Thiên Tai Giáng Xuống, Ta Đi Lượm Đồng Nát Trong Phó Bản - Chương 342: Vào Đồn

Cập nhật lúc: 14/04/2026 09:26

Là một trong những người phụ nữ kéo xe kéo, mà bên cạnh bà ta có một cậu bé đi theo, thoạt nhìn khoảng 16, 17 tuổi, đúng vào thời kỳ thanh xuân nổi loạn.

Người phụ nữ đó cả người thoạt nhìn vô cùng già nua, gò má nhô cao, trên mặt mọc đầy tàn nhang, trông có vẻ khắc khổ.

Con trai bà ta cao khoảng 1m80, cao hơn bà ta cả một cái đầu.

Chỉ là sắc mặt nhợt nhạt, nhưng thoạt nhìn thậm chí còn béo hơn bà ta rất nhiều.

Tuy không thể so sánh với trước thiên tai, nhưng bây giờ đã được coi là một người khỏe mạnh rồi.

“Con trai, nghe mẹ, cứ chọn cái 800 đi, con muốn chơi game, cái 800 cái gì cũng có.”

Cậu bé kia chỉ liếc nhìn Kỷ Hòa một cái rồi không hứng thú quay đầu đi, vươn tay định giật lấy điện thoại của Kỷ Hòa.

Kỷ Hòa né một cái, đặt điện thoại trở lại quầy.

Nhân viên nhanh tay lẹ mắt cất điện thoại xuống dưới. Lúc này làm gì có hàng mẫu hay không hàng mẫu, hai cái này đều là đồ tốt, làm hỏng cô ta còn phải đền.

“Tại sao cô lại cất điện thoại đi? Tôi còn chưa xem mà!”

Nhân viên thầm c.h.ử.i rủa trong lòng, còn cho cậu xem à? Ban nãy cậu ném cái điện thoại 800 Điểm tích lũy của tôi tôi còn chưa nói cậu đâu, làm hỏng thì tính sao?

Chỉ là không thể nói như vậy được.

Gia đình này rõ ràng là đang cố tình gây sự, lỡ như bị tố cáo lại là một đống rắc rối.

Công việc này của cô ta, có khối người muốn làm.

“Cái 1200 và cái 800 chức năng gần giống nhau, nếu cậu ưng ý thì có thể xuất hóa đơn, mua về muốn xem bao lâu thì xem.”

Nói xong câu này, cô ta còn bồi thêm một câu: “Chỗ chúng tôi cái 1200 doanh số không được tốt lắm, sản xuất không nhiều, chỉ còn lại 1 cái, cái 800 thì vẫn còn rất nhiều cái.”

Nghe thấy chỉ còn lại 1 cái, cậu bé bên cạnh quay người hét lớn với mẹ: “Nghe thấy chưa, chỉ còn lại 1 cái thôi, mau rút tiền ra đi.”

Kỷ Hòa không nói gì.

1200 Điểm tích lũy, bây giờ cô còn không có, người này nói nghe nhẹ nhàng thật, quả nhiên tiền không phải tự mình kiếm ra thì không xót.

“Con trai, con xem hai mẹ con mình ở nhà đã bàn bạc xong rồi, chỉ mua cái 800 thôi, sao bây giờ con lại đòi cái 1200, mẹ thực sự không có nhiều tiền như vậy.”

“Con nghe lời đi, lát nữa về mẹ mua cho con quả trứng gà ăn, được không, chúng ta cứ mua cái 800 đi, ban nãy nhân viên kia cũng nói rồi, chức năng giống nhau mà.”

Mấy câu nói này không biết đã chạm đến trái tim mỏng manh của cậu bé kia thế nào, cậu ta lập tức không vui, vươn tay đẩy mẹ mình:

“Tiền tiền tiền, sao bà chỉ biết đến tiền? Sao bà lại keo kiệt như vậy, suốt ngày bủn xỉn, mở miệng ngậm miệng đều là tiền, tôi chỉ muốn một cái điện thoại thì có lỗi gì sao?

Bà suốt ngày ra ngoài kéo xe, kiếm được chút tiền đủ làm gì? Bà có biết người khác nhìn tôi thế nào không? Bà đã hứa mua điện thoại cho tôi, tại sao không thể mua cho tôi cái tôi thích.

Bà đã không có tiền tại sao còn sinh tôi ra? Là để tôi phải chịu khổ cùng bà sao? Bà có xứng đáng với tôi không?”

Một tràng gào thét này, thu hút một đám người đến xem náo nhiệt.

Sau thiên tai vốn đã nhàm chán, cứ gặp chút náo nhiệt là một đám người lại xúm vào xem.

Người phụ nữ khuôn mặt sầu khổ, nhìn xung quanh vô cùng bất lực: “Được rồi được rồi, về nhà rồi nói, về nhà rồi nói.”

“Tôi không về, tôi cứ muốn nói ở đây đấy, tôi chỉ hỏi bà, hôm nay bà có mua điện thoại cho tôi không?”

“Mua chứ, chúng ta mua cái 800 kia, cái 1200 kia thực sự quá đắt, mẹ phải kéo rất nhiều khách mới gom đủ, hai mẹ con mình còn phải giữ lại chút Điểm tích lũy để sinh sống, không thể tiêu hết được.

Con lại không thích ăn bánh đậu, tiêu hết rồi con ăn gì? Chẳng phải con còn nói muốn có một căn phòng riêng sao? Những thứ này cái nào mà không cần tiền? Con hiểu chuyện một chút đi.”

“Tôi không hiểu chuyện chỗ nào? Bà đã không thể cho tôi cuộc sống tốt, tại sao không để tôi sống với bố tôi? Kéo tôi ở lại đây chịu khổ cùng bà? Có phải bà không muốn thấy tôi sống tốt không?”

Người phụ nữ nghe thấy lời này tim đều vỡ vụn.

Khoảnh khắc đó thậm chí còn cảm thấy mọi sự kiên trì của mình đều là vô nghĩa.

Những người xung quanh cũng hùa theo chỉ trỏ.

Thiau nhau chướng mắt.

Người phụ nữ này mặc quần áo rách rưới, nhưng cậu bé kia lại mặc quần áo vô cùng sạch sẽ, nghĩ cũng biết là được chăm sóc rất tốt.

“Cái đứa trẻ này ăn nói kiểu gì vậy? Mẹ cháu nuôi cháu vốn đã không dễ dàng gì.”

“Đúng đấy, mau xin lỗi mẹ cháu đi, cái điện thoại này, mua hay không cũng không quan trọng, cũng đâu có ảnh hưởng đến cuộc sống.”

Cậu bé hét lớn, cả người có chút điên cuồng, hét lớn với những người xung quanh:

“Sao lại không quan trọng, không mua điện thoại, tôi liên lạc với người khác kiểu gì, chẳng lẽ muốn ép tôi thành bệnh trầm cảm sao? Người khác đều có thể có, dựa vào đâu mà tôi không thể có?”

Kỷ Hòa nghe không lọt tai nữa, chẳng lẽ không mua điện thoại là có thể bị trầm cảm?

Chuyên gia nào nói hai cái này có liên quan đến nhau vậy?

Hơn nữa 800 thì sao, 800 cũng rất tốt mà.

Cô đang định mua cái 800 đó đấy.

“Chị gái à, tôi thấy chuyện này là chị không đúng rồi, đ.á.n.h là thương mắng là yêu, chị yêu cậu ta như vậy, tại sao không chứng minh cho cậu ta thấy?

Hơn nữa, cậu ta nói muốn về chỗ bố cậu ta, thì chị cứ đưa về đi, nhìn cái đức hạnh này của cậu ta, bố cậu ta cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Tôi không tin đâu, cái thời buổi thiên tai này, ai mà còn hoan nghênh trong nhà mình có thêm một thùng cơm, đợi lúc cậu ta bị đuổi ra ngoài thì sẽ học được cách ngoan ngoãn thôi.

Chị nói xem chị lao tâm khổ tứ như vậy, lại còn rước lấy một thân oán hận, cần cậu ta làm gì? Tự mình ăn tự mình uống không sướng sao?”

“Tôi nói chuyện với mẹ tôi, liên quan gì đến cô?” Cậu bé vốn đã nhìn Kỷ Hòa không thuận mắt, nghe thấy lời này càng tức giận không chỗ phát tiết.

Kỷ Hòa nhìn động tác giống hệt như đứa trẻ 6 tuổi đ.â.m sầm vào người của cậu ta, bước sang trái một bước.

Cậu bé né tránh không kịp, cả cái đầu đập thẳng vào quầy kính, phát ra một tiếng "bịch".

Kính vỡ vụn.

Cả người cậu ta ngã nhào vào đống kính vỡ, trên người bị rạch ra không ít vết thương.

Nằm trên mặt đất đau đớn khóc ré lên.

Mẹ cậu ta vội vàng lao tới dỗ dành con.

“Con ơi, con trai của mẹ ơi.” Lao tới nhìn đứa trẻ cả người đầy m.á.u, không biết vươn tay từ đâu, ngẩng đầu hét lớn với Kỷ Hòa: “Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ, cô chấp nhặt với nó làm gì?”

“Đứa trẻ còn lớn hơn cả tôi?”

Kỷ Hòa hận không thể quay ngược thời gian lại 1 phút trước, nuốt hết những lời vừa nói ban nãy vào bụng.

Cô không nên lắm mồm.

Người phụ nữ này như vậy, đáng đời bị con trai bà ta hành hạ.

Lúc này trong đám đông xông vào mấy người, mặc đồng phục: “Làm gì đấy? Làm gì đấy? Không được tụ tập đ.á.n.h nhau, không được cướp đoạt tài sản của căn cứ.”

Hóa ra là có người báo Đội tuần tra rồi.

Tề Lập đi vào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Kỷ Hòa đang mặc áo mưa màu vàng, đi ủng cao su màu vàng, giống như một tiểu hoàng nhân.

“Kỷ Hòa? Sao cô lại ở đây?”

Kỷ Hòa: “…”

Nói ra cô cũng vô tội, cô chỉ đến mua cái điện thoại thôi mà.

Cuối cùng 6 người bọn họ bị đưa đi cùng nhau.

Nơi đổi vật tư dù sao cũng là cơ sở của chính quyền, gây rối ở nơi này, ảnh hưởng quá tồi tệ.

Bắt buộc phải quản giáo đàng hoàng một phen.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Tai Giáng Xuống, Ta Đi Lượm Đồng Nát Trong Phó Bản - Chương 347: Chương 342: Vào Đồn | MonkeyD