Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 189

Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:24

Chương 189: Hôn Lễ Không Lời

Cơn mưa rừng ngoài kia vẫn không có dấu hiệu ngưng nghỉ, nó trút xuống vách đá như muốn rửa trôi mọi dấu vết của thế gian, hoặc giả như đang cố tình cầm chân hai kẻ tội đồ trong cái hang đá chật hẹp này thêm một chút nữa. Tiếng nước đổ từ đỉnh núi xuống các phiến đá tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc, nhưng bên trong hang, sự im lặng lại mang một sức nặng nghẹt thở.

Đống lửa nhỏ mà Vân Hi nhóm lên đã bắt đầu tàn dần, chỉ còn những ánh lửa đỏ lự chập chờn, hắt lên vách hang những cái bóng dài dằng dặc. Trần Diệp tựa lưng vào vách đá, hơi thở khò khè như tiếng gió rít qua khe cửa mục. Độc tố từ Truy Hồn Tiễn đã thấm sâu vào phủ tạng, khiến sắc mặt hắn không còn chút huyết sắc, mái tóc bạc trắng nhơ nhuốc m.á.u bết lại trên trán như một bản án t.ử hình đang được thực thi chậm rãi.

Vân Hi sau khi vá lại chiếc áo bào cho hắn, nàng vẫn ngồi lặng im đó. Đôi mắt đỏ rực của nàng nhìn trân trân vào chén nước bằng đá gồ ghề mà nàng vừa dùng ma lực đục ra từ một khối đá vụn, chứa đầy nước mưa sạch từ khe đá chảy xuống.

"Sư phụ," Vân Hi khẽ cất tiếng, giọng nàng mỏng manh nhưng lại vang vọng lạ thường giữa tiếng mưa. "Ngày ấy, trên tường thành kinh kỳ... trước khi nhát kiếm của người đ.â.m xuống, con đã mặc hỉ phục."

Trần Diệp run lên một nhịp. Ký ức về bộ hỉ phục đỏ rực như m.á.u ấy lại hiện về, thiêu đốt linh hồn hắn. Nhát kiếm năm xưa đã xé nát tà áo đỏ, cũng xé nát nguyện vọng được làm thê t.ử của người đàn ông duy nhất nàng yêu.

"Mười năm qua, người dạy con tu tiên, dạy con đoạn tuyệt tình ái nhân gian," Vân Hi quay sang nhìn hắn, ánh lửa cam nồng nhảy múa trong đôi mắt đầy oán niệm. "Nhưng người lại giữ con bên cạnh, chăm sóc con bằng sự dịu dàng của một phu quân dành cho thê t.ử. Người gieo vào lòng con quỷ dữ, nhưng lại muốn con mang trái tim của thánh nữ. Trường An... người nợ con một hôn lễ."

Trần Diệp nhắm nghiền mắt, một ngụm m.á.u đen lại trào ra nơi khóe môi. Hắn muốn nói gì đó, muốn bảo nàng hãy tỉnh lại, nhưng cổ họng đắng ngắt. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một yêu cầu, mà là một lời tuyên án cuối cùng cho nợ cũ nợ mới giữa hai người.

"Được..." Trần Diệp thào thào, thanh âm khàn đặc. "Ta... nợ nàng."

Vân Hi đứng dậy, nàng chỉnh đàng lại chiếc áo choàng lông cáo trắng — thứ duy nhất lúc này thay thế cho áo cưới. Nàng tiến lại gần, quỳ sụp xuống bên cạnh Trần Diệp. Nàng cầm chén nước đá lên, đặt giữa hai người.

Không có nến đỏ, không có pháo hoa, không có tiếng chúc tụng của quan khách. Chỉ có tiếng mưa gầm thét làm nhạc lễ, và bóng tối của hang sâu làm sảnh đường.

"Hôm nay, không có Tiên tôn Trần Diệp, cũng không có ma nữ Vân Hi," nàng thầm thì, giọng nói chứa chan một sự quyết tuyệt đến đau lòng. "Chỉ có Trường An và Vân nhi. Trước đất trời chứng giám, trước linh hồn của vạn dân vương triều cũ đang lảng vảng quanh đây... chúng ta bái đường."

Trần Diệp gượng hết sức tàn để ngồi thẳng dậy. Mỗi cử động của hắn đều khiến vết thương nơi bả vai và l.ồ.ng n.g.ự.c như bị xé toác ra lần nữa, nhưng hắn không rên rỉ. Hắn nhìn nàng, nhìn đóa hoa đào rực rỡ nhất mà hắn từng thấy giữa địa ngục này.

"Nhất bái thiên địa."

Vân Hi cúi đầu, trán nàng chạm vào nền đá lạnh lẽo, nhơ nhuốc bụi trần. Trần Diệp cũng cúi xuống, mái tóc bạc trắng của hắn chạm vào vai nàng. Thiên địa lúc này là màn mưa xám xịt, là sự ruồng rẫy của toàn bộ chính đạo, là cái c.h.ế.t đang cận kề. Họ bái cái thiên địa đã tàn nhẫn chia cắt họ, rồi lại trói buộc họ bằng oán hận nghìn năm.

"Nhị bái cao đường."

Vân Hi hướng về phía cửa hang, nơi có vương triều của nàng đã cháy thành tro bụi. Trần Diệp hướng về phía linh đài đã sụp đổ của mình. Họ bái những người đã mất, bái cả những sai lầm và tội lỗi của tiền nhân đã gieo rắc lên vai họ những gánh nặng quá lớn.

"Phu thê giao bái."

Vân Hi ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt hốc hác của Trần Diệp. Hai linh hồn tàn tạ nhìn vào mắt nhau. Trong đôi mắt nàng có hận, có yêu, có sự tàn độc của Ma căn và sự yếu mềm của một thiếu nữ. Trong đôi mắt hắn có hối hận, có tình thâm, và sự chấp nhận cái c.h.ế.t như một sự giải thoát duy nhất.

Họ đồng thời cúi đầu. Khắc này, hai sợi tơ mệnh đã từng bị nhát kiếm tường thành c.h.é.m đứt, dường như được nối lại bằng một nút thắt đẫm m.á.u.

Vân Hi nâng chén nước đá lên, nàng đưa tới môi mình nhấp một ngụm, cái lạnh của nước mưa thấm vào cuống họng nhức nhối. Sau đó, nàng đưa chén nước tới môi Trần Diệp.

Hắn đón lấy chén nước bằng đôi tay run rẩy không ngừng. Nước mưa hòa lẫn với vệt m.á.u đen nơi khóe môi hắn, tạo thành một màu sắc kỳ quái. Hắn uống cạn. Vị của nó nhạt nhẽo, mang theo mùi của đá mục và khói củi, nhưng đối với hắn, đây là ngụm rượu giao bôi ngọt ngào nhất, cũng cay đắng nhất vạn kiếp này.

"Thành phu thê rồi," Vân Hi đặt chén đá xuống, nàng cười, nhưng nước mắt lại chảy dài, gột rửa đi vết bớt hoa đào đang tỏa nhiệt trên trán. "Trường An, từ nay về sau, người không còn là sư phụ của con nữa. Người là phu quân của con. Phu quân g.i.ế.c vợ... hay vợ g.i.ế.c chồng, cũng đều là chuyện của nội gia, không còn liên quan đến cái đạo đức giả của Thanh Vân Tông ngoài kia nữa."

Trần Diệp gục đầu vào vai nàng, hơi thở hắn mỗi lúc một nhẹ đi. Hắn dùng bàn tay gầy gộc nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.

"Vân nhi... phu thê một khắc... cũng là phu thê vạn đời," hắn thào thào bên tai nàng. "Sau đêm nay... nếu ta không còn... nàng hãy sống cho chính mình... đừng vì ta, cũng đừng vì hận... mà đ.á.n.h mất linh hồn."

"Sống?" Vân Hi ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể đang lạnh dần của hắn, giọng nàng khàn đi giữa tiếng mưa. "Phu quân của con c.h.ế.t rồi, con sống để làm gì? Con sẽ biến cả thế giới này thành lễ tang của chúng ta. Chẳng phải Chưởng môn muốn cổng tiên giới mở ra sao? Con sẽ mở nó bằng m.á.u của toàn bộ Linh Vân Môn để làm quà cưới cho người."

Bên ngoài hang đá, mười hai vị trưởng lão và Dao Quang Tiên Cô vẫn đang lùng sục từng kẽ đá dưới chân núi Linh Vân. Mưa bão đã che giấu hơi thở của hai người, nhưng Truy Hồn Tiễn trên người Trần Diệp chính là một ngọn hải đăng tâm linh. Họ đang áp sát dần, ánh kiếm vàng rực rỡ thỉnh thoảng lại quét qua những bụi rậm gần hang.

"Sắp tìm thấy rồi!" Tiếng của Dao Quang vang lên đầy điên cuồng. "Ta cảm nhận được hơi thở của Trần Diệp đang yếu đi. Hắn sắp c.h.ế.t rồi! Ma nữ đó chắc chắn đang lo sợ!"

Nàng ta không biết rằng, bên trong hang đá ấy, không có sự lo sợ. Chỉ có một hôn lễ không lời vừa kết thúc. Một vị Thần đã trút bỏ lớp vỏ bọc tiên phong đạo cốt để làm phu quân của một Ma nữ. Và một Ma nữ đã từ bỏ sự thanh sạch cuối cùng để bước vào danh phận thê t.ử của kẻ thù.

Trần Diệp nằm trong vòng tay Vân Hi, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ chiếc áo lông cáo trắng mà hắn từng tặng nàng. Hôn lễ này là sự thú tội thầm lặng nhất, là cách hắn trả nợ cho nàng mà không cần đến lời nói. Hắn đã trao cho nàng cái danh phận thê t.ử, đồng nghĩa với việc hắn trao cho nàng quyền được hận hắn hợp pháp, quyền được phá hủy hắn mà không cần bất kỳ lý do nào.

Ngọn lửa trong hang cuối cùng cũng tắt ngấm. Trong bóng tối tuyệt đối, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi rả rích và tiếng Vân Hi thì thầm những khúc hát ru của vương triều cũ. Hôn lễ không lời kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chuẩn bị cho một cuộc đại sát phạt khi ánh bình minh đầu tiên x.é to.ạc màn mưa. Trần Diệp nhắm mắt, lòng hắn thanh thản một cách lạ thường. Hắn đã được làm phu quân của nàng, dù chỉ trong một hơi thở cuối cùng giữa hang đá lạnh lẽo này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 189: 189 | MonkeyD