy một góc trời.

"G.i.ế.c nó đi! Trả thù cho Lý An!"

"Hóa ra bao năm qua nó trốn trên Tuyết Vân Phong là để tu luyện tà thuật g.i.ế.c người!"

Chưởng môn vuốt râu, nụ cười trên môi lão càng thêm sâu. Lão đã dùng thuật "Nhi Hồn" để bóp méo ký ức của nhóm đệ t.ử này, biến lòng biết ơn thành sự thù hận tột cùng. Lão cần sự phản đối của toàn bộ môn phái để việc hy sinh Vân Hi trở nên "danh chính ngôn thuận", để biến cuộc tế lễ tà ác thành một buổi hành pháp vì chính nghĩa.

"Tần Minh, ngươi thề trước tổ sư là những lời ngươi nói hoàn toàn là sự thật?" Chưởng môn trầm giọng hỏi.

Tần Minh quỳ sụp xuống, dập đầu đến chảy m.á.u: "Con xin thề! Nếu có nửa lời gian dối, nguyện bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t! Xin Chưởng môn hãy trừ khử ma nữ, đem lại bình yên cho tông môn!"

Vân Hi nhìn Tần Minh – kẻ mà năm xưa nàng đã nhường viên linh d.ư.ợ.c cuối cùng để hắn chữa trị vết thương. Nàng nhìn Thanh Nhi – người từng tặng nàng một chiếc khăn tay thêu hoa đào để cảm ơn. Sự đời thường của những kỷ niệm ấy giờ đây trở thành những mảnh sành găm sâu vào tim nàng.

"Sư phụ... họ nói con g.i.ế.c người." Vân Hi quay sang nhìn Trần Diệp, đôi mắt đỏ rực đẫm lệ. "Người có tin con không? Có phải... có phải con quỷ trong con đã thực sự g.i.ế.c họ mà con không biết?"

Trần Diệp bước tới, ôm lấy bả vai run rẩy của nàng. Hắn nhìn thẳng vào nhóm đệ t.ử kia bằng ánh mắt khinh miệt tột độ. "Lòng người còn đáng sợ hơn cả Ma đạo. Tần Minh, Thanh Nhi... các ngươi vì chút lợi lộc từ Chưởng môn mà bán đứng linh hồn mình. Các ngươi mới là kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Lý An, g.i.ế.c c.h.ế.t cả chút lương tri cuối cùng của con người."

"Huynh vẫn còn ngoan cố!" Dao Quang hét lên, vung kiếm chỉ về phía hai người. "Toàn môn phái đều chứng kiến, nhân chứng vật chứng rành rọt. Trần Diệp, nếu huynh còn ngăn cản, huynh chính là đồng lõa với ma quỷ!"

Vân Hi đẩy Trần Diệp ra. Nàng cười, một tiếng cười thê lương và điên dại. Hắc khí trên người nàng bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết, vết bớt hoa đào trên trán đỏ rực như muốn nhỏ m.á.u.

"Cứu người để rồi bị người tố cáo... Nhân gian này, chính đạo này... thật sự quá nực cười."

Nàng nhìn Tần Minh, ánh mắt chứa đựng một sự tàn nhẫn chưa từng có. "Ngươi muốn ta là kẻ g.i.ế.c người? Được, vậy thì ta sẽ là kẻ g.i.ế.c người cho ngươi xem."

Vân Hi lướt đi nhanh như một bóng ma, hắc khí hóa thành những lưỡi đao sắc lẹm lao thẳng về phía nhóm đệ t.ử phản bội. Trần Diệp định ngăn lại, nhưng Chưởng môn đã kịp thời kích hoạt Huyết Ma Linh. Những sợi xích đỏ ngầu từ trên trời giáng xuống, khóa c.h.ặ.t lấy kinh mạch của Trần Diệp, ép hắn phải quỳ xuống nền tuyết lạnh.

"Nhìn đi, Trần Diệp! Nhìn con ma nữ của ngươi bắt đầu cuộc t.h.ả.m sát đi!" Chưởng môn cười lớn.

Tần Minh và Thanh Nhi sợ hãi lùi lại, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang khắp quảng trường. Vân Hi không g.i.ế.c họ ngay lập tức, nàng dùng oán niệm bao phủ lấy họ, bắt họ phải đối mặt với những lời nói dối của chính mình trong ảo giác tột cùng.

"Đây là cái giá của sự phản bội." Vân Hi thầm thì, giọng nói mang theo sự cộng hưởng của ngàn vạn oán linh.

Dưới ánh chớp tím ngắt, hình ảnh một thiếu nữ dịu dàng quét lá mùa thu đã hoàn toàn biến mất. Giữa sự phản bội của những kẻ nàng từng cứu, Vân Hi đã thực sự bước chân vào địa ngục. Nàng không còn quan tâm đến việc giải thích, không còn quan tâm đến chính nghĩa. Nếu thế giới này muốn nàng là quỷ, nàng sẽ trở thành con quỷ tàn độc nhất để thiêu rụi tất cả những kẻ nhân danh thần thánh nhưng mang trái tim của quái vật.

Trần Diệp nằm giữa vũng m.á.u, nhìn đồ đệ của mình đang rơi vào tâm ma hoàn toàn, lòng hắn đau đớn đến mức tê dại. Sự phản bội của đám đệ t.ử chính là mồi lửa cuối cùng mà Chưởng môn cần để đốt cháy chút thiện lương cuối cùng trong lòng Vân Hi, đẩy cuộc tế lễ vào giai đoạn m.á.u lửa nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 184: 184 | MonkeyD