Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 195

Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:24

Chương 195: Huyết Nhuộm Tuyết Sơn

Gió trên đỉnh Tuyết Sơn không còn là những cơn gió lạnh lẽo thông thường của vùng cao vạn trượng, mà nó đã hóa thành những lưỡi d.a.o sắc lẹm, mang theo sát khí đặc quánh của vạn quân. Tuyết trắng xóa phủ đầy các triền đá dốc đứng, nhưng lúc này, màu trắng tinh khôi ấy đang dần bị nhuộm đen bởi bóng tối của những đám mây lôi kiếp và những dải hắc khí u uất.

Trần Diệp đứng ở nơi cao nhất của đỉnh núi, ngay sát mép vực thẳm nghìn trượng. Mái tóc trắng của hắn bay l.ồ.ng lộng giữa hư không, hòa cùng màu tuyết, nhưng gương mặt hắn lại mang một vẻ quyết tuyệt đến tàn nhẫn. Một tay hắn nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Vân Hi, lôi kéo nàng đi qua những bãi tuyết dày. Mỗi bước chân của họ đều để lại những vệt m.á.u loang lổ — m.á.u từ vết thương chưa khép miệng của Trần Diệp và m.á.u từ lòng bàn tay Vân Hi khi nàng cố gắng bấu víu vào thực tại tan vỡ.

Trước mặt họ, một vòng vây kinh người đã thành hình. Hàng vạn đệ t.ử từ khắp các tông môn chính đạo, dẫn đầu là Chưởng môn Linh Vân Môn và các trưởng lão cao tọa, đã dàn trận kín kẽ. Ánh sáng từ những thanh phi kiếm, pháp bảo rực rỡ như những vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng lại mang theo hơi thở của t.ử thần.

Chưởng môn đứng trên một đài liên hoa rực rỡ, đôi mắt lão già nua nhìn chằm chằm vào bóng dáng tàn tạ của Trần Diệp. Lão không vội vã tấn công, bởi lão biết, ở nơi đỉnh núi cao nhất này, không còn đường lui nào cho "kẻ phản đồ" và "ma nữ".

"Trần Diệp, ngươi nhìn xuống dưới chân mình đi!" Tiếng của Chưởng môn vang vọng khắp bốn bề tuyết sơn. "Toàn bộ chính đạo đã quần tụ về đây. Ngươi có thể g.i.ế.c được một trăm người, một nghìn người, nhưng ngươi có thể chống lại cả thiên hạ sao? Hãy giao nộp Vân Hi, trả lại Ma căn cho chính đạo xử lý, ta sẽ cho ngươi một cái c.h.ế.t toàn thây."

Dao Quang Tiên Cô đứng ngay hàng đầu, thanh kiếm trong tay nàng ta run rẩy dữ dội. Nàng ta nhìn thấy bàn tay Trần Diệp vẫn nắm c.h.ặ.t lấy Vân Hi, lòng ghen tuông bùng lên thành sự điên dại.

"Sư huynh! Huynh nhìn xem mình đã trở thành cái dạng gì!" Dao Quang hét lên, giọng nàng ta xé tan màn tuyết. "Vì một con ma mà huynh dẫn nó lên đây để cùng c.h.ế.t sao? Huynh nợ Linh Vân Môn, nợ chúng ta một lời giải thích! Tại sao huynh thà nhuộm đỏ Tuyết Sơn này bằng m.á.u của mình cũng không chịu buông tay?"

Trần Diệp không nhìn Dao Quang, cũng không nhìn vạn quân đang gào thét. Hắn quay sang nhìn Vân Hi — người lúc này đang nhìn hắn bằng ánh mắt chứa chan hận thù sau lời nói dối tàn độc ở hang đá. Hắn cố tình siết c.h.ặ.t cổ tay nàng hơn, khiến nàng khẽ nhăn mặt vì đau.

"Ngươi thấy chưa?" Trần Diệp cười lạnh, giọng nói của hắn bị gió tuyết băm vằn. "Ngươi tưởng ta đưa ngươi lên đây để cùng c.h.ế.t? Không, ta đưa ngươi lên đây để ngươi nhìn rõ cái giá mà ta phải trả vì ngươi. Ta đưa ngươi lên đây để thiên hạ chứng kiến ta tự tay vứt bỏ một thứ phế vật nhơ nhuốc như ngươi thế nào."

Vân Hi nhìn hắn, đôi môi nàng run rẩy. Hắc khí trong người nàng bùng phát, oán niệm từ Ma căn bị kích thích bởi sự phản bội và nh.ụ.c m.ạ của hắn đã lên đến đỉnh điểm.

"Trường An... ngươi đưa ta lên đỉnh núi cao nhất này, chỉ để nói những lời này sao?"

"Phải!" Trần Diệp gằn giọng. "Ta muốn ngươi phải c.h.ế.t trong sự nhục nhã tột cùng nhất. Ta muốn ngươi phải thấy cảnh những đệ t.ử ngươi từng cứu đang cầm kiếm chờ đ.â.m xuyên tim ngươi."

Quả thật, phía sau Chưởng môn, Tần Minh và Thanh Nhi cùng nhóm đệ t.ử ngoại môn đang đứng đó. Gương mặt họ cúi gằm, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t cán kiếm.

"Tần Minh! Ngươi nói đi!" Vân Hi thét lên về phía đám đông. "Ngày đó ở hẻm núi, ta có g.i.ế.c Lý An không? Các ngươi có nhìn thấy ta dùng hắc khí xé nát huynh ấy không?"

Tần Minh run rẩy, hắn ngước mắt nhìn Chưởng môn, rồi lại nhìn sang Dao Quang. Hắn biết sự thật, nhưng hắn càng biết rằng nếu hắn nói ra sự thật lúc này, hắn sẽ là kẻ tiếp theo phải nhuộm m.á.u Tuyết Sơn.

"Ma nữ... đừng xảo ngôn!" Tần Minh hét lên, giọng hắn lạc đi vì sợ hãi. "Chính mắt chúng ta đã thấy! Ngươi không chỉ g.i.ế.c Lý An, ngươi còn định g.i.ế.c cả chúng ta để diệt khẩu! Tiên tôn... xin người hãy trừ hại cho dân!"

Lời của Tần Minh như nhát d.a.o cuối cùng đ.â.m vào chút thiện lương sót lại trong lòng Vân Hi. Nàng cười điên dại, tiếng cười mang theo hắc lực khiến tuyết xung quanh bắt đầu tan chảy.

"Tốt... tốt lắm!"

Trần Diệp thấy thời cơ đã đến. Hắn biết Chưởng môn đang bí mật khởi động đại trận "Huyết Tế Thiên Thu" dưới lòng đỉnh núi. Lão muốn dùng m.á.u của cả hắn và nàng để mở cổng tiên giới. Hắn không thể để lão toại nguyện, nhưng hắn cũng không thể để nàng c.h.ế.t ở đây.

"Toàn bộ trưởng lão, nghe lệnh!" Chưởng môn vung tay. "Kết trận! Tuyệt殺 ma nữ!"

Hàng vạn đạo kiếm quang đồng loạt phóng lên trời, tạo thành một lưới điện khổng lồ bao phủ lấy đỉnh núi. Trần Diệp bất ngờ buông tay Vân Hi ra, nhưng không phải để nàng chạy thoát, mà là để hắn đơn độc tiến về phía trước một bước, đối diện với vạn đạo kiếm quang.

Phập! Phập! Phập!

Những đạo kiếm mang sắc lẻm đ.â.m xuyên qua cơ thể tàn tạ của Trần Diệp. Máu đỏ rực b.ắ.n lên nền tuyết trắng, nóng hổi và tang thương. Hắn dùng thân mình làm lá chắn sống, chặn đứng đợt tấn công đầu tiên của toàn bộ chính đạo nhắm vào nàng.

"Sư phụ!" Vân Hi bàng hoàng hét lên. Dù hận hắn, nhưng nhìn thấy cơ thể hắn bị găm đầy những thanh kiếm ánh sáng, trái tim nàng vẫn thắt lại.

Trần Diệp quay đầu lại, m.á.u từ miệng hắn trào ra, chảy dài xuống bộ áo bào đã bạc màu. Hắn nhìn nàng, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng cuối cùng — thứ ánh sáng mà nàng không kịp nhận ra là sự bảo bọc cuối cùng.

"Ta nói rồi... ngươi không xứng được c.h.ế.t dễ dàng như vậy."

Hắn đột ngột vận chuyển toàn bộ tu vi còn lại, đốt cháy linh hồn để tạo ra một vụ nổ linh lực bạc trắng. Vụ nổ ấy đ.á.n.h bạt vòng vây của hàng nghìn đệ t.ử, tạo ra một khoảng trống giữa màn sương tuyết.

"Trần Diệp! Ngươi dám dùng mạng để phá trận!" Chưởng môn điên cuồng hét lên. Lão giơ cao Huyết Ma Linh, định lao xuống kết liễu cả hai.

Nhưng Trần Diệp đã dự tính tất cả. Hắn dùng bàn tay đẫm m.á.u vẽ lên hư không một phù văn cổ. Đỉnh Tuyết Sơn bắt đầu rung chuyển dữ dội. Đây không phải là động đất, mà là do hắn đang cưỡng ép đảo ngược mạch linh lực của cả dãy núi.

"Hôm nay... m.á.u của ta sẽ nhuộm đỏ Tuyết Sơn này." Trần Diệp thầm thì, giọng nói mang theo uy lực của một vị thần đang thăng hoa. "Nhưng các ngươi... sẽ không bao giờ có được thứ các ngươi muốn."

Hắn lôi Vân Hi lại gần bờ vực thẳm.

"Ngươi hận ta đúng không? Vậy thì hãy sống để mà hận!"

Hắn đẩy mạnh nàng xuống vực sâu muôn trượng, nơi vết nứt không gian Ma giới đang mở rộng do sự sụp đổ của linh mạch đỉnh núi.

Vân Hi rơi xuống, nàng nhìn thấy trên đỉnh núi, Trần Diệp đứng hiên ngang giữa vạn quân. Máu của hắn tuôn ra không ngừng, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng mênh m.ô.n.g. Hắn đứng đó, như một vị chiến thần cô độc, một mình ngăn cản cả thế giới đang lao tới.

Hình ảnh cuối cùng nàng thấy trước khi bóng tối nuốt chửng là Trần Diệp mỉm cười giữa vạn tiễn xuyên tâm. Tuyết Sơn rúng động, m.á.u chảy thành dòng, nhuộm đỏ cả một chương sử tàn khốc của Linh Vân Môn. Trần Diệp đã dùng m.á.u của mình để dọn đường cho nàng, dùng sự hận thù để rèn giũa nàng, và dùng đỉnh núi cao nhất này làm mộ địa cho tình yêu và tội lỗi của chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 195: 195 | MonkeyD