Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 260: Chăm Sóc Khi Ốm 2
Cập nhật lúc: 25/04/2026 09:04
Giờ Tuất, Hạ Thanh Nguyệt tỉnh lại, tinh thần đã khá hơn. Hàn Tri Bách dìu nàng đi nhà vệ sinh về rồi đút cho nàng ăn cháo gà rau xanh và uống t.h.u.ố.c.
Nằm trên giường, có lẽ do ban ngày ngủ nhiều nên nàng không tài nào ngủ được, đôi mắt sáng long lanh: “Hôm nay chàng đã bận rộn cả ngày rồi, đi ngủ sớm đi. Ta đã khỏe hơn nhiều, tối nay ngủ một giấc, ngày mai sẽ khỏi thôi.”
Trong lòng Hàn Tri Bách không yên tâm nhưng lại sợ mình ở lại sẽ làm phiền nàng nghỉ ngơi, bèn nói: “Để Hắc Hắc và Tiểu Bạch ở lại đây. Tối nếu thấy không khỏe, cứ bảo chúng nó sang gọi ta.”
“Được.”
Mấy canh giờ trôi qua, túi chườm đã nguội, Hàn Tri Bách thay nước nóng mới rồi đặt vào trong chăn cho nàng.
Để tiện đi lại ban đêm, Hạ Thanh Nguyệt không để Hàn Tri Bách thổi tắt đèn dầu.
Hắn vừa đi, căn phòng liền trở nên yên tĩnh. Không ngủ được, nàng bèn nhàm chán nhìn lên xà nhà rồi bất giác ngủ thiếp đi.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối đen, không biết đã mấy giờ. Cảm thấy buồn tiểu, nàng khoác áo lông vịt, cầm đèn dầu đi vào nhà vệ sinh, tiện thể thay đai kinh nguyệt.
Thay xong, nàng đang định ra ngoài thì chợt nghĩ đến điều gì, bước chân bỗng khựng lại. Nàng quay đầu nhìn chậu gỗ bên cạnh, thấy bên trong trống không, đồng t.ử trong mắt khẽ co lại.
Rõ ràng nàng đã để tấm vải lau và quần áo bẩn vào chậu gỗ, sao lại không thấy đâu?
Lẽ nào hắn đã giặt rồi?
Khoan đã, lúc nãy từ bếp vào phòng tắm, hình như nàng thấy một cái giá gỗ bên cạnh bếp, trên giá có phơi mấy bộ quần áo.
Nàng giơ đèn dầu đi ra, quả nhiên thấy trên giá gỗ bên bếp là những món đồ bẩn của mình nhưng tất cả đều đã được giặt sạch sẽ, nhờ hơi nóng từ than trong bếp lò mà đã khô cong.
Mười đầu ngón chân trong giày co quắp lại, mặt nàng nóng bừng, trong mắt vừa kinh ngạc, vừa vui mừng, vừa cảm động.
Phía sau có tiếng bước chân đến gần.
Hàn Tri Bách cầm đèn dầu đến, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt: “Thanh Nguyệt, nàng dậy rồi à? Có phải thấy không khỏe ở đâu không?”
Thấy hắn chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, Hạ Thanh Nguyệt vội kéo tay hắn đi: “Chàng chỉ mặc một chiếc áo mỏng như vậy mà đã ra ngoài rồi, mau về phòng đi, cẩn thận bị cảm lạnh.”
“Ta khỏe hơn nhiều rồi, chỉ là dậy đi nhà vệ sinh thôi. Chàng xem, bây giờ chân ta đi lại có sức, vững vàng lắm.”
Hàn Tri Bách cúi xuống nhìn đôi chân đi lại linh hoạt, vững chãi của nàng rồi ngẩng lên nhìn gương mặt nàng. Trông nàng quả thực đã có thần sắc hơn, vẻ lo lắng trong mắt hắn cũng vơi đi phần nào.
Kéo Hàn Tri Bách đến giữa lối đi của hai phòng, Hạ Thanh Nguyệt buông tay, bước vào phòng mình, đứng ở cửa nói: “Ta về phòng nằm đây, chàng cũng mau về ngủ đi.”
Nàng biết, nếu hắn không tận mắt thấy nàng về phòng, hắn sẽ không yên tâm.
“Được, có chuyện gì phải gọi ta đấy.” Hắn đi một bước lại ngoảnh đầu ba lần.
“Đi đi.” Nàng vẫy tay với hắn rồi khép cửa phòng lại.
Hai người trở về phòng mình ngủ tiếp.
Giờ Thìn ba khắc, Hàn Tri Bách đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc. Hắn nhanh ch.óng mặc quần áo chỉnh tề, mở cửa đi sang phòng đối diện.
Gõ cửa một lúc không thấy ai trả lời, hắn nhẹ nhàng đẩy hé cửa ra một khe nhỏ, thấy trên giường có một bóng đen đang nằm.
Hai con vật nhỏ canh nàng cả đêm nghe thấy tiếng động, đồng loạt quay đầu nhìn lại. Đôi mắt chúng sáng lên trong bóng tối như những ngọn đèn nhỏ lấp lánh.
Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, kiểm tra tình hình của Hạ Thanh Nguyệt. Thân nhiệt đã bình thường, mạch tượng cũng tốt hơn hôm qua nhiều.
“Chàng còn biết bắt mạch nữa à?” Nàng mở mắt, cười đến cong cả mày. Vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói của nàng có chút khàn khàn, nghe rất đáng yêu.
Hàn Tri Bách đang thu tay lại thì hơi sững người, không ngờ nàng đã tỉnh. Trời mưa, bên ngoài vẫn chưa sáng hẳn, trong phòng tối om, ngũ quan của nàng trông có vẻ mơ hồ, chỉ có thể thấy rõ đôi mắt trong veo sáng ngời, giống hệt những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Hắn lần trong bóng tối kéo chăn bông lên đắp kỹ cho nàng, giọng nói dịu dàng: “Nhiều năm trước, cha ta tự mình nghiên cứu y thuật, cũng có chút hiểu biết. Ông ấy đã dạy ta một vài y thuật thông thường.”
Nàng lúc này mới sực nhớ ra: “Phải rồi, t.h.u.ố.c ta uống đều là chàng pha.”
“Hôm nay hình như hơi muộn rồi, ta đi làm bữa sáng, làm xong sẽ mang qua, nàng cứ nghỉ ngơi thêm một chút.”
“Được.”
Buổi sáng trời rất lạnh, nàng nghĩ tốt nhất cứ nên ngoan ngoãn nằm trên giường cho chắc để tránh không cẩn thận bị nhiễm lạnh, bệnh tình nặng thêm lại phải chịu khổ.
Ngủ thì không ngủ được nữa, nàng chống người dậy, thắp đèn dầu lên cho sáng, khoác thêm chiếc áo lông vịt, đặt một cái gối sau lưng rồi tựa vào giường lật xem những cuốn sách Hàn Tri Bách mang đến.
Một cuốn sách viết về những câu chuyện kỳ thú ở các quốc gia trên thế giới này, kèm theo cả địa hình, phong thổ và tập quán của từng nơi. Nàng đang đọc say sưa thì có tiếng gõ cửa, Hàn Tri Bách bưng khay gỗ đi vào.
Trên khay là đồ ăn nóng hổi, món chính là một bát cháo táo đỏ, đậu đỏ, không quá loãng cũng không quá đặc, được nấu đến đỏ au, hạt đậu đã nở bung.
Món ăn kèm có một đĩa dưa chuột khô muối thanh đạm, một bát trứng hấp mềm đến nỗi chạm vào là rung rinh, một bát gà hầm nấm hương, và một bát giá đậu xào chay.
Mỗi món lượng không nhiều nhưng chủng loại lại phong phú.
Hôm nay mũi nàng đã hơi thông, có thể ngửi được một chút mùi vị.
“Thơm quá.” Nàng đặt sách xuống: “Chàng ăn chưa?”
“Lúc làm ta ăn rồi.” Hắn đưa tay định cầm bát đũa đút cho nàng ăn.
Các món ăn được xào nấu trông vô cùng hấp dẫn, nàng cũng thấy thèm ăn. Có lẽ do bị bệnh nên miệng nhạt thếch không có vị gì, mắt nàng cứ nhìn chằm chằm vào đĩa dưa chuột khô muối, chỉ muốn ăn ngay một miếng.
Dịch người ra mép giường, nàng nói: “Hôm nay ta đỡ nhiều rồi, ta muốn tự mình ăn.”
Bưng cơm đút cũng là một việc vất vả, nàng muốn hắn được ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.
Hàn Tri Bách nghe theo nàng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn nàng ăn từng miếng cơm.
Ăn sáng xong, Hàn Tri Bách dọn bát đũa đi rửa, Hạ Thanh Nguyệt một mình trở dậy đi nhà vệ sinh thay đai kinh nguyệt.
Suốt cả ngày, nàng chỉ nằm trên giường, buồn ngủ thì ngủ, tỉnh lại thì đọc sách.
Cứ thế ba ngày trôi qua.
Hôm nay là ngày thứ năm của kỳ kinh nguyệt, m.á.u đã ra ít, bệnh cảm của nàng cũng dần khỏi hẳn dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Hàn Tri Bách.
Buổi sáng, nàng nằm trên giường nghỉ ngơi. Ăn trưa xong, ngủ một giấc dậy, thực sự không thể nằm thêm được nữa. Nằm lâu như vậy, cảm giác toàn thân, kể cả gân cốt bên trong cũng đã tê cứng.
Mặc áo lông vịt, tay cầm một túi nước nóng để sưởi ấm, chuẩn bị đầy đủ giữ ấm xong, nàng mở cửa phòng bước ra. Khoảnh khắc chân vừa đặt ra ngoài, từng luồng khí lạnh vô hình đã ập vào mặt, khi thở ra, mũi phả ra hơi nước trắng xóa.
Bên ngoài vẫn đang mưa, tiếng mưa nghe không lớn, chắc là mưa phùn lất phất.
Ngược lại, từ phía nhà bếp truyền đến tiếng đập “bốp bốp”. Đi tới gian chứa đồ, nàng thấy Hàn Tri Bách quay lưng vào trong, tay giơ lên hạ xuống đập những bông cao lương đã phơi khô. Bông cao lương đập vào thành thùng, hạt dưới lực mạnh liền bung ra, rơi vào trong.
Khoảng hơn ba trăm cân cao lương đã đập gần xong, những bông đã đập được xếp cạnh đống củi khô để làm mồi nhóm lửa.
Đập xong nắm bông cao lương trong tay, Hàn Tri Bách quay người lại, thấy Hạ Thanh Nguyệt đang đứng phía sau, hắn bất giác nhìn về phía cửa hông nhà bếp, thấy cửa đã đóng, vẻ mặt mới thả lỏng.
Gần đây nàng bị bệnh, lại thêm trời mưa, trừ khi phải ra ngoài làm việc, còn lại hắn đều đóng hết các cửa để ngăn khí lạnh bên ngoài.
“Đói rồi sao, có muốn ăn chút gì không, hay để ta nấu ít bánh trôi nhé?”
