Thiên Tai Liên Miên Chốn Cổ Đại Khi Đi Chạy Nạn - Chương 13: Nạn Châu Chấu.
Cập nhật lúc: 17/02/2026 02:00
Giờ Dần, người trong đoàn xe lục tục thu dọn hành trang chuẩn bị xuất phát. Ánh trăng chiếu rọi mặt đất như phủ một lớp lụa mỏng, bọn người Tô Tiểu Tiểu nhờ vào ánh trăng sáng tỏ này mà tiến bước.
Thời tiết ban đêm cũng oi bức không kém, nhưng không có ánh nắng độc địa ban ngày chiếu rọi, mọi người đều cảm thấy dễ chịu hơn đi đường ban ngày rất nhiều, tốc độ hành tiến chẳng kém ban ngày chút nào.
Liên tục đi suốt ba canh giờ, thôn trưởng thấy mặt trời ngày một lớn liền cho đội ngũ dừng lại nghỉ ngơi tại chỗ. Theo lệ cũ, lão sắp xếp ba đội đi tìm nguồn nước, lần này vận khí của họ không tệ, Vương Hữu Võ trong một rãnh núi đã phát hiện ra một mạch suối.
Mạch suối không lớn, nước chảy ra không nhiều nhưng mọi người đều rất hưng phấn. Họ đã liên tục hai ngày không tìm thấy nguồn nước rồi.
Sau khi phát hiện nguồn nước, Vương Hữu Võ lập tức quay về báo cho mọi người. Thôn trưởng bảo họ chia批 đi lấy nước, tránh để tất cả cùng ùa tới một lúc.
Tô Tiểu Tiểu lúc này đã buồn ngủ không chịu nổi. Đợi Ngô thị nấu xong bữa trưa quay đầu nhìn lại, nàng đã cuộn tròn trên chiếu cỏ ngủ khò khò rồi. Ngô thị chỉ để phần ăn của nàng sang một bên, đợi nàng tỉnh dậy rồi ăn.
Giấc ngủ này của Tô Tiểu Tiểu vô cùng ngọt ngào, khi tỉnh dậy ngồi đờ người trên chiếu cỏ một hồi lâu mới hoàn hồn. Thấy bữa trưa bày bên cạnh, nàng mới cảm thấy đói bụng, tùy tiện rửa mặt qua loa rồi ăn lấy ăn để.
Người xung quanh đã lục tục chỉnh lý hành trang, Ngô thị cũng đang thu dọn đồ đạc, đặt vò đất lấy ra buổi trưa lên xe đẩy. Tô Lão Tam dắt Tô Vũ đi lấy nước, lúc Tô Tiểu Tiểu ăn xong thì họ vừa vặn xách hai thùng nước trở về.
Chiều giờ Thân, mặt trời đã không còn gay gắt như vậy, bọn người Tô Tiểu Tiểu bắt đầu xuất phát.
Dọc đường Tô Tiểu Tiểu thấy không ít lưu dân, họ không có vật ngoài thân, ăn mặc rách rưới, thần tình tê dại bước đi. Trong lòng nàng thầm nghĩ họ chắc là trốn từ phương Bắc tới.
Trên đường họ còn gặp mấy đợt người hướng về phía đội ngũ cầu cứu. Có kẻ thấy nhà Tô Tiểu Tiểu có phụ nữ và trẻ nhỏ, đoán chừng sẽ dễ mủi lòng, định ôm đứa nhỏ quỳ trước mặt họ khóc lóc đòi thức ăn.
Tiếc là họ phải thất vọng rồi. Thôn trưởng từ sớm đã cáo tri không cho phép họ tiếp tế lưu dân, một khi thấy có lưu dân tiếp cận đội ngũ phải lập tức xua đuổi, nếu không hậu quả tự chịu. Người trong đội cũng biết thời thế hiện tại không tốt nên không dám làm phúc bừa bãi, thấy có người lại gần lập tức hung thần ác sát đuổi đi.
Đi được hai canh giờ, thôn trưởng cho mọi người nghỉ ngơi một khắc. Tô Tiểu Tiểu vội cùng Ngô thị vào bụi cỏ giải quyết nỗi buồn. Lúc trở về, thấy đằng xa có mấy tên lưu dân nhìn chằm chằm vào đội ngũ của họ.
Tất cả mọi người đều cảnh giác, đề phòng lưu dân xông qua cướp thức ăn. Nhưng lưu dân không có động tĩnh gì, chỉ trân trân nhìn họ. Thôn trưởng thấy tình hình này cũng không dám dừng lại lâu, vội giục mọi người lên đường.
Lại đi thêm hai canh giờ, thôn trưởng mới gọi mọi người dừng lại nghỉ ngơi. Liên tục chạy đường mấy canh giờ, ai nấy đều mệt lử ngã vật ra đất. Nghỉ ngơi một hồi lâu mới lục tục đứng dậy, người nấu cơm tối, kẻ dựng lều bạt.
Ban đêm không quá an toàn, thôn trưởng không gọi người đi tìm nước nữa, sắp xếp năm người canh đêm rồi bảo mọi người mau ch.óng nghỉ ngơi.
Lộ trình hôm nay đi nhiều hơn trước kia mười dặm đường. Buổi sáng đi không nhanh, một là hai canh giờ rạng sáng tầm nhìn không tốt không dám đi nhanh, hai là hôm nay mới lần đầu thử nghiệm lên đường vào giờ này.
Hiển nhiên hiệu quả rất lý tưởng, chắc hẳn ngày mai có thể đi được nhiều đường hơn. Hơn nữa tránh được thời gian nắng gắt, tình trạng trúng nắng giảm hẳn, người canh đêm cũng không cần vất vả như vậy.
Liên tục mấy ngày, bọn người Tô Tiểu Tiểu đều lên đường vào giờ này. Mỗi ngày đều đi nhiều hơn trước mười dặm đường mà không một ai bị nắng làm trúng gió, dần dần họ cũng quen với nhịp độ như vậy.
Khâm Châu đi về phía Nam là Ngô Châu, từ Khâm Châu vượt qua Ngô Châu ít nhất cần nửa tháng thời gian. Khâm Châu đất rộng người thưa, đa phần là rừng núi đồi đất, không thích hợp để xây dựng nhà cửa.
Ngày hôm đó lúc nghỉ trưa, Tô Tiểu Tiểu đang ngủ say, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó bò lên mặt mình. Nàng vô thức vung tay vỗ một cái, cảm thấy mặt có chút đau nhói, lờ mờ mở mắt ra, thấy là một con châu chấu to bằng bàn tay trẻ con.
Cái đau nhói vừa rồi là bị răng cưa trên chân châu chấu cứa một cái. Nàng nhíu mày, chộp lấy con châu chấu ném ra ngoài, định ngủ tiếp.
Nhưng nàng nhắm mắt lại thế nào cũng không ngủ được nữa. Gần đây trên đường thỉnh thoảng luôn thấy một số châu chấu, hai ngày nay ngày càng nhiều hơn.
Người già đều nói hạn hán lâu ngày ắt có châu chấu. Hiện tại châu chấu ngày một nhiều, Tô Tiểu Tiểu càng nghĩ càng bất an, dứt khoát không ngủ nữa, ngồi dậy bắt châu chấu.
Ngô thị tỉnh dậy thấy Tô Tiểu Tiểu đang chổng m.ô.n.g trong bụi cỏ bắt thứ gì đó, liền đi tới xách nàng lên. Thấy trong tay nàng dùng dây cỏ buộc mười mấy con châu chấu, bà giật mình: "Lớn nhường này rồi còn nghịch côn trùng, phận con gái con lứa mà không biết xấu hổ."
Tô Tiểu Tiểu nghe lão nương mắng mình, bĩu môi đáp lại một câu: "Nương, con không có nghịch mà."
Thấy Tô Lão Tam cũng đã tỉnh, nàng thoát khỏi bàn tay đang xách mình của Ngô thị, chạy lon ton tới: "Cha, con có chuyện muốn nói với cha."
Tô Lão Tam vừa tỉnh, còn hơi mơ màng, dụi dụi mắt khàn giọng hỏi: "Chuyện gì mà cứ hớt hơ hớt hải thế?"
Tô Tiểu Tiểu đưa đám châu chấu trong tay cho Tô Lão Tam: "Cha, trên đường đi châu chấu ngày càng nhiều. Lúc đầu chỉ thấy một hai con, giờ nhìn một cái ít nhất cũng bảy tám con. Con vừa mới loay hoay một lát đã bắt được nhiều châu chấu thế này. Cha, người già đều nói hạn hán lâu ngày ắt có nạn châu chấu, con lo là..."
Tô Lão Tam nghe lời nàng nói thì tỉnh táo hẳn ra, biểu tình nghiêm trọng nhận lấy đám châu chấu, lại nhìn quanh quất, phát hiện châu chấu quả là không ít. Y đứng dậy xỏ giày đi tìm thôn trưởng, bảo Tô Tiểu Tiểu đứng yên đó đừng chạy lung tung.
Thôn trưởng đang chỉ huy hai nhi t.ử làm việc, thấy Tô Lão Tam đến liền vội vàng bước tới. Suốt dọc đường mấy lần nguy cơ đều nhờ Tô Lão Tam nhắc nhở, thấy y qua đây, lão lo lắng không biết lại có chuyện gì.
Tô Lão Tam ba lời hai ý giải thích ý định đến, thôn trưởng nghe xong thần tình ngưng trọng. Tô Lão Tam thấy thôn trưởng không mở miệng, lại nói: "Thôn trưởng, ngài có cách gì không? Chúng ta cứ đi đường thế này, không có gì che chắn, nếu nạn châu chấu đến thì cũng chẳng làm gì được chúng cả."
Thôn trưởng lắc đầu, nơi rừng hoang núi vắng này đào đâu ra cách. Lão bảo đại nhi t.ử nhà mình đi gọi đại diện các nhà đến bàn bạc. Đúng là một người tính không bằng nhiều người tính, mọi người bàn bạc chắc sẽ nghĩ ra cách.
Dân làng tụ tập lại, nghe nói có thể xảy ra nạn châu chấu đều có chút kinh hoàng. Thôn trưởng bảo họ nghĩ cách, mọi người người một câu ta một lời đều không bàn ra kết quả gì tốt. Thấy trời không còn sớm, thôn trưởng bảo mọi người cứ lên đường đã, tối đến lại bàn tiếp.
Tô Tiểu Tiểu thấy lão cha nhà mình nhăn mặt trở về, vội tiến lên hỏi: "Cha, thế nào rồi? Thôn trưởng nói sao ạ?"
Tô Lão Tam cầm bầu nước uống một ngụm rồi mới nói: "Chẳng bàn ra kết quả gì. Nơi rừng hoang núi vắng này, nếu thực sự có nạn châu chấu thì trốn cũng chẳng có chỗ mà trốn."
Y thở ra một ngụm trọc khí lại nói: "Hữu Võ thúc của con đề nghị dùng lửa đốt, giống như lần gặp bầy sói trước, mọi người vây ở giữa đống lửa. Lời vừa dứt đã bị thôn trưởng gia gia của con mắng cho vuốt mặt không kịp. Trong núi này sao có thể tùy tiện dùng lửa, lỡ đâu châu chấu chưa c.h.ế.t mà mình đã bị thiêu c.h.ế.t rồi."
Tô Lão Tam đứng dậy chuẩn bị giúp Ngô thị thu dọn hành trang, xoa xoa đầu Tô Tiểu Tiểu nói: "Được rồi, đừng có mặt mày ủ rũ thế. Những việc này có người lớn chúng ta lo, mau đứng lên chuẩn bị rồi xuất phát thôi."
Tô Tiểu Tiểu nghe vậy cũng không nghĩ chuyện này nữa, vội đứng dậy phụ giúp.
Buổi tối, Tô Lão Tam đang dựng lều, Tô Tiểu Tiểu ngồi một bên nhìn đến xuất thần. Cái lều của nhà nàng chỉ là mấy cây tre treo mấy miếng vải dựng thành, chẳng chắn được gió mưa gì, nhưng ban đêm sương nặng, che chắn một chút sương sớm vẫn không thành vấn đề.
Tô Tiểu Tiểu nghĩ, nếu dùng gỗ làm một thứ có thể che chắn, khi nạn châu chấu đến thì trốn vào trong liệu có thể an toàn vượt qua không? Dù làm sơ sài có khe hở, châu chấu có chui vào được thì ít nhất cũng cản được phần lớn uy lực.
Tô Tiểu Tiểu thấy phương pháp này có lẽ khả thi, liền nói với Tô Lão Tam đang dựng lều.
Tô Lão Tam ngẫm nghĩ một lát nói: "Cách này đúng là khả thi, nhưng con phải tin rằng, vấn đề thứ nhất là gỗ rất nặng và không hề nhỏ. Chúng ta vốn đã đang gánh nặng hành tiến, thêm một vật vừa nặng vừa lớn như vậy thì làm sao kéo đi?"
Tô Lão Tam phủi bụi trên tay nói tiếp: "Vấn đề thứ hai là chúng ta không có nhiều thời gian để cưa gỗ và làm ván gỗ."
Tô Tiểu Tiểu nghe y nói vậy cũng thấy có chút không thực tế, đột nhiên ánh mắt nàng chạm vào mấy cây tre dựng lều, mắt sáng lên.
"Cha, chúng ta có thể dùng tre mà! Tre nhẹ nhàng lại dễ c.h.ặ.t. Hơn nữa, chúng ta không cần làm thành một cái khung vuông vức, chỉ cần làm thành những tấm phên tre dày đặc là được. Vạn nhất châu chấu đến, mỗi người chúng ta tự cầm một tấm phên, phối hợp đứng sát lại với nhau tạo thành một không gian nhỏ là được."
Tô Lão Tam suy nghĩ một hồi mới nói: "Nhưng như vậy nếu không phối hợp tốt, sơ sẩy một chút khe hở sẽ rất lớn, lúc đó châu chấu cũng chui vào không ít đâu."
Tô Tiểu Tiểu không mảy may để tâm nói: "Cha, trong điều kiện không có nhà cửa che chắn, dù chúng ta làm thế nào đi nữa thì châu chấu cũng sẽ tìm được kẽ hở thôi. Chúng ta chỉ cần giữ được mạng sống dưới sự xung kích của châu chấu đã là tốt lắm rồi. Phên tre chỉ cần chắn được đợt xung kích mãnh liệt nhất, phần còn lại con nghĩ chúng ta có thể tự đối phó được."
Tô Lão Tam thấy khuê nữ nói cũng có lý. Là y nghĩ quá xa rồi, chỉ nghĩ làm sao để trốn tránh hoàn hảo sự tấn công của châu chấu mà không nghĩ tới việc phải trực tiếp đối mặt.
Buổi tối khi thôn trưởng triệu tập mọi người bàn bạc, Tô Lão Tam đem cách Tô Tiểu Tiểu nói kể lại cho mọi người. Qua nhiều lần thảo luận, cuối cùng quyết định dùng phương pháp này.
Ngày hôm sau khi xuất phát, mọi người dọc đường đều lưu ý xem nơi nào có rừng tre.
Tô Tiểu Tiểu và mọi người vận khí không tệ, lúc trời mờ sáng thì tìm được một khu rừng trúc, thôn trưởng liền hô hào mọi người dừng lại làm bè trúc.
Không ai cảm thấy cách làm của thôn trưởng là dư thừa, hai ngày nay chính mắt bọn họ cũng thấy châu chấu tăng lên, cũng đều biết câu nói "hạn hán lâu ngày tất có nạn châu chấu", thế là nhao nhao dừng bước đi c.h.ặ.t trúc.
Nhà Tô lão tam chỉ có bốn người, trong đoàn xe mà mỗi hộ có tới sáu bảy người này thì tính là nhà ít nhân khẩu. Bè trúc phải làm năm tấm, bốn phương mỗi bên một tấm, cộng thêm một tấm trên đỉnh đầu.
Nhà bọn họ chỉ có bốn người, nhân thủ không đủ, Tô Tiểu Tiểu liền bảo Tô lão tam buộc một vòng dây thừng vào phía trong tấm bè trên đỉnh đầu, như vậy bốn người bọn họ mỗi người cầm một tấm bè, đồng thời chân lại giẫm lên dây thừng của tấm bè trên đỉnh đầu là được.
Sợ châu chấu sẽ gặm nhấm dây thừng buộc trên bè trúc, bọn họ không dùng dây thừng để cố định, mà là đục một lỗ nhỏ ở giữa thân trúc, dùng khúc gỗ có kích thước phù hợp để liên kết cố định lại.
Tô lão tam sau khi làm xong bè trúc thì buộc vào phía sau xe kéo để kéo đi, không chiếm diện tích của xe, đợi đến lúc cần dùng trực tiếp cởi ra là có thể dùng được ngay.
Mọi người bận rộn cả một buổi sáng mới làm xong bè trúc, thôn trưởng thấy sắc trời cũng không còn sớm, cũng không để mọi người lên đường, mà cho mọi người nghỉ ngơi đến chiều mới xuất phát.
