Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 193
Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:24
Chương 193: Bát Cháo Cuối Cùng
Trận mưa rừng vẫn xối xả trút xuống như muốn nhấn chìm cả ngọn núi Linh Vân vào cõi u minh. Sau dư chấn kinh hoàng của đại trận bao vây, cái hang đá chật hẹp giờ đây chỉ còn lại một góc khuất chưa bị vùi lấp hẳn. Không gian bên trong đặc quánh hơi lạnh của nước mưa và mùi t.ử khí nồng nặc phát ra từ những vết thương đang thối rữa trên cơ thể Trần Diệp.
Linh lực của hắn đã cạn kiệt sau khi cưỡng ép truyền thừa, mái tóc bạc trắng giờ đây xơ xác, phủ xuống gương mặt hốc hác không còn một giọt m.á.u. Hắn nằm đó, tựa vào một tảng đá ẩm ướt, đôi mắt mờ đục nhìn bóng dáng nhỏ bé của Vân Hi đang lúi húi bên đống lửa tàn.
Vân Hi không đi. Dù vết nứt không gian dẫn đến Ma giới đang mở ra ngay sau lưng, dù tiếng gào thét của Chưởng môn và đám đệ t.ử chấp pháp đã sát sạt bên ngoài lớp đất đá sụp lở, nàng vẫn bướng bỉnh dừng lại. Nàng nhặt lấy chiếc nồi đồng sứt mẻ — một vật dụng đời thường còn sót lại trong túi càn khôn từ những ngày hai thầy trò còn nương tựa nhau trên đỉnh Tuyết Vân — và hứng lấy những dòng nước mưa đang chảy dọc theo kẽ đá.
Nước mưa đêm nay không thanh khiết. Nó mang theo vị chát của khói lửa chiến tranh, vị đắng của bùn đất và cả vị mặn của những giọt lệ đang không ngừng rơi xuống từ đôi mắt đỏ rực của nàng.
Vân Hi nhóm lại ngọn lửa nhỏ. Nàng lấy ra nắm gạo cuối cùng, thứ gạo linh mễ mà Trần Diệp vẫn thường tự tay xát vỏ cho nàng ăn mỗi sáng. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ biết cầm kiếm và thi triển ma pháp, nay lại run rẩy vo gạo giữa màn mưa lạnh buốt. Nàng muốn nấu cho hắn một bát cháo. Một bát cháo bình thường như mười năm qua hắn vẫn nấu cho nàng, trước khi tất cả tan biến vào hư không.
Tiếng nước sôi ùng ục vang lên giữa không gian tịch mịch, hòa cùng tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài. Vân Hi quỳ bên cạnh nồi cháo, dùng một cành cây nhỏ khuấy nhẹ. Khói bếp bốc lên, cay nồng, xộc vào mũi khiến nàng phải ho sặc sụa.
"Sư phụ... người chờ con một chút." Nàng thầm thì, giọng nói nghẹn ngào. "Cháo sắp chín rồi. Người ăn xong... chúng ta mới đi."
Trần Diệp khẽ mở mắt, nhìn làn khói mờ ảo đang bao phủ lấy đồ đệ. Một nụ cười chua xót hiện lên trên đôi môi tím tái. Hắn biết mình không còn thời gian để ăn hết bát cháo này, nhưng hắn vẫn im lặng, để nàng được hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.
Khi bát cháo được múc ra, nó không có mùi thơm của linh thảo, cũng không có vị ngọt của mật ong rừng. Nó chỉ là một bát cháo trắng loãng, bốc khói nghi ngút giữa hang lạnh. Vân Hi bưng bát cháo tới cạnh hắn, nàng múc một thìa nhỏ, đưa lên miệng thổi cho nguội rồi mới kề vào môi Trần Diệp.
"Người ăn đi."
Trần Diệp hé môi, nuốt xuống một ngụm cháo. Ngay lập tức, một vị đắng ngắt xộc thẳng vào cuống họng. Đó không phải là vị của gạo khê, cũng không phải vị của nước mưa bẩn. Vị đắng ấy đến từ những giọt nước mắt của Vân Hi đã rơi đầy vào nồi cháo, và từ cả những giọt lệ thầm lặng của chính hắn đang chảy ngược vào trong lòng.
Bát cháo đắng đến tê dại linh hồn. Nó chứa đựng vị đắng của nhát kiếm tường thành năm xưa, vị chát của mười năm lừa dối, và nỗi đau của một cuộc biệt ly không ngày tái ngộ.
"Đắng lắm phải không?" Vân Hi hỏi, nước mắt nàng lại nhỏ xuống bát cháo trên tay. "Con xin lỗi... con không biết cách nấu cháo ngon như người. Con chỉ biết khiến người phải chịu khổ..."
Trần Diệp lắc đầu, hắn dùng chút sức tàn cuối cùng để nắm lấy tay nàng. "Ngon lắm... Vân nhi. Đây là bát cháo... ấm nhất mà ta từng được ăn."
Cách đó không xa, sau bức tường đá sụp đổ, Dao Quang Tiên Cô đang đứng chôn chân giữa bùn lầy. Nàng ta nghe thấy mùi khói bếp nhàn nhạt tỏa ra từ khe đá, nghe thấy tiếng thì thầm đau đớn của hai người bên trong. Lòng ghen tuông của nàng ta bỗng chốc biến thành một sự trống rỗng kỳ lạ.
"Họ... họ đang nấu cháo sao?" Dao Quang thầm thì, giọng nói run rẩy. "Giữa lúc đại nạn lâm đầu, giữa lúc cả thế giới muốn g.i.ế.c họ... mà họ lại ngồi nấu cháo?"
Nhị trưởng lão bên cạnh hừ lạnh, vung kiếm chỉ về phía khe đá: "Đó là sự hấp hối của ma quỷ! Trần Diệp đã mất trí rồi. Các đệ t.ử, nghe lệnh! Dùng lôi hỏa phá nát khe đá này, đừng để chúng kéo dài thời gian!"
Tần Minh và Thanh Nhi đứng phía sau, nhìn những làn khói mỏng manh bay ra từ hang đá, lòng họ thắt lại. Họ nhớ lại những ngày Vân Hi còn là tiểu sư muội, nàng vẫn thường mang bánh, mang cháo chia cho họ mỗi khi họ luyện tập mệt mỏi. Sự đời thường của bát cháo cuối cùng này giống như một cái tát vào sự phản bội của họ, nhắc nhở họ rằng kẻ mà họ gọi là ma nữ, thực chất chỉ là một thiếu nữ đang cố gắng giữ lại hơi ấm cuối cùng cho người mình yêu.
Trần Diệp chỉ ăn được vài thìa, rồi hắn đẩy nhẹ bát cháo ra. Hắn nhìn Vân Hi, ánh mắt đầy sự cầu khẩn.
"Vân nhi... đi đi. Bát cháo này... đã giúp ta có đủ sức để nhìn nàng lần cuối."
Cơ thể hắn bắt đầu tỏa ra những hạt linh quang li ti mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vết nứt không gian phía sau lưng nàng bỗng chốc mở rộng, tỏa ra ma khí ngút trời. Đây là thời khắc cuối cùng. Nếu nàng không đi, cả hai sẽ cùng tan biến dưới lôi hỏa của tông môn.
"Con không đi! Con muốn nấu thêm cho người nhiều bát cháo nữa!" Vân Hi gào lên, nàng ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể lạnh ngắt của Trần Diệp, mặc cho bát cháo sứt mẻ rơi xuống đất, vỡ tan tành. Những hạt gạo trắng văng tung tóe giữa vũng m.á.u đen và bùn đất.
Trần Diệp dùng tay còn lại, dồn toàn bộ sức lực đẩy nàng về phía vết nứt.
"Đừng để bát cháo này trở nên vô ích." Hắn thầm thì, nụ cười thanh thản hiện trên gương mặt bạc nhược. "Hãy sống... để một ngày nào đó... nàng lại nấu cháo cho một người xứng đáng hơn ta."
Rầm!
Một đạo lôi hỏa cực mạnh đ.á.n.h trúng đỉnh hang, đất đá đổ xuống ào ào. Trong khoảnh khắc ấy, Trần Diệp dùng linh lực cuối cùng hóa thành một đôi cánh bạc, bao bọc lấy Vân Hi và hất nàng vào sâu trong vết nứt không gian.
Vân Hi chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Trần Diệp ngồi giữa đống đổ nát, mái tóc trắng bay trong gió, và bát cháo vỡ tan dưới chân hắn. Vị đắng của bát cháo cuối cùng vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi nàng, như một lời thề nguyền vĩnh cửu.
Cánh cổng Ma giới khép lại. Trần Diệp tan biến thành cát bụi ngay khi lôi hỏa của Chưởng môn giáng xuống. Trong hang đá hoang tàn, chỉ còn lại mảnh vỡ của chiếc nồi đồng và mùi cháo khê nồng nặc giữa màn mưa rừng vô tận. Bát cháo cuối cùng đã kết thúc một kiếp đồ đệ, bắt đầu một kiếp Ma hậu mang theo vị đắng của tình yêu và thù hận rơi vào cõi u minh.
