Thiên Tai Giáng Xuống, Ta Đi Lượm Đồng Nát Trong Phó Bản - Chương 68: Cháy Hàng Trong Giây Lát
Cập nhật lúc: 14/04/2026 08:21
Kỷ Hòa ngồi trên ghế suy nghĩ một lúc, đột nhiên nhớ ra hồi đó mình từng tích trữ không ít nhang muỗi.
Bây giờ cô đã có nhang đuổi côn trùng dùng tốt hơn, thực ra nhang muỗi không còn dùng đến mấy nữa, chi bằng bán đi, kiếm một khoản.
Nhang muỗi mặc dù cũng quý giá, nhưng không phải là thức ăn, chắc không đến mức khiến người khác đỏ mắt đâu nhỉ?
Quyết định xong, Kỷ Hòa tìm số nhang muỗi đã tích trữ hồi đó ra.
Có đến hơn nửa thùng, số nhang muỗi này bán đi, 6800 dư sức rồi nhỉ?
Bây giờ ruồi muỗi nhiều như vậy, ban đêm đi ngủ cứ lao thẳng vào mặt, chính là lúc nhang muỗi phát huy tác dụng!
Kỷ Hòa cất nhang muỗi vào Không gian, đặt ở vị trí dễ thấy nhất.
Nhìn đồng hồ đã là năm giờ sáng, trời hơi hửng sáng, Kỷ Hòa đi vào bếp bắt đầu nấu ăn cho bầy gà con, lợn con.
Làm cho gà vịt ngỗng cút trước, bây giờ đám gà con đã có lương thực là côn trùng bổ sung, cô không cần chuẩn bị quá nhiều lương thực nữa, chỉ cần băm nhỏ cỏ là được.
Vịt và ngỗng thì không được, vẫn phải ngoan ngoãn băm nhỏ cỏ mục trộn với bột ngô, cùng với số lượng ngày càng nhiều, bây giờ mỗi bữa cô đều phải làm một chậu lớn đầy ụ mới đủ ăn.
Nếu không sẽ đói kêu gào ầm ĩ.
Đám chim cút là dễ xử nhất, vóc dáng nhỏ, ăn cũng ít, diện tích chiếm dụng cũng không lớn, cho ăn đại một miếng là xong.
Chuẩn bị xong thức ăn cho bầy vịt thì cất vào Không gian.
Kỷ Hòa cúi người bắt đầu nhóm lửa, nhà cô có một cái bếp đất, không cần gas, chỉ cần có củi là có thể nhóm, mấy ngày nay lúc không có gas, cô đều dùng củi trong nhà nấu cám lợn.
Chỉ cần trước khi nấu cơm đặt cái chảo sắt lớn chuyên dùng để nấu cơm cho lợn lên là được, cũng khá tiện lợi.
Trời nóng, củi phơi khô cong, chẳng mấy chốc đã cháy bùng lên, Kỷ Hòa đứng dậy đổ nước bột mì vào trong.
Nước bột mì nước rửa chậu nhào bột.
Kỷ Hòa cảm thấy mình đúng là một thiên tài tiết kiệm, mỗi lần hấp bánh bao xong trong chậu đều còn thừa không ít bột, vứt đi thì phí.
Cô liền thu thập số nước rửa chậu còn thừa lại cho vào một cái thùng lớn, mỗi lần nấu cơm cho bầy lợn con lại đổ một ít.
Dù sao cũng đều là nước và bột mì, có gì mà chê bai?
Lần nào mấy con lợn béo cũng ăn rất vui vẻ.
Chỉ là ngày nào cũng ăn cỏ và bột ngô cũng chẳng có dinh dưỡng gì, Kỷ Hòa hi vọng rau xanh trong Không gian mau ch.óng trưởng thành, đến lúc đó nấu cho bầy lợn con ăn.
Nấu một nồi cỏ trộn với bột ngô cám lúa mì, Kỷ Hòa bưng lên, đi vào Không gian.
Nhìn thấy cô đi vào, đám gia súc đều vô cùng kích động.
Kỷ Hòa nhìn thân hình béo lên một vòng lớn của chúng, cô cũng rất kích động.
Vội vàng cho ăn.
Làm xong việc, Kỷ Hòa quay người đi đến khu đất đen.
Thực vật bên này mọc đều rất tốt, hoa hướng dương và hoa hồng bao quanh khu đất đen một vòng cũng đều nở hoa rồi.
Những con ong chăm chỉ bay lượn vo ve qua lại, không ngừng hút mật.
Xem ra là không cần phải đút nước đường cho chúng nữa rồi.
Kỷ Hòa đi đến ruộng, nhìn những cây lương thực bảo bối của mình, thế phát triển đều không tồi.
Đợt này vẫn coi như là thử nghiệm, Kỷ Hòa cũng không biết bao lâu thì trưởng thành, nhưng nhìn có vẻ thời gian trưởng thành rút ngắn hơn bên ngoài không ít.
Bây giờ mỗi ngày lượng lương thực tiêu hao đều không tính là ít, nếu không được bổ sung kịp thời, cho dù Kỷ Hòa có vô tâm đến đâu, cũng sẽ lo âu.
Xem xong khu đất đen, Kỷ Hòa đi đến gò đất nhỏ xem rau xanh của mình.
Trên núi vẫn còn chút khoảng trống, Kỷ Hòa nhìn thấy ngứa mắt, dứt khoát trồng kín hết.
Lần này toàn trồng củ cải, cải thảo, bí đỏ, bí đao.
Củ cải có mấy loại, cà rốt, củ cải trắng, củ cải xanh, củ cải xanh nhạt, củ cải nước, mỗi loại cô đều trồng một ít.
Những loại rau này sản lượng cao, trồng là thích hợp nhất.
Trồng rau xong, Kỷ Hòa đi đến mảnh ruộng bên cạnh kiểm tra cẩn thận, rau xanh mọc rất nhanh, không ít loại rau ăn lá đều cao lên một đốt, trông có vẻ qua một thời gian nữa là gần như có thể thu hoạch được rồi.
Không ít rau xanh đều đã đến lúc phải làm giàn.
Bò lan một mảng nhỏ trên mặt đất.
Rõ ràng là Kỷ Hòa làm giàn muộn rồi.
Chuyện này không thể chậm trễ được, Kỷ Hòa ghi nhớ chuyện này, lại đi vòng ra mép nước kiểm tra một vòng, cho cá giống ăn thức ăn.
Lúc này mới lách mình ra khỏi Không gian.
Lúc này đã đến sáu rưỡi, ánh nắng bên ngoài sáng ch.ói mắt, bên ngoài cơ bản đã không còn ai hoạt động nữa.
Biết hôm nay đi mua tre nữa là không kịp rồi, Kỷ Hòa dứt khoát không vùng vẫy nữa.
Lấy tủ đông lạnh thu từ siêu thị lần trước ra khỏi Không gian, kết nối với máy phát điện năng lượng mặt trời.
Cái máy này mỗi ngày ngoài việc sạc điện thoại còn dư ra không ít điện, cô chuẩn bị làm chút đá viên.
Thời tiết oi bức, làm một ly đá bào, còn gì hạnh phúc bằng.
Trong Không gian vốn cũng chẳng có bao nhiêu chai nước khoáng, Kỷ Hòa không nỡ, dứt khoát dùng nước đun sôi trước đó để làm đá.
Không có khuôn làm đá chuyên dụng, Kỷ Hòa liền để trong nồi làm đá trực tiếp.
Cho cả nồi lẫn nước vào trong tủ đông.
Lớn lớn nhỏ nhỏ đặt mấy cái, Kỷ Hòa thấy sẽ không đổ, đóng cửa kính lại rồi không quan tâm đến nó nữa.
Đốt nhang đuổi côn trùng lên, thoải mái nằm trên giường, mở cửa hàng ra.
Nằm ngoài dự đoán, đồ trong cửa hàng, không chỉ Phổ Lạp Lan bán sạch sành sanh, mà ngay cả thức ăn cũng bán hết sạch.
Xem ra xăng dễ kiếm hơn Silver Coin không ít nhỉ.
Hơn nữa nhìn từ lịch sử giao dịch, Phổ Lạp Lan bán hết rất nhanh, có thể tăng giá thêm chút nữa.
Rau xanh thì không hết trong giây lát, bán được một lúc.
Xem ra mọi người cũng đều biết sự quý giá của xăng, hơn nữa thức ăn chắc vẫn còn dư dả, không đặc biệt thiếu thốn.
Kỷ Hòa lấy hơn nửa thùng cải thìa nhỏ còn lại từ trong Không gian ra, chia thành 100 phần treo lên.
Cải thìa xào tỏi là món tốn ít gia vị nhất trong Không gian của cô.
Lúc này thức ăn khó mua, gia vị cũng không dễ kiếm, cô phải tiết kiệm dùng.
Cải thìa nhỏ lên kệ xong, cô còn dưa chuột đập dập có thể lên kệ.
Thu thùng không của cải thìa nhỏ vào Không gian, đợi ngủ dậy rồi rửa, Kỷ Hòa đóng cửa hàng lại, nhắm mắt đi ngủ.
Căn bản không biết, cải thìa nhỏ vừa lên kệ chưa được bao lâu đã bị phát hiện.
Cơ bản không có người của chính quyền và tập đoàn, toàn là dân thường.
Đối với bọn họ mà nói, dù sao ô tô để trước cửa nhà cũng không lái được, chi bằng hút xăng ra đổi lấy thức ăn.
Dù sao hút xong xe nhà mình ven đường còn bao nhiêu xe nhà người khác nữa cơ mà...
Trời tối đen như mực, trộm chút xăng, ai mà phát hiện ra?
Một phần cải thìa xào, đặt ở lúc vật tư phong phú bình thường, có thể một đĩa phải đổ đi nửa đĩa, nhưng vào lúc này lại là đồ tốt.
Rau xanh c.h.ế.t khô, không mọc nữa, người chịu khổ đầu tiên chính là bách tính tầng lớp dưới cùng.
Siêu thị đứt hàng, chợ rau đóng cửa, bọn họ không có kênh mua, dù có muốn bỏ tiền ra cũng không mua được rau xanh.
Còn tầng lớp cao cấp của chính phủ, mặc dù khó khăn hơn chút, nhưng có cơ sở trồng rau, tiêu tốn đủ loại năng lượng tạo ra môi trường sinh trưởng thích hợp nhất cho rau, vẫn có thể đảm bảo nguồn cung cấp rau xanh hàng ngày, khác xa với việc phải dùng xăng đi đổi rau xanh ăn.
Một trăm phần cải thìa nhỏ này nhìn thì nhiều, ném vào biển người mênh m.ô.n.g ngay cả một gợn sóng cũng không nổi lên, rất nhanh đã chìm vào tĩnh lặng.
Chỉ là ban đêm có thêm không ít kẻ trộm xăng.
Kỷ Hòa ngủ một giấc tỉnh dậy đã là ba giờ chiều.
Hôm nay cô không đặt báo thức, nhưng đã hình thành thói quen, đến giờ này là tự nhiên tỉnh.
Theo lệ thường đi xem cửa hàng trước.
100 phần cải thìa nhỏ đã bán sạch toàn bộ, Kỷ Hòa lại lấy ra một thùng lớn dưa chuột đập dập, tiếp tục đưa lên kệ 100 phần.
Xăng thu được toàn bộ nộp cho Không gian.
Bảng thông báo không có chút thay đổi nào.
Kỷ Hòa thu nửa thùng dưa chuột đập dập vào Không gian, mở điện thoại xem tin tức.
"Chuyên gia cho biết: Đợi cơ thể con người thích nghi với nhiệt độ cao, có hi vọng khôi phục cuộc sống bình thường."
