Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 77
Cập nhật lúc: 08/04/2026 09:01
CHƯƠNG 77: TƯƠNG KẾ TỰU KẾ
Bầu trời Kinh Thành xám xịt như đổ chì, những cơn gió rít qua khe cửa Tĩnh Đào Các mang theo hơi lạnh của một cuộc thanh trừng sắp sửa bắt đầu. Vân Hi ngồi trước gương đồng, đôi môi nhuốm m.á.u đêm trước giờ đã khô lại thành một sắc đỏ trầm buồn, ma mị. Nàng không nhìn những vết sẹo trên lưng nữa, mà nhìn vào sự phản chiếu của chính linh hồn mình trong mặt gương mờ đục.
Bên ngoài, tiếng roi da vụt vào không trung quyện lẫn tiếng van nài t.h.ả.m thiết x.é to.ạc sự tĩnh lặng. Đó là một cung nữ cũ của phủ Định Nam, người từng theo hầu hạ Vân Hi từ những ngày còn là quận chúa kiêu sa, giờ đây đang bị lôi ra giữa sân điện để chịu tội.
— "Nương nương... xin cứu mạng! Nô tì không cố ý làm vỡ chén trà của Trắc phi nương nương... xin nương nương rủ lòng thương!" — Tiếng khóc nghẹn ngào của tiểu cung nữ vang lên, mỗi lần roi giáng xuống là một lần xác thân nhỏ bé ấy quằn quại trên nền đá lạnh.
Nhược Vi ngồi trên ghế bành phía xa, tay mân mê bộ móng giả bằng vàng, đôi mắt sắc lẹm liếc về phía tẩm điện của Vân Hi, cố tình muốn nàng nghe thấy sự thống khổ này.
Trường An đứng đó, bàn tay bọc giáp sắt siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức run rẩy. Hắn nhìn vào bên trong điện, chờ đợi một sự phản ứng, một lời cầu xin hay một hành động can thiệp từ Vân Hi như nàng vẫn thường làm trước đây. Nhưng không, Tĩnh Đào Các vẫn im lìm như một ngôi mộ cổ.
Vân Hi đứng dậy, chậm rãi bước ra hiên điện. Nàng đứng đó, tà áo đen lướt nhẹ theo gió, đôi mắt nhạt màu nhìn trân trân vào cung nữ đang bị đ.á.n.h đến da nát thịt tan. Nàng không lên tiếng, không ngăn cản, thậm chí một cái nhíu mày cũng không có. Nàng đứng đó ghi nhớ — ghi nhớ từng nhát roi, ghi nhớ sự tàn nhẫn của Nhược Vi, và ghi nhớ cả sự bất lực của chính mình nếu còn tiếp tục lương thiện.
Tiểu cung nữ ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt đầy hy vọng rồi vụt tắt thành sự tuyệt vọng tột cùng khi thấy Vân Hi quay lưng đi. Nàng không cứu. Nàng đang học bài học đầu tiên của một Yêu hậu: Lòng trắc ẩn là liều t.h.u.ố.c độc kết liễu bản thân.
Khi đám người của Nhược Vi đã rời đi, để lại sân điện đầy những vệt m.á.u loang lổ và tiểu cung nữ thoi thóp được mang đi, Vân Hi mới bước xuống thềm đá. Nàng gặp một vị thái giám già đã ở trong cung hơn ba mươi năm, kẻ vốn dĩ đã nhìn thấu mọi sự mục nát của vương triều này.
Vân Hi nhìn vào đống mảnh sứ vỡ của chén trà – cái cớ cho một mạng người sắp tàn, nàng khẽ hỏi, giọng lạnh lẽo như sương đêm:
— "Muốn sống ở cung này... phải làm gì?"
Vị thái giám già chậm rãi quỳ xuống, đầu không ngẩng lên, thanh âm khàn đục vang lên đầy ám ảnh:
— "Bẩm nương nương, ở nơi này, thiện lương là tà đạo, nhẫn tâm mới là chính nghĩa. Muốn sống... nương nương phải tàn nhẫn hơn họ. Phải dùng m.á.u của kẻ thù để nuôi dưỡng uy quyền của mình, dùng nước mắt của họ để tưới tắm cho ngai vàng của người."
Vân Hi nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Nàng đã có câu trả lời.
Đúng lúc đó, Yên Tề bước vào điện với vẻ mặt u ám sau buổi triều sớm. Hắn định nói điều gì đó về việc t.r.a t.ấ.n phủ Định Nam, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn khựng lại.
Vân Hi đang ngồi bên bàn trà, bát canh "bồi bổ" của Nhược Vi mang tới lúc sáng vẫn còn đặt đó (thực chất là một bát canh khác đã được Trường An chuẩn bị để đ.á.n.h tráo). Khi thấy bóng dáng Yên Tề, Vân Hi đột ngột đưa bát canh lên miệng uống một ngụm nhỏ, rồi bát sứ từ tay nàng rơi xuống đất vỡ tan tành.
Nàng gục xuống bàn, đôi môi tái nhợt, hơi thở gấp gáp, tay ôm lấy n.g.ự.c đầy đau đớn.
— "Vân Hi!" — Yên Tề lao tới, ôm lấy thân hình mảnh mai đang run rẩy của nàng. — "Ngươi sao vậy? Người đâu! Gọi thái y ngay lập tức!"
Trường An bước vào, quỳ sụp xuống, giọng nói vang lên đầy vẻ căm phẫn được dàn dựng hoàn hảo:
— "Bẩm Điện hạ! Nương nương vừa dùng bát canh do Trắc phi nương nương sai người mang tới. Tiểu nhân đã ngăn cản nhưng không kịp..."
Yên Tề nhìn đống mảnh sứ vỡ và chất lỏng màu xám xịt trên sàn đá, đôi mắt hắn rực lên ngọn lửa tức giận. Hắn nhìn về phía tẩm cung của Nhược Vi, sự nghi ngờ bấy lâu nay về sự ghen tuông tàn độc của nàng ta giờ đây đã bùng phát thành sự căm ghét.
— "Nhược Vi... cô ta dám sao?" — Yên Tề nghiến răng, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy Vân Hi.
Vân Hi gục trong lòng Yên Tề, đôi mắt nàng khẽ mở, liếc nhìn về phía Trường An qua kẽ tóc rối. Một tia sáng tàn độc và chiến thắng lóe lên trong đôi mắt ấy. Nàng đang giả vờ trúng độc, nhưng cơn đau từ hận thù trong lòng nàng là thật. Nàng dùng chính thân xác bị tàn phá này để đẩy Nhược Vi vào hố sâu nghi kỵ của Yên Tề.
Trong cơn "hôn mê", Vân Hi cảm nhận được hơi ấm từ người đàn ông đã tự tay tàn sát gia đình mình. Nàng không còn cảm thấy ghê tởm, mà chỉ thấy một cơ hội. Nàng sẽ dùng sự sủng ái đầy tội lỗi này để tiêu diệt từng kẻ một đã làm tổn thương nàng.
Trường An đứng phía sau, nhìn cảnh tượng Vân Hi nằm trong vòng tay Yên Tề. Hắn biết mình vừa giúp nàng bước thêm một bước vào vực thẳm của sự tàn độc. Hắn nhớ lại câu nói của vị thái giám: "Phải tàn nhẫn hơn họ".
Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện ra bên cạnh hắn, hình bóng mờ ảo như một bóng ma:
— "Nàng đã học được rồi, Trường An. Nàng không cứu cung nữ kia, nàng dùng độc d.ư.ợ.c của kẻ thù để bẫy kẻ thù. Ngươi đã tạo ra một kiệt tác của sự phục thù, nhưng kiệt tác này sẽ thiêu cháy cả ngươi đấy."
Trường An siết c.h.ặ.t đốc kiếm, m.á.u từ vết thương ở đùi vẫn rỉ ra bên dưới hắc giáp, hòa cùng sự đau đớn trong tâm khảm:
— "Nếu nàng có thể sống sót và đứng trên đỉnh cao, thì dù ta có bị thiêu thành tro bụi, cũng là xứng đáng."
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào, gột rửa đi những vệt m.á.u trong sân điện, nhưng không thể gột rửa đi bóng tối đang bao trùm lấy Tĩnh Đào Các. Vân Hi khẽ cử động, tựa đầu vào n.g.ự.c Yên Tề, thầm thì trong hơi thở yếu ớt: "Trận chiến này... chỉ mới bắt đầu thôi."
Vân Hi nhìn vào bóng tối của tẩm điện khi Yên Tề đang cuống cuồng gọi người: "Nhược Vi, nhát roi ngươi giáng lên cung nữ kia, ta sẽ trả lại cho ngươi bằng một vương miện làm từ gai nhọn. Yên Tề, sự sủng ái của ngươi là lưỡi d.a.o ta sẽ dùng để rạch nát vương triều này. Trường An... đừng rời đi, hãy đứng đó để chứng kiến ta hóa thành con quỷ mà các người mong đợi." Một chương mới của sự phục thù đã chính thức khai màn bằng m.á.u và những lời nói dối hoàn hảo.
