Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 89
Cập nhật lúc: 08/04/2026 09:03
CHƯƠNG 89: CÁI BẪY HOÀN HẢO
Kinh thành những ngày đại hàn chìm trong một màu xám xịt của mây chì và tuyết muối. Cái lạnh không chỉ đóng băng vạn vật mà còn dường như làm đông cứng cả chút nhân tính cuối cùng còn sót lại phía sau những bức tường gạch đỏ của vương phủ. Bên trong Tĩnh Đào Các, mùi hương đào m.á.u quẩn quanh, nồng nặc đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là mùi của một lò sát sinh được che đậy bằng sự xa hoa.
Vân Hi ngồi trên sập gụ, tay mân mê chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng — vật bất ly thân của Hoàng t.ử nhỏ, đứa con độc nhất của Yên Tề. Đôi mắt nàng, vốn đã quen với sắc đỏ của ma tính, hiện lên một vẻ bình thản đến rợn người. Nàng không nhìn đứa trẻ đang ngủ say do tác động của d.ư.ợ.c liệu ở góc phòng, mà nhìn vào cái bóng cao lớn đang đứng bất động trước mặt mình.
— "Trường An, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?" — Giọng Vân Hi vang lên, trong trẻo như tiếng khánh ngọc nhưng lại mang theo cái buốt giá của mùa đông phương Bắc.
Trường An không nói gì, hắn từ từ tháo bỏ mặt nạ sắt. Gương mặt hắn giờ đây chằng chịt những ma văn tím sẫm, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh nến chập chờn. Hắn cầm một con d.a.o nhỏ, bên cạnh là xác một con ch.ó săn vừa bị g.i.ế.c.
— "Tiểu nhân đã chuẩn bị xong. Máu của súc vật sẽ đ.á.n.h lạc hướng được đám ch.ó săn của Yên Tề. Nhưng nương nương... đứa trẻ này..." — Trường An nhìn về phía Hoàng t.ử, bàn tay bọc sắt của hắn khẽ siết c.h.ặ.t chuôi đao. Một thoáng d.a.o động xẹt qua tâm trí vị Chiến thần ma tộc. Đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ, nó vô tội trong cuộc chiến của người lớn.
Vân Hi đứng dậy, tà áo đỏ thẫm lướt trên sàn đá kêu sột soạt như tiếng rắn bò. Nàng bước tới sau lưng Trường An, áp sát cơ thể lạnh lẽo vào tấm lưng vững chãi của hắn. Hơi thở nàng phả vào tai hắn, lạnh buốt như sương muối:
— "Ngươi thương xót nó sao? Ngươi nhìn xem đôi mắt ngây thơ kia mà động lòng sao? Vậy thì hãy trả lời ta, Trường An... mười lăm năm trước, khi mười vạn quân biên thùy của cha ta bị bỏ đói, bị tàn sát trong hố m.á.u, có ai thương xót họ không? Khi gia nhân phủ Định Nam gào thét dưới lưỡi đao của Yên Tề, có vị thần nào giáng thế cứu giúp không?"
Nàng đưa bàn tay nhợt nhạt cầm lấy chiếc khóa trường mệnh, dìm mạnh nó vào bát m.á.u ch.ó săn sền sệt, rồi áp chiếc khóa đẫm m.á.u ấy vào n.g.ự.c giáp của Trường An.
— "Lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ dành cho những kẻ thắng cuộc. Còn chúng ta, chúng ta là những kẻ bò dậy từ địa ngục. Hãy làm đi, Trường An. Hãy dùng ma khí của ngươi dệt nên một con đường m.á.u từ ngự uyển dẫn thẳng vào mật thất của Tần gia. Ta muốn khi Yên Tề tìm thấy chiếc khóa này, hắn sẽ không thấy con trai mình, mà chỉ thấy sự phản bội của ba đời trung liệt họ Tần."
Trường An nhắm mắt lại, nuốt ngược sự trắc ẩn cuối cùng vào bóng tối. Khi hắn mở mắt ra, ma tính đã hoàn toàn chiếm hữu. Hắn vung tay, hắc khí bùng phát, điều khiển những giọt m.á.u đỏ thẫm bay lơ lửng rồi rải rác xuống sàn điện, tạo thành một dấu vết rùng rợn nhưng vô cùng tự nhiên.
Hắn bế thốc Hoàng t.ử nhỏ lên, dùng ma lực phong bế hoàn toàn hơi thở và âm thanh của đứa trẻ, rồi biến mất vào màn đêm bão tuyết. Vân Hi đứng trên lầu cao, nhìn cái bóng đen của hắn nhảy vọt qua những mái cung điện, lòng nàng tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Nàng biết, sau đêm nay, Tần gia sẽ không còn đường lui.
Chưa đầy một canh giờ sau, tiếng loa báo động vang động cả vương phủ. Yên Tề lao ra khỏi tẩm điện với gương mặt thất thần.
— "Hoàng nhi! Hoàng nhi của ta đâu?" — Yên Tề gào lên, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u điên dại.
Đúng lúc đó, Trường An xuất hiện từ phía cổng thành với bộ giáp dính đầy "máu" và tuyết. Hắn quỳ sụp xuống trước mặt Yên Tề, đưa ra chiếc khóa trường mệnh đẫm m.á.u mà hắn đã lén ném vào mật thất Tần gia rồi chính tay "tìm" thấy.
— "Bẩm Điện hạ... tiểu nhân theo dấu m.á.u từ ngự uyển... tìm thấy vật này trong mật thất phía sau phủ tướng quân của Tần gia. Quân lính của Tần tướng quân đã liều c.h.ế.t ngăn cản, tiểu nhân phải phá vây mới mang được vật này về báo tin..."
Yên Tề giật lấy chiếc khóa trường mệnh, nhìn m.á.u đỏ tươi vẫn còn vương trên vàng ròng. Đầu óc hắn nổ tung. Sự đa nghi vốn có quyện cùng nỗi đau mất con biến hắn thành một con dã thú mất kiểm soát.
— "Tần lão già! Ngươi dám dùng hoàng nhi để uy h.i.ế.p ta sao? Ngươi dám mưu hại huyết mạch duy nhất của ta!"
Bên cạnh hắn, Vân Hi khẽ quỳ xuống, đôi vai run rẩy, tiếng nức nở của nàng nghe vô cùng đau đớn nhưng đôi mắt lại rực lên một niềm vui tàn khốc:
— "Điện hạ... chắc chắn là có hiểu lầm... Tần tướng quân trung liệt ba đời... làm sao dám làm chuyện tày đình này... Cầu người hãy bình tĩnh..."
Lời "bênh vực" của Vân Hi giống như nhát d.a.o cuối cùng đ.â.m vào lòng kiêu hãnh của Yên Tề. Hắn gạt mạnh tay nàng ra, thét lên với cấm vệ quân:
— "Trung liệt cái gì! Bằng chứng rành rành ở đây! Trường An, lập tức dẫn binh cho ta! San phẳng phủ tướng quân! Kẻ nào họ Tần, g.i.ế.c không tha! Ta muốn thấy thủ cấp của toàn bộ tông tộc chúng để tế lễ cho hoàng nhi của ta!"
Trường An cúi đầu nhận lệnh. Hắn liếc nhìn Vân Hi một lần cuối qua khe hở của mặt nạ. Nàng khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ bẫng nhưng lại định đoạt mạng sống của hàng nghìn người.
Đêm đó, lửa cháy rực trời tại phủ tướng quân. Tiếng khóc than của người nhà họ Tần hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa Tĩnh Đào Các. Vân Hi ngồi nhìn Hoàng t.ử nhỏ vẫn đang ngủ say trong nôi, nàng nhẹ nhàng cài lại chiếc khóa trường mệnh (đã được lau sạch m.á.u) lên cổ đứa trẻ.
— "Đừng khóc, nhỏ bé." — Nàng thầm thì, giọng nói đầy bi mẫn nhưng lạnh lẽo. — "Ta không g.i.ế.c ngươi. Ta giữ mạng ngươi lại để cha ngươi phải sống trong sự sợ hãi suốt đời, để mỗi khi nhìn thấy ngươi, hắn sẽ nhớ lại chính tay hắn đã g.i.ế.c sạch vây cánh của mình như thế nào."
Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện ra, nhìn đứa trẻ rồi nhìn Vân Hi, hơi thở ông dài thườn thượt:
— "Cái bẫy này quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức người đã không còn đường quay lại để làm người nữa rồi, Vân Hi."
Vân Hi nhìn vào đôi bàn tay mình, nơi ma tính đang cuộn trào rực rỡ:
— "Làm người có gì tốt? Thẩm Huyền, khi ta là người, họ dẫm nát ta dưới chân. Giờ đây ta là quỷ, cả giang sơn này phải quỳ dưới chân ta. Trường An đâu?"
— "Hắn đang tàn sát nốt những kẻ cuối cùng của Tần gia." — Thẩm Huyền đáp. — "Hắn đã trở thành thanh kiếm tàn độc nhất mà người từng mong đợi."
Tuyết rơi phủ trắng kinh thành, che đi những vệt m.á.u giả trên đường nhưng không thể che được sự sụp đổ của một vương triều bắt đầu từ một đứa trẻ và một lời nói dối hoàn hảo. Yêu hậu và Ma thần đã chính thức hoàn thành ván cờ đẫm m.á.u nhất của mình.
Vân Hi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh lửa từ phủ tướng quân đang lịm dần: "Tần gia tan rồi, Yên Tề đã tự tay c.h.ặ.t đứt cánh tay của chính mình. Trường An, hãy cứ để thanh kiếm của ngươi nhuốm m.á.u đi. Bởi vì khi hoàng t.ử tỉnh dậy và thấy phụ thân nó là một kẻ sát nhân điên loạn, đó mới chính là màn kịch hay nhất mà ta dành cho ngày đăng cơ của chính mình." Một sự tàn độc không giới hạn đã định hình, nơi tình thương chỉ là công cụ để g.i.ế.c người không d.a.o.
